“Tự tìm chỗ mà ngồi.”

Thẩm Ninh vì mải mê dọn dẹp dụng cụ nấu nướng, vả lại quan hệ giữa nàng và những phi tần hậu cung này ngày thường vốn đã quá đỗi quen thuộc nên nàng cũng không đứng dậy đón tiếp.

“Nương nương định đích thân xuống bếp sao?”

Không đợi Hân quý nhân sai bảo, nha hoàn đi theo nàng đã tìm được một cái ghế, sắp xếp chỗ ngồi cho nàng.

Nàng vừa nói vừa nâng tà váy nhỏ, né tránh đống nồi niêu xoong chảo, ngồi khép chân trước mặt Thẩm Ninh.

Vinh tần thấy vậy cũng sai Hoàn nhi tìm cho mình một cái ghế, ngồi sát cạnh Hân quý nhân.

Nàng tiếp lời Hân quý nhân nói với Thẩm Ninh:

“Nương nương chắc hẳn đã bàn bạc trước với đại huynh trong nhà, bảo huynh ấy sau khi vào rừng săn cho nương nương một con mồi thật lớn về để nấu ăn chứ?

Hoẵng?

Hươu rừng??”

Kỹ thuật cưỡi ngựa b-ắn cung của Thẩm tướng quân thì loại con mồi nào mà không săn được?

Giờ Hoàng hậu nương nương đã chuẩn bị sẵn nồi niêu xoong chảo thế này, đương nhiên là phải hỏi khéo xem kích cỡ con mồi ra sao.

Nếu là một con hoẵng thì đa phần có thể xin được một cái đùi.

Nếu là một con hươu rừng thì cứ thế mở bụng mà ăn cho thỏa thích.

—— Dù con mồi này to hay nhỏ, tóm lại hôm nay hai người họ đã hạ quyết tâm bám theo Hoàng hậu nương nương ăn chực rồi.

“Hửm?

Ta đâu có bảo đại huynh mang con mồi về cho ta đâu.”

Hội săn lần này, người khác thì có thể thỏa thích hưởng thụ thú vui săn b-ắn.

Tuy nhiên để đề phòng Xi Trì gây chuyện trong rừng, việc Thẩm Nhạc đeo cung tên vào rừng săn b-ắn chỉ là cái cớ mà thôi.

Mục đích thực sự của huynh ấy chắc chắn là mượn danh săn b-ắn để vào rừng tuần tra, cố gắng canh chừng người của Xi Trì để đề phòng có biến cố xảy ra trong rừng.

Nàng mà mở miệng bảo đại huynh mang con mồi về chẳng phải sẽ khiến huynh ấy phân tâm làm lỡ việc chính sao?

Thẩm Ninh thấy hai vị phi tần lộ ra vẻ mặt “có phải nương nương và đại huynh có mâu thuẫn gì không”, Thẩm Ninh không tiện nói thẳng Thẩm Nhạc đang có chính sự, vừa cười với hai vị phi tần vừa bồi thêm một câu:

“Nhưng mà ta có bảo Dao Dao dặn Bùi thống lĩnh lát nữa nhớ săn một con thỏ về nướng ăn.”

Nếu săn được một con hoẵng, hai người họ còn có thể được chia một miếng thịt đùi.

Thỏ sao?

Nhiều người thế này, chỗ thịt đó cũng chẳng bõ dính răng.

Và lại, con thỏ do tên công t.ử bột Bùi Hành Xuyên săn được, y dễ gì cam tâm tình nguyện mang ra để Thẩm Ninh làm chủ mời hai người họ cùng ăn chứ?

Vinh tần - người đang cố tìm cách ăn chực - ra vẻ tùy ý mượn chủ đề về đại huynh để tán gẫu nhưng thực chất là vòng vo tìm cách góp gạo thổi cơm chung với Thẩm Ninh:

“Đại huynh nhà muội nói lần này săn được con mồi gì cũng tặng hết cho muội, nương nương hay là muội đem hết con mồi đại huynh săn được tặng lại cho nương nương nhé.”

Thẩm Ninh nghe vậy liền cười nói trúng phóc tâm đen:

“Ngươi sợ chỗ ta chỉ có một con thỏ nên không đủ chia sao?”

Cái này... mình đi ăn chực lộ liễu thế sao?

“Đại huynh nhà muội thích đọc sách, không giỏi cưỡi ngựa b-ắn cung, nếu may mắn săn được con gà rừng, muội sẽ tặng cho nương nương hầm canh.”

Vinh tần ít ra còn có thể mang con mồi đi ăn chực, còn Hân quý nhân do đại huynh có kỹ năng săn b-ắn hạn chế nên có ý định dù mọi người ăn gì ta cũng chọn ăn bám hoàn toàn.

“Gà rừng ấy à, nếu có thêm ít nấm rừng hầm cùng thì chắc chắn hương vị sẽ thanh tao hơn nhiều, tiếc là ta chỉ mang gia vị chứ quên mang theo ít nấm khô.”

Thẩm Ninh cùng hai vị phi tần hàn huyên chuyện gia đình.

Vốn dĩ gà rừng hầm nấm chỉ là nàng thuận miệng nói vậy thôi.

Tuy nhiên câu nói thuận miệng này lại khiến Khương Lam - người nãy giờ vẫn trốn trên cành cây - tìm thấy hướng đi mới cho sự nghiệp cầu chức.

Nàng chẳng nói chẳng rằng, thi triển thuật ẩn thân lặng lẽ rời khỏi nơi này.

Nàng nhớ trên đường đến bãi săn, để đi tắt nàng không đi đường quan lộ mà trực tiếp đi đường mòn trong thung lũng, dọc đường có đi qua một cánh rừng thông lớn, lúc này đang là mùa thu nhiều mưa, dưới gốc thông đó phủ một lớp kim thông dày đặc, chân giẫm lên thấy ẩm ướt vô cùng, chắc chắn là nơi mọc nấm.

Khương Lam đương nhiên không hy vọng chỉ bằng việc hái ít nấm là có thể khiến Thẩm Ninh vui vẻ thu nhận nàng làm ám vệ.

Nhưng trên giang hồ có câu nói thế nào nhỉ?

Chân thành đến đâu thì đá cũng phải mòn.

Hôm nay nàng tìm được cơ hội tặng ít nấm.

Ngày mai có lẽ lại tìm được cơ hội khác tặng thứ khác.

Quà cáp kiểu này chỉ cần tặng nhiều vào.

Chẳng lẽ còn sợ không tìm được công việc ổn định sao?

Tất nhiên là trừ vị chủ t.ử trước đó ra.

Tên đó, nàng thấy hắn buồn liền mời hắn ăn thịt xiên.

Hắn không những không nhớ ơn nàng mà còn thuận tay trừ nửa tháng bổng lộc của nàng.

Quả thực là quá ch.ó mà.

“Nghe rõ chưa?

Hai người đó đến gần Hoàng hậu lầm bầm cái gì thế??”

Vạn Quý phi ngồi chễm chệ trong lều bên cạnh, còn cung tỳ Trạch Tước của nàng lúc này đang nửa quỳ bên cạnh doanh trại nghe lén góc tường phía Hoàng hậu.

Dù sao thì hai lều trại này cũng không sát vách nhau nên nghe không rõ lắm.

Trạch Tước chỉ nghe loáng thoáng được mấy từ rời rạc như “đại huynh”, “con mồi”, “tặng cho nương nương”.

Trạch Tước quay về bên cạnh Vạn Quý phi, thuật lại cẩn thận mấy từ nghe được một lượt rồi mới nói với Vạn Quý phi:

“Nô tỳ đoán chừng họ dường như muốn đợi đại huynh của mình săn b-ắn trở về sẽ đem hết con mồi săn được tặng cho Hoàng hậu nương nương.”

“Hừ!

Bản thân Thẩm Ninh không có đại huynh sao?

Cần gì bọn họ phải nịnh bợ như thế!”

Hội săn lần này, hậu cung ngoài Hoàng hậu ra chỉ mang theo ba vị phi tần đi cùng.

Hai vị phi tần này cứ xúm lại bên Hoàng hậu khiến Vạn Quý phi vốn đã bị ghẻ lạnh nay càng thêm lạnh lẽo, nàng hừ lạnh một tiếng.

“Hiếm khi hội săn thu mới được xuất cung khuây khỏa, nương nương hà tất phải chấp nhặt với mấy chuyện nhỏ này cho thêm bực mình?”

Biết Quý phi nương nương vì Vạn gia nên từ khi Thẩm Ninh khôi phục quyền lực đã luôn tránh né mũi nhọn, nhẫn nhục chịu đựng, Trạch Tước vội vàng lên tiếng khuyên giải.

“Vả lại bọn họ có đại huynh, lẽ nào nương nương lại không có?

Lát nữa Vạn công t.ử săn được con mồi chẳng lẽ không thuộc về nương nương sao?”

“Điều đó cũng đúng, đại huynh nhà ta cái khác không nói, chứ săn b-ắn thì ít nhất cũng giỏi hơn đại huynh nhà Hân quý nhân gấp trăm lần.”

Vạn Quý phi hừ nhẹ một tiếng:

“Đi, pha cho ta ấm trà, đống bánh trái trên đĩa này quả thực ngấy quá rồi.”

Thực ra đâu phải bánh trái ngấy, chẳng qua là trong lòng không vui nên nhìn cái gì cũng thấy ngứa mắt mà thôi.

Trạch Tước trong lòng sáng như gương nhưng vẫn gật đầu thưa:

“Nô tỳ đi pha trà cho nương nương ngay đây.”

Bãi săn hoàng gia rộng lớn, trong rừng có vô số con mồi.

Mọi người kẻ đuổi hươu, người đuổi cáo, kẻ săn hoẵng, người bắt thỏ, ai nấy đều có thu hoạch riêng.

Cách xa khoảng năm sáu mươi mét, Lưu Cẩn trong bộ long bào màu vàng minh hoàng đang giương cung hướng về một con bạch hồ.

Bộ lông này muốn nguyên vẹn thì phải b-ắn vào đầu.

Mũi tên từ xương vai bạch hồ từ từ chuyển lên phía đầu.

Xoạt!

Từ bên cạnh b-ắn ra một mũi tên, trực tiếp b-ắn ch-ết con bạch hồ trên mặt đất.

Lưu Cẩn thuận theo hướng mũi tên đó nhìn vào trong rừng.

Chỉ thấy Trác Phong kia cách xa hàng trăm bước vừa mới hạ bàn tay giương cung xuống.

“Thiếu quân chủ, ngài đã b-ắn trúng một con cáo rồi.”

Do có cây che khuất cộng thêm hướng khác nhau nên nhóm người Trác Phong không phát hiện ra Thiếu quân chủ nhà mình đã cướp mất con mồi của Hoàng đế Đoan triều.

“Giá~”

Chỉ trong nháy mắt, Trác Phong đã phi ngựa đến bên con cáo, thấy hắn nghiêng mình trên ngựa, một tay nắm lấy đuôi tên hất con bạch hồ ra sau lưng.

Cát Chân giơ tay đón lấy con bạch hồ do Trác Phong săn được, cưỡi ngựa vòng quanh Trác Phong cười ngây ngô:

“Con cáo này lông mượt thật, tặng cho Hoàng hậu nương nương làm khăn quàng cổ nhé.”

“Cũng không biết nàng ấy có thích không.”

Hai chủ tớ đang ở trên lưng ngựa xoay vòng nói cười vui vẻ thì ngoảnh đầu lại thấy Lưu Cẩn đứng cách đó năm mươi mét đang nhìn mình chằm chằm đầy âm hiểm.

Ánh mắt vị Bệ hạ Đoan triều này nhìn hắn sao lại kỳ quái thế nhỉ?

Chẳng lẽ... con bạch hồ này là vật mà vị Bệ hạ Đoan triều kia muốn săn sao?

Trác Phong mang theo thắc mắc, quay đầu ngựa, phi nước kiệu đến trước mặt Lưu Cẩn:

“Trong rừng lá cây che mắt, lúc nãy chưa phát hiện ra Bệ hạ cũng ở đây, không biết con cáo này có phải vật Bệ hạ muốn săn không?”

Nếu đúng thì hắn sẽ trả lại con bạch hồ cho hắn.

Dù hắn không mấy thích vị Bệ hạ Đoan triều này nhưng dù sao hắn cũng là phu quân của Thẩm Ninh, chỉ riêng nể mặt Thẩm Ninh, một con bạch hồ cũng chẳng đáng gì mà không nhường.

Trác Phong vừa dứt lời.

Sắc mặt Lưu Cẩn trầm xuống.

Hắn có ý gì?

Chẳng lẽ đang mỉa mai mình, săn một con cáo mà cũng bị người ta cướp mất sao?

“Đâu có đâu có, trẫm còn chưa từng nhìn thấy con cáo này, trái lại Thiếu quân chủ quả là tinh mắt, cách xa như vậy mà cũng b-ắn chuẩn đến thế.”

Lưu Cẩn nhếch môi, bày ra bộ dạng giả tạo thành tâm khen ngợi Trác Phong.

So với việc tặng bộ lông bạch hồ cho Thẩm Ninh, hắn càng quan tâm đến việc không thể để mất thể diện của một vị Bệ hạ Đoan triều trước mặt Thiếu quân chủ Thương quốc.

Đang lúc nói chuyện, một tiếng rít vang lên, trên trời có một con đại bàng bay qua.

Trác Phong không kịp nói chuyện với Lưu Cẩn, giơ tay giương cung lắp tên b-ắn một phát lên trời.

Bịch...

Con đại bàng bị mũi tên b-ắn xuyên bụng, vỗ cánh rơi xuống rừng.

“Đã con cáo này không phải con mồi của Bệ hạ thì ta xin phép mang đi.”

Trác Phong thẳng tính gật đầu chào Lưu Cẩn xong liền dẫn Cát Chân phi ngựa về phía con đại bàng rơi xuống.

“Thiếu quân chủ vận khí tốt thật.”

“Nói sao?”

“Con cáo ở gần Bệ hạ nhưng hắn không thấy, hắc hắc.”

Những mưu tính trong bụng dạ thâm sâu của Lưu Cẩn thì đến Trác Phong còn chẳng hiểu nổi, huống chi là Cát Chân còn chẳng thạo tiếng Đoan triều?

Hắn nhếch miệng cười, câu nói tiếp theo như một mũi tên sắc nhọn đ.â.m mạnh vào tim Lưu Cẩn:

“Nếu hắn thấy trước thì chúng ta còn phải nhường cho hắn đấy.”

Vậy nên...

Lúc nãy vị Thiếu quân chủ Thương quốc này sau khi săn được cáo đã đặc biệt chạy qua hỏi xem con cáo đó có phải vật hắn muốn săn không.

Nếu hắn nói thật.

Vị Thiếu quân chủ này sẽ trực tiếp tặng con cáo đó cho hắn?

Giờ thú nhận liệu có còn kịp không?

Lưu Cẩn nhìn theo bóng lưng Trác Phong, há miệng định nói nhưng rốt cuộc vẫn chẳng thốt lên lời nào.

Chương 153 - Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia