“Không có quy củ!”
Thôi vậy thôi vậy...
Không có quy củ thì thôi vậy...
Trận đầu giao lưu hòa bình đã giành được vị trí đầu bảng, lại còn với chiến tích áp đảo như vậy, đối với Đoan triều mà nói quả thật là một chuyện hả giận lại vinh quang.
Lưu Hận nhìn về hướng Thẩm Nhạc, ánh mắt cong cong, khóe miệng khẽ nhếch.
Dường như bị bầu không khí vui vẻ của nhóm người Thẩm Ninh lây nhiễm.
Lưu Hận – người vốn có thói quen đi một bước tính mười bước, đắm mình trong việc cân nhắc lợi hại của các thế gia kinh thành với đầy rẫy toan tính, lần này phá lệ không có những suy nghĩ lắt léo sâu xa.
Gạt bỏ những toan tính quỷ quyệt đó qua một bên, lúc này trong lòng hắn cũng cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Có lẽ vì đá chăn cả một đêm nên đã tự điều chỉnh tốt tâm thái, Si Trì đối mặt với kết cục trong dự liệu vẫn cười rạng rỡ như thường lệ, dường như trong lòng không hề để tâm đến tòa thành trì biên cảnh bị thua kia.
Hắn đăm đăm nhìn phó sứ Thương quốc, xuyên qua đám đông náo nhiệt, dường như đang nói với Tang Tháp:
“So tài công khai thì chẳng ai là đối thủ của Thẩm Nhạc cả, ngươi chắc chắn không làm theo kế hoạch chứ?”
Tang Tháp quay đầu sang một bên, để trốn tránh ánh mắt của Si Trì, lão nhìn sang Thiếu quân chủ bên cạnh.
Trác Phong lúc này có chút đau đầu, hắn hai tay gục xuống án kỷ, dùng trán tì vào cạnh án kỷ, bộ dạng đau đầu này giống hệt như thần thái lúc Thẩm Ninh bị bức thư nhà hành hạ ở lãnh cung vậy.
Nếu nói lúc trước còn hoàn toàn không có chút nắm chắc nào đối với cuộc thi đấu vào buổi chiều, thì lúc này quả thật là đã có chút nắm chắc rồi.
Kỹ thuật săn b-ắn của hắn ước chừng có thể thắng hiểm Si Trì một bậc.
Đối mặt với Thẩm Nhạc?
Tuyệt đối sẽ bị đ.á.n.h cho tơi bời hoa lá nha.
Trác Phong trước giờ đều biết Thẩm Nhạc rất mạnh, Đoan triều nếu không có Thẩm Nhạc trấn giữ thì quốc chính của Thương quốc đã không phân hóa ra hai phái chủ chiến và chủ hòa rồi.
Chỉ là...
Hắn không ngờ được Thẩm Nhạc lại có thể mạnh đến nhường này.
Người ngoài nghề nghe thấy báo số này thì có lẽ chỉ có thể xem náo nhiệt, cảm thán một câu:
“Oa, Thẩm tướng quân giỏi quá!”
Còn Trác Phong – người vốn có thiên phú săn b-ắn cực cao thì lại có thể cảm nhận một cách sâu sắc Thẩm Nhạc mạnh ở chỗ nào.
Dã thú ở vòng nội vi vốn đã hung tàn, muốn săn được nhiều mãnh thú như vậy trong thời gian giới hạn thì Thẩm Nhạc – người đóng vai trò chủ lực phải tính toán chính xác khoảng cách với con mồi.
Quá xa không đủ để tung một đòn chí mạng.
Quá gần dễ bị con mồi làm bị thương ngược lại.
Ngoài ra phối hợp đồng đội khăng khít, quy hoạch lộ trình thích đáng, truy vết con mồi cùng vô số kỹ năng khác đều là những thứ không thể thiếu.
Chỉ dẫn theo mười người mà đã có bản lĩnh như vậy, từ đó có thể thấy việc dàn quân bài trận của Thẩm Nhạc đạt đến mức độ đỉnh cao thế nào.
Người lợi hại như vậy tại sao lại không thể sinh ra ở Thương quốc của hắn chứ?
“Thiếu quân chủ?”
Tang Tháp thấy Trác Phong đang xuống tinh thần nên lên tiếng gọi.
“Thẩm Nhạc huynh ấy mạnh quá...”
Cảm nhận rõ rệt khoảng cách giữa học bá và học thần, Trác Phong có chút tự bế nói.
Dĩ nhiên rồi, cuộc thi còn chưa bắt đầu mà, làm sao hắn có thể làm nhụt chí khí của mình mà đề cao uy phong của Thẩm Nhạc trước mặt Tang Tháp được?
Thế là Trác Phong một tay chống án kỷ, vực dậy tinh thần lại ngồi thẳng lưng lên, chỉ thấy hắn nặn ra một nụ cười với Tang Tháp, vừa an ủi Tang Tháp cũng là đang tự an ủi chính mình:
“Dĩ nhiên rồi, ta cũng không yếu.”
Nụ cười này cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Cố gắng hết sức là được.”
Tang Tháp cũng hiểu khoảng cách giữa Thiếu quân chủ nhà mình và Thẩm Nhạc nên lên tiếng nói.
“Tang Tháp thúc, hôm nay mặt trời mọc ở đằng Tây sao?
Thúc thế mà lại nói được lời này...”
Trời mới biết kể từ sau khi mình đề ra tân chính dùng giao thương thay thế chinh phạt.
Tang Tháp thúc – người luôn kiên trì phái chủ chiến nhìn mình đã chẳng ra làm sao rồi.
Đã lâu lắm rồi lão không ôn tồn nói chuyện với mình như trước kia như thế này.
“Nếu muốn thắng, cuộc thi buổi chiều hãy dùng người của thúc.”
“Hả?”
Trác Phong nghe lời này có chút ngạc nhiên:
“Nhân thủ sớm đã được xác định xong rồi, ta đối mặt với Thẩm Nhạc vốn đã chật vật rồi, việc tạm thời thay đổi người ngựa này lấy đâu ra thắng toán chứ?”
“Hãy đưa thúc vào trong mười người đó, sau khi vào rừng ngài và ta mỗi người dẫn đầu một nửa người ngựa, chia đầu hành sự trong rừng.”
Tang Tháp dùng ngón tay nhúng vào rượu trong bát, viết viết vẽ vẽ trên mặt án kỷ.
Kế sách của Tang Tháp là dùng thuộc hạ của lão thay thế một nửa người ngựa của mình.
Sau khi vào rừng hai người mỗi người dẫn đầu đội ngũ của mình, chia làm hai đường hành sự, chỉ săn một số mãnh thú thể hình trung bình như sư t.ử, báo.
Đợi đến khi hội quân ở nơi tuyệt địa vòng nội vi, sau khi hội quân cùng nhau g-iết ngược về doanh trại, dọc đường lại săn thêm những mãnh thú thể hình to lớn như gấu đen.
Kế này tuy nói vì lý do nhân thủ giảm bớt sẽ dẫn đến việc nguy hiểm khi săn b-ắn mãnh thú tăng lên.
Nhưng nhờ vào việc tăng thêm một vị chủ soái.
Hai đội người ngựa chia đầu hành động thì có thể nâng cao hiệu quả số lượng con mồi ngoài những mãnh thú to lớn như gấu đen, từ đó tăng thêm cơ hội thắng khi so tài với Thẩm Nhạc.
Trác Phong vốn cảm thấy trận chiến này chắc chắn sẽ thua, sau khi nghe kế sách của Tang Tháp thúc rốt cuộc cũng nhìn thấy một tia hy vọng chiến thắng.
“Kế này cực tốt!”
Trác Phong vừa gật đầu vừa nói với Tang Tháp:
“Nếu đã vậy thì đa tạ Tang Tháp thúc nhiều.”
“Đều là vì lợi ích của Thương quốc, nói gì đến vất vả hay không vất vả?
Nếu Thiếu quân chủ đã đồng ý thì ta xin xuống dưới sắp xếp người ngựa của ta trước.”
Tang Tháp nói xong, thần sắc thản nhiên hành lễ cáo từ Trác Phong.
Lão vừa đi, Cát Chân đã nhíu mày sáp lại gần, chòm râu quai nón nhìn thấy Trác Phong muốn đi cùng Tang Tháp thì mặt đầy vẻ không vui:
“Con kền kền này chắc chắn là không có ý tốt đâu.”
“Kỹ thuật săn b-ắn của Tang Tháp thúc ở thế hệ phụ thân ta đã là người xuất sắc nhất trong những người xuất sắc rồi, kế này tuy hiểm nhưng quả thật khiến ta có được một cơ hội tranh đấu khi đối mặt với Thẩm Nhạc.”
Nếu vì chút thành kiến phe phái “chủ hòa”, “主 chiến” trong nội chính Thương quốc mà không bằng lòng đoàn kết nhất trí với Tang Tháp, lại dùng cách đ.á.n.h thông thường đối đầu với Thẩm Nhạc thì hắn chắc chắn sẽ bại.
“Hơn nữa, phái chủ chiến như Tang Tháp thúc là người không chịu nổi nhất việc Thương quốc thua kém Đoan triều, với tính cách của thúc ấy, sau khi vào rừng chắc chắn sẽ dốc hết toàn lực tranh đoạt con mồi, giúp ta thắng được tòa thành đó.”
Trác Phong tuy có tư giao rất tốt với anh em Thẩm gia.
Nhưng trước lợi ích quốc gia, cho dù đối thủ là Thẩm Nhạc thì hắn cũng phải dốc toàn lực liều mạng một phen.
Dù sao đó cũng là một tòa thành biên cảnh chứ không phải một túi gạo trên xe.
Quan hệ có tốt đến đâu thì thua cũng thấy xót lòng nha.
Thời gian nhanh ch.óng chuyển sang cuộc thi săn b-ắn hiệp hai.
Thẩm Nhạc không thực hiện bất kỳ thay đổi nào về người ngựa, hắn giống như cuộc thi trước đó, đợi đến khi hương hỏa trong đỉnh đồng được châm lửa liền phi thân lên ngựa, theo thói quen nhìn về hướng Thẩm Ninh.
Thẩm Ninh cũng giống như trận đấu trước đó, ra hiệu bằng miệng với Thẩm Nhạc:
“A huynh cố lên!”
Thẩm Nhạc khẽ gật đầu, lập tức quay đầu ngựa, phi thân vào rừng.
Trác Phong ngồi trên ngựa nhìn màn tương tác nhỏ giữa hai anh em Thẩm gia, trong lòng khẽ chua xót.
Định lại tâm tư, hắn một tay kéo dây cương, quay đầu ngựa, dẫn đầu đám người Cát Chân, Tang Tháp phi thân vào rừng.
Sau khi vào rừng, Trác Phong lập tức chia làm hai đường với Tang Tháp.
Trường tiên túng mã (vung roi thúc ngựa), lá thu tiêu điều.
Trải qua cuộc vây săn hiệp đầu, mãnh thú trong rừng dường như phát hiện ra những người vào rừng hôm nay thủ đoạn rất không tầm thường.
Thế là thay đổi thái độ chủ động tấn công lúc trước, chỉ cần nghe thấy tiếng vó ngựa là lập tức trốn được thì trốn, giấu được thì giấu.
Khoan hãy nói đến độ khó săn b-ắn, chỉ riêng độ khó tìm kiếm con mồi này thôi đã khó hơn nhiều so với hiệp đấu buổi sáng rồi.
Trác Phong theo lộ trình đã ước định sẵn với Tang Tháp thúc lao vào tuyệt địa vòng nội vi, những nơi đi qua, tất cả chim bay cá nhảy, hễ có vết tích có thể tìm ra được thì toàn bộ đều thu hết.
“Thiếu quân chủ... nơi này tìm thấy dấu chân gấu, có đuổi theo không?”
Thời gian thi đấu đã qua một nửa, dọc đường đi vì số lượng con mồi gặp được không nhiều, cho dù dùng cách đ.á.n.h “chim bay qua cũng phải nhổ lông” thì số lượng con mồi có được trong tay cũng ít đến t.h.ả.m thương.
Đừng nói là Trác Phong, ngay cả Cát Chân vốn luôn không nôn nóng không vội vàng lúc này cũng có chút hoảng.
Trác Phong ngồi trên lưng ngựa cúi đầu nhìn dấu chân gấu to lớn bên cạnh vũng nước.
Gấu rừng da dày, chỉ dùng tiễn không thể gây ra vết thương chí mạng, lần này vẫn chưa hội quân với Tang Tháp thúc, với số lượng người này thì rủi ro săn gấu cực lớn, nhưng nếu đợi sau khi hội quân với Tang Tháp thúc mới quay lại nơi này thì thời gian lãng phí lúc đi lúc về, phía Thẩm Nhạc chắc chắn lại săn thêm không ít rồi.
Đối thủ là Thẩm Nhạc của Đoan triều đó nha...
Nếu hắn không dám liều mạng thì làm sao thắng được?
Trác Phong nhắm mắt hít sâu một hơi, quyết đoán nói:
“Đuổi theo!”
Trường roi vung lên, một đội năm người đi theo dấu chân gấu phi ngựa vào rừng.
Không lâu sau khi đội quân của Trác Phong đi.
Lại có một đội quân khoảng năm sáu người cưỡi ngựa, dưới sự che chắn của cây rừng lá thu xào xạc, lặng lẽ không một tiếng động đi theo vết vó ngựa mà Trác Phong để lại, đuổi theo sau.
“Thiếu quân chủ, nhìn kìa!”
Thấy con mồi lớn ngay trước mắt, Cát Chân đè thấp giọng lên tiếng nhắc nhở Thiếu quân chủ nhà mình.
Trong rừng, bên bờ sông, một con gấu đen đang dùng tay gấu móc mật ong trong tổ ong để ăn.
Trác Phong không nói nhiều lời, trực tiếp giương cung, lắp tên.
Vèo~
Trường tiễn xé gió b-ắn thẳng vào chỗ mỏng manh giữa xương vai và cánh tay của con gấu đen này.
Kỹ thuật săn b-ắn những con thú to lớn như gấu đen hoàn toàn khác với săn hổ báo.
Hổ báo tuy gân cốt cứng rắn nhưng chỉ cần khoảng cách đủ gần, cộng thêm nội lực thì mũi tên xuyên xương đ.â.m vào phổi là có thể lấy mạng sau một đòn.
Tuy nhiên gấu đen thì không được, cái thứ to xác này da dày thịt béo, bất kể khoảng cách gần thế nào nếu chỉ dùng tiễn thì rất khó trực tiếp g-iết ch-ết nó.
“Gào!”
Kèm theo một tiếng gầm rống, con gấu đen bị trúng tên ở xương vai đứng thẳng dậy, tức giận nâng cái đầu gấu lên.
Nó vừa định dùng cái tay gấu không bị thương tát ch-ết cái kẻ thủ phạm đã khiến xương vai nó đau đớn kịch liệt kia.
Tuy nhiên đập vào mắt lại là một đám kẻ kỳ quái đang cưỡi ngựa.
Những kẻ cưỡi ngựa??
Có lẽ vì hiệp vây săn trước đó Thẩm Nhạc đã để lại bóng ma tâm lý quá sâu sắc cho đám mãnh thú, chỉ trong một khoảnh khắc, con gấu đen vốn định liều mạng này không nói hai lời, ba chân chạm đất, xoay người bỏ chạy.