Ư u~
Dường như đang phàn nàn cái ngưỡng cửa Lãnh cung này không mấy thân thiện với một con sói con có cái bụng tròn xoe, nó quay đầu lẩm bẩm một câu với cái ngưỡng cửa gỗ kia sau đó lại ngẩng đầu lên, quan sát Thẩm Chiêu ở trong sân.
“Đây là.... sói sao?”
Tuy chưa từng đi vạn dặm đường nhưng Thẩm Chiêu - người đã đọc qua mười hòm sách - có chút nghi hoặc, trong hoàng cung sao lại có sói chứ?
Trừ phi..... con sói này là có người mang từ bên ngoài về.
“Mẫu hậu?
Là người về rồi sao?
Mẫu hậu??”
Thẩm Chiêu “vèo” một cái đứng dậy từ chiếc xích đu, lướt qua Thẩm Nhị Ha đang chăm chú quan sát hắn, chạy ra ngoài cửa sân.
Tự cho rằng cách xuất hiện của mình ngoài đoạn đạp chân ở ngưỡng cửa có chút không được đoan trang ra thì những lúc còn lại đều vô cùng anh tuấn vô song và soái khí, Thẩm Nhị Ha bị cậu bé Thẩm Chiêu này lướt qua bên cạnh với thái độ gần như là phớt lờ, biểu cảm nhỏ trên hai túm lông trắng trên lông mày dường như càng thêm không vui.
Cao ngạo như Nhị Ha bước từng bước sói chính trực, giữ vững thái độ ngươi không thèm để ý đến ta thì ta cũng chẳng thèm để ý đến ngươi.
Nghiêm túc và cẩn trọng quan sát nơi cư trú trong tương lai này.
Đột nhiên mũi nó khịt khịt, tai động đậy, ánh mắt nhìn về phía ngưỡng cửa thông ra hậu viện sau đó đột ngột tung chân chạy về phía hậu viện.
Phía ngưỡng cửa, Thẩm Chiêu sau khi phớt lờ Thẩm Nhị Ha hai chân đứng trên ngưỡng cửa, hai tay bám vào khung cửa, ống tay áo trắng rộng thùng thình tự nhiên rủ xuống trên khuỷu tay như một con bù nhìn nhỏ cắm ở cửa, rướn cổ nhìn ra bên ngoài.
Trong con ngõ nhỏ trước cửa sân Lãnh cung hai bên trái phải đều trống không, vắng vẻ lắm....
Hắn đoán sai rồi, mẫu hậu hôm nay vẫn chưa về.
Thẩm Chiêu thất vọng rũ cái đầu nhỏ xuống, vừa định quay người vào sân.
“Hi~”
Thẩm Ninh - vị Hoàng hậu nương nương bất chính - cậy mình bên trái có tỷ muội bên phải có ám vệ nên về viện cũng lười đi cửa chính, trực tiếp từ trên tường viện nhảy xuống.
Vì vậy khi đứa trẻ đang canh cửa quay đầu nhìn vào trong sân.
Khuôn mặt lớn đột nhiên xuất hiện của Thẩm Ninh trực tiếp làm hắn sợ tới mức chân trượt một cái.
Sau đó ngã ngồi bệt xuống sau ngưỡng cửa.
“Tam hoàng t.ử, ngài không sao chứ?”
Hai tên hộ vệ đang ngủ gật trước cửa bị tiếng động ngã bệt này làm cho giật mình, vội vàng quay người tiến lên đỡ cánh tay Thẩm Chiêu như xách gà con vậy nhấc hắn trở lại trong sân.
“Hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an.”
Hai người này nhìn thấy Hoàng hậu đứng trong sân liền vội vàng quỳ một gối xuống.
“Bình thân bình thân~ Đi một chuyến đến Phủ Nội Vụ, tìm A Khoan giúp ta, nói ta có chuyện đặc biệt gấp cần tìm hắn.”
Vừa mới về viện là trong việc làm ăn đã có một đống chuyện cần phải thực hiện, Thẩm Ninh lên tiếng dặn dò hai người trước cửa.
“Rõ.”
Hai tên hộ vệ lười biếng gật đầu sau đó liền chạy nhanh đi đến Phủ Nội Vụ truyền tin cho Hoàng hậu nương nương.
Trong sân Lãnh cung.
Nhìn thấy mẫu hậu nhà mình, Thẩm Chiêu chẳng màng đến m-ông đau, như một con thằn lằn leo trèo chân tay bám c.h.ặ.t vào vạt váy Thẩm Ninh:
“Mẫu hậu, cuối cùng người cũng về rồi!”
“Đã bao lâu không gặp rồi, có nhớ ta không hả Chiêu Chiêu?”
Thẩm Ninh giơ tay như đang vuốt lông Thẩm Nhị Ha vậy, vuốt cái đầu nhỏ của Thẩm Chiêu.
Thằng bé không nói gì, chỉ là khi ngước đầu nhìn Thẩm Ninh dưới hàng mi cong như cánh quạt lấp lánh những giọt nước mắt.
“Oa?
Con đây là bị ai bắt nạt sao?
Kể cho mẫu hậu nghe xem nào, mẫu hậu lập tức bắt nạt lại giúp con?”
Ngày gặp lại vui mừng như vậy mà đứa trẻ này sao lại khóc thế này?
Trước khi Thẩm Ninh đi Tàng Sơn này đã sớm dặn dò A Khoan, Thường Tam trong cung cũng như các vị tần phi lớn nhỏ phải giúp nàng chăm sóc tốt cho Chiêu Chiêu trong sân Lãnh cung rồi.
Thế này mà cũng bị bắt nạt sao?
Không lẽ nào chứ!
“Khởi bẩm mẫu hậu, không có ai bắt nạt Chiêu Chiêu cả, Chiêu Chiêu......
Chiêu Chiêu chính là có chút nhớ mẫu hậu thôi.”
Thẩm Chiêu dường như vô cùng nỗ lực kìm nén bản thân không được khóc tuy nhiên giọng nói lại thút thít mang theo tiếng khóc.
Hầy~
Thẩm Ninh ngồi xổm xuống giơ tay vô cùng dịu dàng lau đi những giọt nước mắt nơi khóe mắt Thẩm Chiêu:
“Mẫu hậu chuyến đi Tàng Sơn lần này cũng vô cùng nhớ Chiêu Chiêu nha~”
“Chiêu Chiêu, vậy ngoài nhớ mẫu hậu của con ra thì con có nhớ ta không hả?”
Từ Dao đứng bên cạnh Thẩm Ninh giả bộ ghen tuông nhéo nhéo cái má nhỏ của Thẩm Chiêu.
Ế, đã lâu không nhéo cái má của trẻ con, cảm giác nhéo thật là tốt quá đi mà!
“Có nhớ ạ!”
Bậc thầy cân bằng Thẩm Chiêu vội vàng gật đầu:
“Sự nhớ nhung của con dành cho Dao Dao tỷ tỷ và dành cho mẫu hậu là nhiều như nhau!”
Cái miệng nhỏ này dỗ dành Thẩm Ninh và Từ Dao khiến trong lòng hai người ngọt ngào vô cùng.
Sau giây phút ấm áp, Thẩm Chiêu kéo tay áo Thẩm Ninh ghé sát tai nàng nhỏ giọng nói:
“Mẫu hậu...
Là xảy ra chuyện gì rồi sao?
Người bên cạnh phụ hoàng sao cũng theo người về viện vậy??”
“Nàng ấy cách đây vài ngày đã thôi việc bên cạnh phụ hoàng con rồi, bây giờ là ám vệ bên cạnh mẫu hậu, tên của nàng ấy là Khương Lam, sau này con có thể gọi nàng ấy là tỷ tỷ.”
Thẩm Ninh chỉ vào ám vệ Khương Lam đang đứng bên cạnh giới thiệu với Thẩm Chiêu.
Ồ~ Hóa ra vị ám vệ tỷ tỷ đeo mặt nạ này bây giờ đã là người của mẫu hậu rồi.
Thẩm Chiêu gật đầu sau đó ngoan ngoãn nói với Khương Lam:
“Chào Khương Lam tỷ tỷ.”
Suỵt~
Hai chữ tỷ tỷ vừa thốt ra.
Trong mắt Khương Lam nhìn Thẩm Chiêu đột nhiên có thêm một lớp kính lọc như đang đốt pháo hoa đón tết vậy, nhất thời vui mừng khôn xiết.
Đứa nhỏ này sinh ra vừa mềm mại vừa đáng yêu, thật là đáng yêu quá đi mà.
Bởi vì trong lòng vô cùng yêu thích Thẩm Chiêu nên Khương Lam để lộ ra một nụ cười thật tươi.
Tuy nhiên do trên mặt đang đeo một cái mặt nạ Bàn Long bằng bạc rất lớn.
Mặc cho nàng có cười đến mức hở cả tám cái răng thì vẻ ngoài nhìn vào vẫn là một vị ám vệ tỷ tỷ tàn nhẫn không nói nhiều lời.
Đúng lúc này.
“Cục cục cục.....”
“Cạp cạp cạp.....”
Từ hậu viện bỗng nhiên truyền đến tiếng gà vịt kêu nhộn nhịp.
Chuyện gì vậy??
Không cần Thẩm Ninh dặn dò, Khương Lam vốn dĩ vì đeo mặt nạ Bàn Long nên nhìn có vẻ cao lãnh cũng chẳng cần Thẩm Ninh hạ lệnh dặn dò đã trực tiếp biến mất tại chỗ.
Còn Thẩm Ninh và Từ Dao thì mỗi người dắt một tay Thẩm Chiêu dẫn thằng bé vội vàng đi đến cửa hậu viện.
Hay lắm.
Bên cạnh vườn rau, hàng rào tre vây quanh gà vịt bị xô lệch ra một cái lỗ nhỏ, lông gà vịt ngan ngỗng của mấy con còn sống sót sau t.a.i n.ạ.n rụng đầy đất, mấy con gà vịt ngan ngỗng may mắn thoát ch-ết đang núp trong góc run cầm cập.
Khương Lam một tay xách gáy con Thẩm Nhị Ha, Thẩm Nhị Ha đang ngoạm cổ một con ngỗng béo vì tiểu t.ử này tuổi còn nhỏ răng sữa vừa đủ để kẹt vào lông ngỗng nên mặc cho nó có nỗ lực thế nào thì cũng chỉ là ngoạm c.h.ặ.t con ngỗng chứ không phải trực tiếp c.ắ.n ch-ết.
Nay nó bị Khương Lam bóp c.h.ặ.t gáy, bốn cái chân tự nhiên thõng xuống, đuôi cũng ngoan ngoãn cuộn thành một vòng tròn nhìn có vẻ khá là thành thật, cái cổ ngỗng trong miệng kia thì nửa điểm không buông đâu nhé.
Con ngỗng béo này dường như cũng phát hiện ra tiểu t.ử này răng còn chưa mọc đủ nên ngoạm lấy cổ mình một thời gian ngắn cũng không c.ắ.n vào được trong lông, dù sao vừa nãy vùng vẫy cũng có chút mệt rồi thế là dứt khoát dang rộng đôi cánh nằm im không nhúc nhích nghiêng cổ cứ thế nằm bệt ra để mặc Thẩm Nhị Ha ngoạm.
“Nhị Ha!
Mở miệng ra!”
Thẩm Ninh chống nạnh gào lên với Thẩm Nhị Ha.
Con sói con được nuôi tròn trịa, lông lá bóng mượt này vừa nghe thấy lời của chủ nhân cho mình thịt ăn liền không nói hai lời nhả răng ra.
“Bành bạch”, con ngỗng béo vừa nãy còn nằm im giả ch-ết trong khoảnh khắc tiếp đất liền mắng c.h.ử.i om sòm vỗ cánh chui tọt vào đống m-ông gà vịt!
Nguy cơ đã được giải trừ, Khương Lam đặt Thẩm Nhị Ha ở bên ngoài hàng rào tre, bản thân cũng thi triển khinh công rời khỏi khu đất trống mà Thẩm Ninh chuyên nuôi gà vịt ngan ngỗng.
“Ao u u~”
Bốn chân lại tiếp đất.
Khó khăn lắm mới vất vả tóm được một con ngỗng béo kết quả lại bị Thẩm Ninh đe dọa nên không thể không mở miệng tha cho, con sói con trong lòng uất ức vô cùng, nó ngồi ngay ngắn ở hậu viện, đôi mắt linh động ngước nhìn Thẩm Ninh với dáng vẻ như đang nói:
“Gì vậy nè!”
“Mẫu hậu...
Tên của nó là Nhị Ha sao?”
Không có đứa trẻ nào có thể cưỡng lại được sự cám dỗ của những con vật nhỏ, Thẩm Chiêu tự nhiên cũng không ngoại lệ, lúc nãy vì trong lòng chỉ nghĩ đến mẫu hậu nên vẫn chưa được nhìn kỹ Nhị Ha, lúc này liền đi đến bên cạnh Thẩm Nhị Ha ngồi xổm xuống.
Thằng bé giơ tay ra đ.á.n.h bạo thử sờ sờ cái đầu sói của Nhị Ha.
Có lẽ vì đều họ Thẩm nên con sói con này nửa điểm không kháng cự trước sự vuốt ve của Thẩm Chiêu mà còn vô cùng đáng yêu cọ cọ cái đầu vào lòng bàn tay Thẩm Chiêu.
“Cậu của con tìm thấy lúc vây săn ở Tàng Sơn đó, ta đặt tên cho nó là Thẩm Nhị Ha, Chiêu Chiêu có thích không?”
Thẩm Ninh thấy Thẩm Nhị Ha tuy nhiệt tình đuổi gà vịt nhưng đối với đứa trẻ như Chiêu Chiêu lại là thái độ vô cùng thân thiện không khỏi thở phào một hơi.
“Thích ạ, mẫu hậu!”
Thẩm Chiêu thấy Thẩm Nhị Ha nửa điểm không nhe răng với mình liền vui mừng khôn xiết, hai tay ôm cổ Thẩm Nhị Ha gần như không nỡ buông tay.
Con Thẩm Nhị Ha này cũng linh tính lắm, khoảnh khắc trước còn chìm đắm trong niềm vui đuổi gà vịt không vui vì Khương Lam xách nó ra khỏi hàng rào tre.
Khoảnh khắc này thấy Thẩm Chiêu ngồi xuống ôm nó liền lập tức tha thứ cho sự phớt lờ của thằng bé đối với mình lúc nãy, cũng không giả bộ cao lãnh nữa trực tiếp vui sướng nằm bệt xuống đất, vừa thè lưỡi vừa để lộ ra cái bụng tròn xoe vì伙 thực quá tốt cho Thẩm Chiêu thấy.
Cái đuôi như cái chổi nhỏ không ngừng quét qua quét lại trên đất.
“Mẫu hậu, nó họ Thẩm nên nó và chúng ta là người một nhà đúng không?”
Thẩm Chiêu ngồi xổm trên đất nhéo nhéo cái đệm chân thô ráp của Thẩm Nhị Ha, hỏi Thẩm Ninh.
“Đúng, một nhà....”
Thẩm Ninh gật gật đầu, nàng đã tính toán xong rồi, sau này khi tạo dựng ngôi nhà trong mơ nhất định sẽ tiện tay sắp xếp cho Thẩm Nhị Ha một cái ổ sói hạng sang trong sân.