“Nếu muốn vào rừng bổ đao.”

Dùng cứng, tự có Thẩm Nhạc dùng đao kiếm ngăn cản.

Dùng kế, Lưu Tẫn cái thằng nhãi ranh này nửa điểm cũng không c.ắ.n câu!

Phiền ch-ết đi được....

Si Trì đen mặt ngồi trở lại vị trí cũ, hắn nhìn mũi tên dài cắm trước án mình, nơi mũi tên còn dính một sợi m-áu thịt, hiện giờ chỉ có thể cầu nguyện Trác Phong kia không đợi được Thẩm Ninh ra tay tương trợ đã bỏ mạng trong miệng mãnh thú trong rừng.

Rừng thu rực rỡ.

Dưới vách núi tuyệt cảnh Tàng Sơn.

Bên cạnh đầm nước cạnh thác nước.

Một “tử thi" môi trắng bệch bị dòng nước xối xả đẩy trôi bồng bềnh dạt vào bờ đá cuội lởm chởm.

Đầu cáo trên vai đã bị dòng nước xiết của thác nước xối rụng lúc rơi xuống đầm, hiện giờ cả một mảng lông thú tản ra, nổi trên mặt nước.

Mùi m-áu tanh trước ng-ực “tử thi" kia thu hút từng con rắn nước trong đầm.

Những con rắn này chui ra khỏi đầm nước, muốn bò lên thân hình hắn.

Tuy nhiên trên người người này dường như có mang theo thứ gì đó khiến chúng e sợ, cách xa nửa mét đã không dám tiến gần thêm nữa.

Thế là xuất hiện một cảnh tượng vô cùng quái dị.

“T.ử thi" này nửa thân mình ngâm dưới nước, nửa thân mình nằm trên bờ, cách chừng nửa mét, cả một đầm rắn xì xì thè lưỡi rắn, chực chờ nhào lên cái “tử thi" này.

Một đàn quạ đen vỗ cánh bay quanh “tử thi".

Giữa rừng cây rực rỡ sắc màu.

Nhờ Thẩm Nhạc liên tiếp săn b-ắn hai trận ở nội vi nên giờ đây dã thú trong rừng cứ nghe thấy tiếng vó ngựa là vội vàng lẩn tránh, đâu dám tiến lên khiêu khích?

Mất đi sự quấy nhiễu của dã thú, bầy ngựa lấy tốc độ nhanh nhất dừng bước trên vách núi.

Đám người Cát Chân, Từ Liệt, Ngạo Xán buộc dây thừng vào thắt lưng, dẫn theo một đám thuộc hạ bò xuống vách đá.

Về phần Thẩm Ninh, ngay khi xuống ngựa đã trái vác một Khương Lam, phải vác một Từ Dao, được hai người này thi triển khinh công phi thân xuống vách núi.

Ba người từ trên vách núi lao xuống, thi triển khinh công, đạp lên những phiến đá rêu cạnh thác nước để đáp xuống.

Thấy càng ngày càng gần “tử thi" kia.

Từ Dao mặt đầy cảm khái:

“Phim kiếm hiệp cổ trang không lừa tôi, thì ra cái tình tiết bug kiểu trọng thương nhảy vực chắc chắn sống sót này vẫn có chút cơ sở lý luận đấy."

“Thế nào gọi là phim kiếm hiệp cổ trang?"

Khương Lam thi triển tiềm hành thuật đi theo bên cạnh tỏ vẻ nghe không hiểu.

“Một loại đồ ăn."

Thẩm đại hù dọa Ninh lên tiếng giải thích.

“Tôi muốn ăn!!"

Vừa nghe là đồ ăn, Khương Lam vô cùng tích cực.

“Cứu người trước!!"

Thẩm Ninh không hù dọa được liền chọn cách chuyển đề tài.

Tiến đến gần, bầy quạ đen đang lượn lờ trên không của “tử thi" hoảng hốt vỗ cánh tản đi.

Khương Lam và Từ Dao trước tiên đặt Thẩm Ninh xuống bờ, sau đó mỗi người một đao, thi triển nội lực c.h.é.m về hai phía “tử thi".

Trong lúc xua đuổi bầy rắn, hai người họ mỗi người kéo một cánh tay, lôi Trác Phong đang trọng thương hấp hối lên bờ.

Ba người chổng m-ông vây quanh Trác Phong ngồi bệt xuống đất.

Mẹ ơi, cái mặt nhỏ này trắng bệch thế kia.

Sơ suất quá, sớm biết Trác Phong bị một mũi tên làm cho trọng thương thế này thì nàng còn mang theo kim sang d.ư.ợ.c làm gì chứ, trực tiếp gói ghém Lục Minh mang theo cùng luôn cho rồi!

Ngay lúc Thẩm Ninh đang đau đầu.

Khương Lam đã bắt đầu bắt mạch trên cổ tay Trác Phong.

“Cô biết chữa thương sao?"

Ánh mắt Thẩm Ninh sáng lên.

“Sư nương tôi biết, tôi chỉ biết bắt mạch thôi."

Khương Lam bắt mạch Trác Phong, phía sau mặt nạ Bàn Long, cô nhóc mặt đầy nghiêm túc:

“Hắn mất m-áu quá nhiều, tổn thương phủ tạng, nương nương có mang theo thu-ốc trị nội thương không??"

Thẩm Ninh nhìn sang Từ Dao.

“Tôi chỉ vơ vét được kim sang d.ư.ợ.c, kim chỉ khâu vết thương, và vải thưa thôi......."

Từ Dao vừa nói vừa lôi những đồ nghề này từ trong lòng ra, vừa lôi vừa nói với Thẩm Ninh:

“À đúng rồi....

A Ninh, 'thu-ốc cát tường' thái y Lục tặng cô có mang theo trên người không?"

“Có mang mà...."

Thẩm Ninh vừa gật đầu vừa sờ tìm lọ thu-ốc bên hông, vừa tìm vừa nói:

“Làm gì?

Hắn chỉ là trọng thương chứ đã ch-ết đâu, cô không thể bảo tôi bây giờ dùng thu-ốc này để hắn hồi quang phản chiếu chứ?"

“Lúc nãy khi tôi vặt lông Lục Minh, ông ấy còn bồi thêm một câu, nói hôm đó nhận được trà sữa mừng quá nên lời lẽ chưa rõ ràng, thu-ốc đó ngoài việc người sắp ch-ết uống vào có thể sống thêm hai canh giờ thì người trọng thương uống vào có thể bảo đảm tính mạng không lo."

À thì......

Đúng rồi, sắp ch-ết còn có thể kéo dài thêm hai canh giờ để ch-ết, trọng thương thì chẳng phải trực tiếp cứu sống tại chỗ sao.

Thẩm Ninh chẳng nói hai lời, bóp mặt Trác Phong, vội vàng đem viên thu-ốc cát tường ngày thường vẫn treo trên người làm bùa bình an tống vào miệng Trác Phong.

Giải quyết xong vấn đề nội thương thì phải giải quyết ngoại thương thôi.

Là một người hiện đại không có cái ý thức “ng-ực đàn ông phụ nữ không được nhìn", Thẩm Ninh xoẹt một tiếng, trực tiếp x.é to.ạc y phục trước ng-ực Trác Phong.

Khá khen thay, còn rất giữ nam đức, mới mùa thu thôi chứ đâu phải mùa đông mà có cần bọc kín mít thế không??

Dưới y phục này vậy mà còn quấn từng lớp vải thưa, vì thấm m-áu lại ngâm nước nên lớp vải trắng vốn có nay đã biến thành vải đẫm m-áu.

Không ngờ vị tiểu nãi T anh tuấn soái khí nhìn thì gầy nhưng cơ ng-ực còn khá săn chắc.

Đợi đến khi Khương Lam dùng đoản kiếm gẩy vòng vải đẫm m-áu quấn quanh ng-ực để chuẩn bị xử lý vết thương cho Trác Phong.

Miệng cả ba người cùng lúc há thành hình chữ “O".

Cái ng-ực này....

Phụ nữ sao???

Thiếu quân chủ Thương quốc là rồng phượng song sinh, em gái vừa sinh ra đã bị đem đi hiến tế cho Nguyệt Thần.....

Đoạn thủ châm về tập tục hiến tế Nguyệt Thần của hoàng thất Thương quốc xẹt qua trí não Thẩm Ninh và Từ Dao.

Hai người kinh ngạc nhìn đối phương.

Cho nên.... khi đó vì lý do gì đó, người bị đem đi hiến tế Nguyệt Thần thực chất là anh trai??

Những năm qua, vị thiếu quân chủ kiêu dũng thiện chiến này vẫn luôn nữ cải nam trang??

Hèn chi Trác Phong sau khi trọng thương thà mạo hiểm giả ch-ết rơi xuống vực thoát thân cũng không chịu tương kế tựu kế về doanh trại tìm thầy thu-ốc.

Hèn chi hắn muốn vòng qua đại huynh nhấn mạnh với Cát Chân nhất định phải tìm mình đích thân tới cứu hắn.

Nhìn về phía vách núi bên kia, gã râu xồm Cát Chân đang dẫn theo thuộc hạ của đại huynh nàng tiến về phía này.

Trái tim nhỏ của Thẩm Ninh đập thình thịch.

Nàng hiểu rằng bí mật thân phận nữ t.ử của Trác Phong tuyệt đối không thể để người Thương quốc biết được.

Dù cho là gã râu xồm thật thà chất phác kia cũng tuyệt đối không được!

“Khương Lam, Dao Dao, hai người bảo vệ tốt cho nàng ấy."

Thẩm Ninh vừa nói vừa cởi ngoại bào của mình ra che lên l.ồ.ng ng-ực ướt đẫm của Trác Phong.

Sau đó quay người đón lấy mọi người.

“Thẩm cô nương, thiếu quân chủ nhà tôi thế nào rồi?"

Cát Chân mặt đầy vẻ cấp thiết muốn xán lại gần.

“Râu xồm, thiếu quân chủ nhà ngươi bị thương rất nặng."

Thấy Cát Chân còn muốn tiến tới, Thẩm Ninh túm lấy ống tay áo gã râu xồm:

“Ngươi biết trị thương không?"

“Không biết."

Cát Chân thành thật lắc đầu.

Thẩm Ninh chỉ vào cánh rừng trúc xa xa, nói với Cát Chân:

“Ngươi đã không biết trị thương, nếu muốn giúp thiếu quân chủ nhà ngươi một tay thì hãy dẫn người tới cánh rừng trúc bên kia c.h.ặ.t thêm ít trúc mang về đây.

Lát nữa chúng ta dùng nan trúc đan một cái cáng, để thiếu quân chủ nhà ngươi trên đường về doanh trại bớt phải chịu khổ đôi chút."

Cát Chân nghe Thẩm Ninh nói vậy, nhìn thiếu quân chủ nhà mình từ xa, thấy sắc mặt trắng bệch của thiếu quân chủ đang khoác ngoại bào của Thẩm Ninh, biết vị hoàng hậu Đoan triều này và thiếu quân chủ nhà mình giao hảo rất tốt, tuyệt đối không có lý do gì hại thiếu quân chủ nên vô cùng nghe lời gật đầu.

Sau khi Cát Chân đi khỏi, Từ Liệt tiến lên chắp tay với Thẩm Ninh:

“Tiểu thư, tôi có mang theo quân y, có cần bảo ông ấy giúp vị thiếu quân chủ Thương quốc kia xử lý vết thương một chút không?"

À thì.....

Vết thương chắc chắn là phải xử lý rồi.

Chỉ là quân y này là nam nhân, vết thương lại ở trên ng-ực.....

“Không cần đâu."

Chẳng lẽ thu-ốc cát tường dám giật người từ tay Diêm Vương lại không hiệu nghiệm sao?

Mới uống bao lâu chứ?

Trác Phong đang trọng thương hôn mê rốt cuộc đã từ từ tỉnh lại.

Nàng liếc nhìn ngoại bào che trên ng-ực mình, lại nhìn Thẩm Ninh đang thay nàng chắn trước mọi người.

Thấy Thẩm Ninh nghe tiếng quay đầu nhìn nàng, nàng nặn ra một nụ cười với Thẩm Ninh.

Nụ cười này có chút yếu ớt, có chút bi lương, còn có chút bất lực khôn nguôi.

Từ lúc mũi tên đó đ.â.m vào ng-ực, nàng đã biết bí mật luôn giấu kín trên người từ lúc sinh ra đến giờ đa phần là không giữ nổi rồi.

Nay nàng sống sót, và bí mật này cũng sẽ trở thành nhược điểm để người phát hiện ra bí mật khống chế nàng.

“Đã thiếu quân chủ nói không cần vậy thì là không cần."

“Từ Liệt, Ngạo Xán, hai người lập tức dẫn người đuổi theo Cát Chân, tới rừng trúc bên kia chế thêm mấy cái cáng, đại huynh tôi đằng kia đang đợi chúng ta đưa thiếu quân chủ về giúp huynh ấy rửa sạch vết nhơ bị vu khống đấy."

“Thuộc hạ lĩnh mệnh."

Liên quan đến sự trong sạch của tướng quân nhà mình, Từ Liệt và Ngạo Xán không có lấy nửa lời dư thừa, cũng hướng về phía rừng trúc xa xa tiến hành hoạt động c.h.ặ.t trúc.

Đuổi khéo được tất cả mọi người, Thẩm Ninh chạy lạch bạch trở lại trước mặt Trác Phong.

“Đa tạ cô giúp ta."

Ánh mắt Trác Phong phức tạp nhìn Thẩm Ninh, nàng đang đợi, đợi Thẩm Ninh mở miệng ra điều kiện với nàng.

Tuy nhiên vị hoàng hậu Đoan triều này lại nửa điểm không có ý định mượn cơ hội đe dọa nàng, chỉ ngồi xổm trước mặt nàng, giơ tay chỉ vào vết thương trên ng-ực nàng mặt đầy quan tâm:

“Khách khí làm gì, chỉ là vết thương trên ng-ực cô không xử lý một chút thực sự không sao chứ?"

“Lúc nãy người đông mắt tạp không tiện xử lý, chuyện vết thương này tự ta xử lý là được."

Thẩm Ninh không vội vã mở miệng ra điều kiện, Trác Phong cũng không tiện chủ động đề cập.

Dù sao vết thương này quả thực nên xử lý sớm một chút nên nàng đòi đoản kiếm từ tay Từ Dao.

Sít.....

Lọc bỏ thịt thối, khâu vết thương, nghĩ thôi đã thấy đau rồi, còn phải tự mình làm sao?

Chương 166 - Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia