“Dù sao nàng vừa mới cùng chị em và con trai bảo bối cùng nhau tưởng tượng về cuộc sống tốt đẹp sau khi ly hôn.”

Cái tên này liền xán lại trước mặt nhắc nhở nàng rằng hai người bọn họ bây giờ vẫn chưa ly hôn xong.

“A Ninh.....”

Lưu Thận có rất nhiều lời muốn nói với Thẩm Ninh.

Hắn muốn nói hắn đã xem xong sổ tay rồi, lúc tiệc săn mùa thu nhất định có thể giao lưu tốt với Thiếu quân chủ Thương quốc, sẽ không phạm sai lầm như trong tiệc đón gió nữa.

Còn muốn nói, lúc tiệc săn mùa thu hắn sẽ đích thân tham gia săn b-ắn, lúc đó con mồi đầu tiên săn được sẽ đem bộ lông tặng cho nàng để làm khăn quàng cổ giữ ấm mùa đông.....

“Bệ hạ, nương nương, vạn phúc kim an.”

Chưa đợi Lưu Thận mở miệng nói chuyện, một tên thái y oan gia hoàn toàn không biết cái gì gọi là nhìn sắc mặt người khác - Lục Minh - đứng ở cửa viện lãnh cung, hướng về phía Thẩm Ninh, Lưu Thận đưa tay ôm quyền thi lễ.

Vốn dĩ ở Thái y viện bận đến chân không chạm đất, vừa nghe Hoàng hậu nương nương triệu kiến liền ôm theo hai ba cái túi thơm vội vã chạy tới.

Có người ngoài ở đây.

Lưu Thận những lời cúi đầu nhận lỗi cầu hòa này kẹt ở cổ họng, không dễ gì thốt ra ngoài được, chỉ sợ Thẩm Ninh trước mặt vị thái y trẻ tuổi này sẽ không nể mặt mà trực tiếp mắng hắn không ngóc đầu lên nổi.

Vì thế lời nói im bặt, chắp tay đứng trong viện, bày ra dáng vẻ quân vương dạo bước nhàn nhã.

“Lục thái y tới rồi à?

Lại đây lại đây, ngồi đi ngồi đi, đồ mang theo chưa?”

Khác với sự chán ghét và lạnh nhạt khi Lưu Thận vào viện, Thẩm Ninh thấy Lục Minh liền vô cùng nhiệt tình mời hắn ngồi xuống bàn gỗ.

Lưu Thận vốn còn có thể giữ kẽ, khi thấy Thẩm Ninh tiêu chuẩn kép như vậy, thần tình trên mặt hơi cứng lại.

Hắn đưa mắt liếc Lục Minh một cái, vô cùng không vui.

Tuy nhiên hắn đi theo con đường hiền đế, dù hạ nhân bên cạnh phạm lỗi thường cũng chỉ đ.á.n.h gậy trừng phạt nhẹ nhàng.

Hơn nữa vị thái y này ngoài việc vào viện không đúng lúc ra, cơ bản cũng không phạm lỗi gì khác, hắn không có lý do gì để mở miệng xử lý Lục Minh, dù không vui cũng chỉ có thể xụ mặt nhịn nhục.

Bệ hạ bên này áp suất thấp như vậy, chỉ cần đổi thành một vị lão thái y hiểu chuyện một chút chắc đều có thể đoán ra mình tới không đúng lúc rồi chứ?

Ngặt nỗi Lục Minh cái tên ngốc này vào cung thời gian quá ngắn, cộng thêm say mê y thuật nên hoàn toàn không biết cái gì gọi là nhìn sắc mặt, càng không biết cái gì gọi là cái nhìn t.ử thần.

Sau khi thi lễ xong, thấy Thẩm Ninh gọi hắn, hắn trực tiếp phớt lờ Lưu Thận đem túi thơm đưa cho Thẩm Ninh:

“Không phụ sự mong đợi, lời dặn của nương nương tối mai là có thể làm xong hết rồi, tuy chưa làm thành hình chuỗi hạt nhưng mùi vị này thì gần như tương đương, nương nương ngửi thử xem?”

“Ừm, đúng là mùi vị này.”

Thẩm Ninh cầm túi thơm ngửi ngửi, mùi này nàng ngửi thấy thì thấy giống hệt nhau, nàng gật đầu:

“Lục thái y quả nhiên y thuật cao siêu, bận rộn hai ngày qua vất vả cho ngài rồi.”

“Nương nương nói vậy là đâu có được, đây chẳng qua là bổn phận trong chức trách thái y của thần mà thôi.”

Đột nhiên được khen, Lục Minh có chút thụ sủng nhược kinh, rõ ràng từ khi hắn nhận việc này, các lão thái y trong Thái y viện thường xuyên thở ngắn than dài nói hắn không thông minh cơ mà.

Lục Minh lần này giúp một việc lớn như vậy, với tư cách là Hoàng hậu, Thẩm Ninh theo lý nên ban thưởng vàng bạc để lôi kéo.

Ngặt nỗi.... nàng vừa mới vẽ bánh cho khuê mật và con trai bảo bối xong.

Nhận ra mặc dù mình có hai hũ dưa chua tiền tiết kiệm, nhưng dạo gần đây những nơi cần tiêu tiền thực sự quá nhiều, không thể rộng rãi được, vị Hoàng hậu nghèo nàn hướng về phía Lục Minh với vẻ mặt keo kiệt bàn bạc:

“Cái đó, Lục thái y có thích uống trà sữa không?”

Trà sữa??

Khương Lan đang thi triển thuật ẩn thân nấp trong bóng tối đôi mắt to sau mặt nạ sáng lên, món này tuy không đắt nhưng lại cực kỳ khó kiếm, mỗi lần nàng đi mua đều cháy hàng.........

“Thích thì cũng thích.....”

Có điều món đó trong cung cung ứng có hạn.

Các nương nương vị phân thấp còn phải xếp hàng mới mua được, hắn chỉ may mắn được ban thưởng một lần, muốn uống nữa thì dù có tiền cũng không mua được đâu.

“Thích là được rồi, ngài chế hương có công, trà sữa tháng này ta bao trọn.”

Nghèo như Thẩm Ninh chỉ có thể tự nhổ lông cừu trên người mình để ban thưởng cho ngự y.

Bận rộn ba ngày đổi được một tháng trà sữa!

Nhận được phần thưởng kỳ lạ như vậy, Lục Minh trợn tròn mắt, cái này....

đồ tốt có tiền cũng mua không được mà ban thưởng liền một tháng sao?

Lưu Thận lẻ loi đứng một bên, nhìn Thẩm Ninh từ xa vô cùng nhiệt tình nói muốn ban thưởng cho Lục Minh một tháng trà sữa.

Thì ra nàng đối với ai cũng là dáng vẻ hòa nhã tốt tính, duy chỉ đối với hắn, nhìn một cái cũng giống như làm bẩn mắt nàng vậy.

Lưu Thận đột nhiên có chút hối hận hôm nay tới lãnh cung không mang theo Triệu Hỉ đi cùng.

Nếu mang theo Triệu Hỉ, ít nhất bên cạnh hắn còn có một người giúp đỡ tiếp lời đưa bậc thang xuống.

Bây giờ cứ đứng đơ ra một bên không ai thèm đoái hoài......

Quả thực là thừa thãi tột độ.

Có lẽ vì đã vào thu nên cây đa già trong viện lá đã bắt đầu héo úa từ rìa.

Trong lòng Lưu Thận một loại cảm xúc không tên cũng giống như chiếc lá già mùa thu này, bò đầy những vết cháy xém, khô héo hoang vu.

Cảm giác này không hẳn là quá đau buồn.

Chỉ giống như kéo tơ bóc kén, bứt rứt không thoải mái từng chút một.

Cũng thấy không dễ chịu trong lòng còn có Khương Lan đang ẩn nấp trong bóng tối.

Nhìn xem Lục Minh Lục thái y kìa, một tân binh vừa mới vào cung không lâu, chẳng qua chỉ là giúp Hoàng hậu nương nương chế túi thơm ba ngày, Hoàng hậu nương nương vung tay một cái liền ban thưởng một tháng trà sữa.

Nàng mười hai canh giờ một ngày canh giữ Bệ hạ, không kể ngày đêm vì Bệ hạ bôn ba vất vả, cái tên keo kiệt này cũng không thấy ban thưởng cho nàng một tháng đầu thỏ cay.

Đây chính là khoảng cách của việc đi nhầm chủ t.ử.....

Cái công việc rách nát này nàng một ngày cũng không muốn làm nữa!

Hay là dứt khoát trèo tường đi, đ.á.n.h tiếng với sư phụ sư nương bên kia một chút, phái một vị sư huynh khác tới canh giữ Bệ hạ, nàng điều chuyển chức vụ rồi quay đầu chạy sang bên Hoàng hậu tự ứng cử?

Khương Lan trong bóng tối âm thầm suy nghĩ về tính khả thi của việc nhảy việc.

“Nương nương...... cái này.....”

Lục Minh thái y ngoài sáng có chút hoảng hốt bất an.

Phần thưởng này quá hậu hĩnh rồi, các nương nương trong cung vị phân kém một chút một tháng số lần được uống trà sữa chỉ đếm trên đầu ngón tay, hắn một tân binh khu Thái y viện mà ngày nào cũng có trà sữa uống, cái này sao xứng đáng được chứ?

“Chẳng lẽ là chê ít?”

Vì trà sữa món này kiếp trước trên đường lớn ngõ nhỏ đâu đâu cũng thấy, cộng thêm việc đưa trà sữa vào xưởng gia công món ngon đúng vào khoảng thời gian nàng bận rộn học cung quy xem sổ tay.

Vì bận đến mức không rảnh quan tâm chuyện làm ăn, giao toàn quyền cho A Khoan Thường Tam quản lý.

Thành ra hoàn toàn không nhận ra lông cừu trên người mình dày đến mức nào, Thẩm Ninh thấy sắc mặt Lục Minh không đúng bèn tưởng mình ban thưởng ít.

Cũng phải, người ta bận rộn suốt ba ngày ba đêm, sản xuất hàng loạt bao nhiêu túi thơm cơ mà, một tháng trà sữa đúng là keo kiệt thật.

“Vậy..... hai tháng?”

“Không không không.... không dám không dám.”

Lục Minh vội vàng hoảng hốt xua tay từ chối.

“Được rồi, vậy thì hai tháng đi.”

Thẩm Ninh chỉ coi Lục Minh đang nói lời khách sáo giả vờ với nàng thôi.

Cảnh tượng này giống như Tết đến người thân tặng bao lì xì cho bạn, bạn nói “Ôi, sao ngại thế này” rồi cái tay thì chẳng rời bao lì xì nửa bước.

Được rồi, dù sao mời uống trà sữa một tháng cũng là mời, hai tháng cũng là mời, chuyện nhỏ thôi.

Một tháng đã cảm thấy phần thưởng của Hoàng hậu nương nương quá long trọng rồi, kết quả nàng trong nháy mắt đổi miệng tặng hắn hai tháng.

Cái này cái này cái này.....

Bận rộn ba ngày chế ít túi thơm mà nhận được phần thưởng hậu hĩnh như vậy.

Chuyện này nếu tùy tiện đổi thành một vị lão thái y nào khác ở lâu trong cung.

Chẳng qua chỉ có hai kiểu suy nghĩ:

“Kiểu thứ nhất, tùy ngộ nhi an, Hoàng hậu nương nương đối đãi với người thật tốt, ta quyết định rồi, sau này đứng về phe Hoàng hậu nương nương, nàng bảo đầu độc vị phi tần nào ta liền đầu độc vị phi tần đó, một thân y thuật chỉ dùng cho nương nương cung đấu.”

Kiểu thứ hai, lo hão, Hoàng hậu nương nương ban thưởng nhiều như vậy chắc không phải quay đầu muốn g-iết mình diệt khẩu chứ?

Hu hu hu, ta muốn từ quan, thái y quả nhiên là một nghề nghiệp có độ rủi ro cao mà.

So với hai kiểu suy nghĩ bình thường trên.

Lục Minh cái kiểu suy nghĩ này liền có chút phong cách kỳ lạ.

Hắn cảm thấy công lao không xứng với phần thưởng, ban thưởng một tháng trà sữa đã đủ quý giá rồi, còn ban hai tháng.

Vậy tính sao đây?

Giá trị của túi thơm không đủ thì đáp lễ nương nương một chút vậy.

Thế là tay thò vào ng-ực áo móc ra một cái bình sứ nhỏ màu thanh hoa, hai tay dâng lên trước mặt Thẩm Ninh:

“Nương nương ưu ái như vậy, vi thần thực sự hoảng hốt, đây là lễ đáp lại của thần, mong nương nương nhận cho.”

“Cái này.... vật gì vậy?”

Mời người ta ăn uống bao nhiêu lần, lần đầu tiên được nhận quà đáp lễ, Thẩm Ninh kinh ngạc cực kỳ.

Nàng nhận lấy bình sứ nhỏ, đưa lên tai lắc lắc.

“Thu-ốc ạ.”

Giỏi lắm, quà đáp lễ mà tặng thu-ốc, ngự y thời đại này làm người đều thành thật như vậy sao??

(Các lão thái y trong cung:

Làm ơn đừng đem bọn ta ra so sánh với cái tên tân binh không biết đối nhân xử thế không hiểu quy tắc này!)

“Thu-ốc này có tác dụng gì?”

Thẩm Ninh có chút mong đợi nhét bình thu-ốc vào lòng.

Nàng cảm thấy theo logic thông thường, quà của thái y Thái y viện tặng hoặc là Tị độc đan uống vào bách độc bất xâm, hoặc là loại linh đơn diệu d.ư.ợ.c cải t.ử hoàn sinh, lúc mấu chốt có thể cứu mạng người.......

“Cũng chẳng có tác dụng gì lớn đâu ạ, cái này là do vi thần lúc rảnh rỗi nghiên cứu được, chưa từng dùng cho ai cả, công hiệu dự kiến là lúc sắp ch-ết uống thu-ốc này vào có thể hoãn lại một hai canh giờ nữa mới ch-ết.”

Thẩm Ninh đang nhét thu-ốc được một nửa thì khựng lại.

Cho nên hắn tặng mình cái thứ này có tác dụng gì hả trời!

Lúc sắp ch-ết thì tuyên án t.ử hình treo, cho hồi quang phản chiếu một chút à?

Cái đám này suốt ngày nghiên cứu cái thứ gì không biết?

“Ngài tặng vật này cho bổn cung?

Có thâm ý gì không?”

Việc tặng quà này chẳng qua chia làm hai loại.

Một loại là hữu dụng nhưng chẳng có ý nghĩa gì, loại kia là có ý nghĩa nhưng chẳng có tác dụng gì.

Vốn dĩ Thẩm Ninh tưởng bình sứ nhỏ này thuộc loại trước, giờ xem ra có vẻ thuộc loại sau nhiều hơn.