“Si Trì vốn dĩ luôn muốn gây chuyện, khi thấy Trác Phong trở về doanh trại liền rầu rĩ gục xuống bàn, trong phút chốc, vị thiếu niên áo tím này như bị rút mất linh hồn, đối với chuyện gì cũng chẳng còn hứng thú.”

Nói thật lòng thì lúc hắn thua mất một tòa thành biên giới cũng chẳng thấy nản lòng như hiện tại.

Đặc biệt là..... mắt thấy mâu thuẫn giữa hai nước Thương, Đoan ngày càng gay gắt.

Mắt thấy thiên hạ sắp loạn lạc đến nơi rồi.

Hắn sắp có thể xách giáo lên ngựa, chinh chiến bốn phương rồi....

Bộp~

Thẩm Ninh đưa Trác Phong còn sống trở về.

Rắc~

Cái bộ lọc của thời loạn lạc ngay lập tức bị một chiếc b-úa đập cho vỡ vụn thành từng mảnh.

Tội nợ quá!

Hắn lại lại lại lại thua rồi!

Si Trì thực sự là có chút tự bế.

Lúc này hắn chỉ muốn nhanh ch.óng kết thúc tất cả chuyện này rồi trở về lều bạt của mình, tìm chăn đắp kín mít để tự điều chỉnh lại tâm trạng thất vọng sau bao phen thăng trầm này.

Việc Trác Phong còn sống không nằm ngoài dự liệu của Lưu Tẫn.

Chỉ là chiếc ngoại bào của Thẩm Ninh đang khoác trên người Trác Phong quả thực khiến Lưu Tẫn thấy chướng mắt.

Một cảm giác nguy hiểm chưa từng có bao trùm lấy trái tim hắn.

Hoàng hậu của hắn kiên quyết muốn hòa ly với hắn như vậy.

Không lẽ là muốn tái giá sang Thương quốc chứ??

Ý nghĩ này vừa nảy ra, lòng hắn khó chịu đến cực điểm.

Tất nhiên rồi, một người thâm trầm như hắn làm sao có thể trực tiếp viết sự khó chịu lên mặt được.

Rõ ràng trong lòng đã bắt đầu không ưa vị thiếu quân chủ Thương quốc này nhưng lúc này lại tỏ ra vô cùng quan tâm, đứng dậy giả vờ hỏi han:

“Thiếu quân chủ bị thương nặng đến thế này, người đâu, mau mau đi mời thái y!"

“Đa tạ hảo ý của bệ hạ, nhưng vết thương của tôi trước khi về đã được xử lý rồi."

Trác Phong đứng dậy từ trên cái cáng bằng trúc.

Vừa đứng dậy, vẻ yếu ớt bệnh tật nằm trên cáng lúc nãy lập tức bị đập tan, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào Tang Tháp, khi bước về phía đám người Thương quốc, khí tràng tỏa ra khiến chiếc ngoại bào màu xanh mượn của Thẩm Ninh trở thành một chiếc chiến bào khoác trên vai.

“Thiếu quân chủ, ngài vẫn còn sống......"

Phe Thương quốc bên này, đám sứ thần lúc nãy còn c.h.ử.i bới Thẩm Nhạc xối xả thì ngay từ lúc Trác Phong được cáng khiêng vào trại đã im bặt.

Chuyện này rốt cuộc là thế nào?

Tang Tháp chẳng phải nói thiếu quân chủ đã ch-ết dưới vực rồi sao??

Chẳng phải còn mang theo một mũi tên về làm bằng chứng sao??

Chẳng lẽ bọn họ bị lừa rồi?

Mọi người dời tầm mắt nhìn về phía Tang Tháp cũng đang bị trói nghiến trong đám người.

Dưới cái nhìn của bao nhiêu con mắt, ánh mắt như nung nóng khiến đôi gò má của Tang Tháp nóng bừng.

Tang Tháp khẳng định lúc mình nấp trong rừng b-ắn tên, Trác Phong không nhìn rõ người b-ắn tên là ai, trên mũi tên đó khắc chữ Thẩm, dù thiếu quân chủ có trọng thương mà sống sót trở về thì cũng không thay đổi được sự thật là Thẩm Nhạc dùng tên lén ám hại hắn.

Vẻ mặt Tang Tháp vẫn cố tỏ ra bình thản:

“Thiếu quân chủ, ngài có thể sống sót trở về, điều này quả thực là quá tốt rồi."

“Cũng chẳng tính là quá tốt, dù sao nếu tôi sống sót trở về rồi thì rốt cuộc cũng khiến cho một số người phải thất vọng rồi."

Trác Phong lạnh lùng bước về phía Tang Tháp, trên gương mặt hắn không còn chút tình nghĩa chú cháu nào như trước đây.

Vì bị trói giật cánh khuỷu nên lúc này Tang Tháp đang ngồi bệt trên bãi cỏ.

Hiện giờ Trác Phong đã đến trước mặt lão.

Đứa cháu trai suýt chút nữa bị lão một tên b-ắn ch-ết này lúc này như một bóng ma đứng sừng sững giữa doanh trại dưới ánh lửa trại mờ ảo của đêm tối, từ trên cao nhìn xuống lão.

Bóng của hắn phủ lên người Tang Tháp, như thiêu rụi một bóng đen trong trái tim âm u quỷ quyệt của lão.

“Ngài rất thất vọng phải không, thúc Tang Tháp!"

Giọng Trác Phong lạnh lùng băng giá.

Trác Phong vừa dứt lời, Tang Tháp chỉ thấy bên tai có tiếng xì xào bàn tán.

Người Thương quốc xung quanh cũng vậy, người Đoan triều cũng thế, tất cả đều vừa bàn tán vừa liếc xéo nhìn lão bằng ánh mắt mỉa mai.

“Thiếu quân chủ, tất cả chuyện này đều là do Thẩm Nhạc làm!

Hắn không chỉ dùng tên lén ám hại ngài trong rừng mà sau khi chuyện xảy ra còn cậy mình binh hùng tướng mạnh, hạ lệnh đ.á.n.h ngất trói chúng ta lại...."

Tang Tháp cố tình vu oan cho Thẩm Nhạc, nhưng dưới ánh mắt soi mói của Trác Phong, giọng lão ngày càng nhỏ dần.

“Tiếp tục bịa đi chứ....."

Trác Phong ra hiệu bảo lão cứ tiếp tục.

Bịa?

Thiếu quân chủ, hắn chẳng nhìn thấy gì cả, dựa vào cái gì mà dám khẳng định chắc nịch mũi tên đó không phải do Thẩm Nhạc làm chứ?

“Thiếu quân chủ, trên mũi tên đó khắc một chữ Thẩm đấy!"

Tang Tháp nhấn mạnh một cách gay gắt.

“Mũi tên đó hiện giờ đang ở đâu?"

Trác Phong đứng dậy nhìn một vòng, cuối cùng nhổ mũi tên đẫm m-áu đó ra trước bàn của Si Trì đang tự bế.

“Cát Chân, đưa cung."

Theo lời Trác Phong vừa dứt.

Gã râu xồm lập tức lấy cung tên, hai tay dâng cung đặt vào tay Trác Phong.

Dưới sự chứng kiến của bao nhiêu con mắt, Trác Phong dù cánh tay và l.ồ.ng ng-ực vẫn còn vết thương vẫn giương cung lắp tên rồi b-ắn mạnh một cái.

“V-út~"

Mũi tên dài cắm phập vào ng-ực, lệch tim nửa tấc.

Tang Tháp ngã nhào xuống đất, đôi mắt trợn ngược nhìn Trác Phong.

Giây phút này lão mới chợt bừng tỉnh.

Hóa ra ngay từ lúc mũi tên dài găm vào ng-ực, thiếu quân chủ đã biết người b-ắn tên chính là lão rồi.

Cái gì mà táng xác dưới vực, cái gì mà mau ch.óng trở về báo thù.

Ngay cả việc vừa về đến nơi đã bị Thẩm Nhạc đ.á.n.h ngất trói lại, e rằng ít nhiều cũng có ý tứ của thiếu quân chủ trong đó.

Lão trúng kế rồi.....

“Trên ng-ực thúc Tang Tháp hiện giờ cũng đang cắm một mũi tên khắc chữ Thẩm y hệt, tôi nói lão bị Thẩm Nhạc dùng tên lén ám hại, các vị có tin không?"

Tin cái con khỉ ấy, mũi tên này rõ ràng là chính tay thiếu quân chủ b-ắn mà, bao nhiêu người nhìn thấy như vậy, vừa ăn cướp vừa la làng còn được sao.

Đợi đã.....

Vừa ăn cướp vừa la làng?

Phe chủ hòa của Thương quốc lúc nãy còn đang sục sôi nhiệt huyết, một lòng muốn báo thù đòi lại công bằng cho thiếu quân chủ nhà mình bỗng chốc đ.á.n.h hơi thấy một mùi âm mưu thoang thoảng.

Mũi tên này nếu không phải do Thẩm Nhạc làm.

Vậy mục đích đằng sau của kẻ b-ắn tên kia......

Sít, sống lưng mọi người bỗng chốc lạnh toát.

Không ngờ để khơi mào chiến sự giữa hai nước mà Tang Tháp lại to gan lớn mật đến mức dám làm vậy với cả thiếu quân chủ......

“Dù là vậy đi nữa, thiếu quân chủ, dựa vào cái gì mà ngài khẳng định chắc chắn mũi tên này không phải do Thẩm Nhạc làm?

Trên tên khắc chữ Thẩm, ngài có bằng chứng gì để chứng minh mũi tên này không phải do Thẩm Nhạc làm không??"

Trên ng-ực bị Trác Phong b-ắn trả lại một mũi tên y hệt, rõ ràng mọi âm mưu đều đã bị bại lộ trước mắt mọi người nhưng Tang Tháp vẫn không cam lòng, lão vẫn không hiểu nổi.

Lão tự hỏi mũi tên trong rừng đó mình b-ắn vô cùng hoàn mỹ.

Lão không lộ mặt, Thẩm Nhạc cũng không lộ mặt.

Tại sao thiếu quân chủ lại khẳng định chắc nịch như vậy rằng mũi tên đó là do lão làm chứ không phải Thẩm Nhạc.

“Đồ ngu!

Ai bảo với ngươi rằng mũi tên Thẩm Nhạc dùng nhất định phải khắc chữ Thẩm chứ."

Vốn dĩ đây là việc nội bộ của Thương quốc, vì quan hệ giữa hai nước nên phe Đoan triều không ai lên tiếng.

Nhưng lão già này cứ hết lần này đến lần khác ngoan cố muốn đổ tội cho Thẩm Nhạc.

Thực sự là khiến người ta nghe mà tức lộn ruột.

Bùi Hành Xuyên giật lấy ống tên bên cạnh Thẩm Nhạc, nhào qua bàn một cái, dưới sự chứng kiến của bao nhiêu con mắt, hắn trút hết tên trong ống tên của Thẩm Nhạc ra trước mặt Tang Tháp:

“Mở to cái mắt ch.ó của ngươi ra mà nhìn cho kỹ đi!

Xem xem trên mũi tên Thẩm Nhạc dùng rốt cuộc có khắc chữ Thẩm hay không!"

Không chỉ phe Thương quốc mà ngay cả phe danh lưu Đoan triều đang ngồi xung quanh cũng dướn dài cổ ra nhìn.

Bùi?

Trận chiến ở sòng bạc, Thẩm Nhạc vậy mà lại dùng tên của nhà họ Bùi sao??

Oa, nhà họ Bùi ở kinh thành này là đứng đầu trong bốn đại danh gia, trừ tên hoàn khố Bùi Hành Xuyên này ra thì cả một gia tộc lớn như vậy đều đi theo con đường quân t.ử phong nhã danh lưu quý tộc.

Từ bao giờ mà quan hệ với nhà họ Thẩm vốn là võ tướng đ.á.n.h thiên hạ đổi lấy quyền thế lại tốt đến như vậy rồi?

Nghe nói nhà họ Bùi có một cô con gái tên là Bùi Miễn Miễn.

Hồi bệ hạ tuyển tú, các đại thế gia ở kinh thành đều rầm rộ đưa con gái đủ tuổi trong tộc vào cung, duy chỉ có nhà họ Bùi là không thấy động tĩnh gì.

Hóa ra chuyện này......

Hê hê, có dưa để ăn rồi......

Phe Thương quốc thấy tên trong ống tên của Thẩm Nhạc toàn bộ đều khắc chữ Bùi thì từng người một cạn lời.

“Thuộc hạ vẫn còn một chuyện chưa rõ."

Trong đó có một tên thuộc hạ sau khi bị trói quỳ trên mặt đất thì ngước mắt nhìn Thẩm Nhạc:

“Thẩm tướng quân đã có bằng chứng chứng minh sự trong sạch của mình, tại sao thà đ.á.n.h ngất chúng tôi chứ không đưa bằng chứng ra để tranh luận rõ ràng với chúng tôi một phen?"

Khiến bọn họ hăng m-áu lên mắng sai người mất rồi.

Nếu biết sớm rằng tên Thẩm tướng quân dùng khắc chữ “Bùi" thì bọn họ cũng chẳng đến mức hở ra một tí là muốn đ.á.n.h bay cái quần đùi của Thẩm tướng quân.

Sau khi về doanh trại, Thẩm Ninh vẫn luôn bận rộn dặn dò Triệu Hỷ sắp xếp mấy tiểu thái giám giúp mình nhổ lông đại bàng, lột da rắn, nổi lửa hầm canh tẩm bổ cho Trác Phong, nàng vừa mới trở lại tiền doanh thì nghe thấy câu hỏi như vậy.

Chưa đợi Thẩm Nhạc trả lời, nàng đã lên tiếng giải thích thay cho đại huynh của mình:

“Thiếu quân chủ nhà các người lúc đó đang trọng thương hấp hối, trong rừng lại có rất nhiều mãnh thú lảng vảng, đợi đến khi ta tranh luận rõ ràng với các người xong mới đi thì e là cái thứ tìm thấy chỉ còn lại một cái xác lạnh ngắt thôi."

Cho nên không phải là không tranh luận, mà là bận cứu người, không rảnh để ý đến bọn họ.

Suýt chút nữa chỉ vì sự ngu muội cố chấp của bọn họ.

Mà đã hại ch-ết thiếu quân chủ nhà mình dưới miệng mãnh thú rồi.

Còn nhà họ Thẩm luôn bị bọn họ hiểu lầm, căm ghét và thóa mạ.

Thà chịu mang tiếng bị đ.á.n.h bay quần đùi cũng nhất quyết đặt sự an nguy của thiếu quân chủ lên hàng đầu.

Giữa huynh muội nhà họ Thẩm và thiếu quân chủ có tình cảm sâu đậm như vậy.

Thử hỏi Thẩm Nhạc làm sao có thể dùng tên lén ám hại thiếu quân chủ nhà mình trong lúc vây săn để giành chiến thắng trong cuộc thi chứ?

Phe sứ thần Thương quốc nghe thấy lời này của Thẩm Ninh thì từng người một bình tĩnh lại, ánh mắt nhìn Thẩm Nhạc bớt đi vài phần thù hận, thêm vài phần hối lỗi.

Thẩm Nhạc thấy tâm trạng mọi người đã ổn định lại liền khẽ phất tay.

Từ Liệt, Ngạo Xán nhận được lệnh của tướng quân nhà mình ngay lập tức dùng đoản kiếm giúp đám sứ thần Thương quốc cởi bỏ dây trói trên người.

Sau khi mọi người thoát khỏi sự ràng buộc.

Ngoại trừ Tang Tháp đang vạn niệm câu tro hôn mê bên cạnh vì bị chính đứa cháu trai của mình b-ắn một mũi tên vào tim ra.