“Đến lúc này, trên mặt Vãn Khanh vẫn còn đọng lại nụ cười.”
Tuy nhiên......
“Thẩm Ninh.”
Cái tên này vừa thốt ra, Từ nương ngay lập tức cảm thấy có chút quen tai.
Họ....
Thẩm?
Chủ t.ử của Khương Lam, quý nhân trong cung.
Cô nương này là?
Muội muội của Thẩm Nhạc, Thẩm Ninh.
Hừm~ Tuyệt vời!
“Vụ làm ăn này không làm nữa, Từ nương, tiễn khách.”
Sau khi biết thân phận của Thẩm Ninh, Vãn Khanh gạt nụ cười trên mặt cất vào túi, giơ tay định mời người ra ngoài.
Á, cái này......
“Chờ chờ chờ một chút!!
Thẩm cô nương à, người cứ ngồi chơi trong quán thêm lát nữa, tôi.... tôi lại cùng Các chủ vào hậu viện bàn bạc thêm chút nữa?”
Từ nương nói xong lời này, không đợi Thẩm Ninh lên tiếng đã trực tiếp kéo tay áo Vãn Khanh lại lôi vào hậu viện.
Sau khi hai người đi khỏi.
“Chuyện gì thế này, vừa nghe thấy ta là Thẩm Ninh là đến giá cũng chẳng buồn báo, vụ làm ăn này trực tiếp không thèm làm nữa.”
Thẩm Ninh hướng ánh mắt về phía Khương Lam bên cạnh.
“Con không rõ ạ.....”
Khương Lam hai tay dang ra.
“Chắc không phải đang diễn kịch rồi muốn ép giá đấy chứ?”
Từ Dao nhíu mày nhỏ, dù sao kỹ năng diễn xuất giả nghèo mua nhà tinh xảo của Thẩm Ninh lần trước nàng vẫn còn nhớ như in đây.
“Chậc.....
Hắt xì.....”
Thẩm Ninh lại hắt xì một cái.
“Nương thân, hay là chúng ta về Tướng quân phủ trước đi ạ?
Gió ở đây càng lúc càng lạnh rồi.”
Thẩm Chiêu thấy Thẩm Ninh đã hắt xì hai cái liền mở lời khuyên nhủ.
“Chờ thêm chút nữa xem sao, nếu lát nữa họ ra mà vẫn chưa quyết định được thì chúng ta không đợi nữa.”
Thẩm Ninh đưa tay xoa xoa đầu Thẩm Chiêu.
“Vậy Chiêu Chiêu cởi áo khoác ra cho mẫu hậu choàng nhé??”
Thẩm Chiêu vừa nói vừa đưa tay cởi y phục của mình.
“Thôi bỏ đi, áo của nhóc con như con dù có cởi ra cho ta choàng thì cũng chẳng ấm áp gì đâu, đừng bận rộn nữa.”
Thẩm Ninh sụt sịt mũi, đưa tay chỉnh đốn y phục của Thẩm Chiêu cho ngay ngắn lại.
“Nương thân, Chiêu Chiêu năm tuổi rồi, không phải nhóc con nữa.”
Thẩm Chiêu vẻ mặt nghiêm túc nói.
“Á đúng đúng đúng, con là một nhóc con lớn.”
Thẩm Ninh khẳng định.
Dỗ dành Chiêu Chiêu xong, Thẩm Ninh hướng ánh mắt về phía tấm rèm ngăn cách ở ngưỡng cửa.
Chờ thêm chút nữa xem sao, nhu cầu Lung Trúc quá lớn, mà sau khi Lễ hội Thiên Đăng kết thúc là nàng không dùng đến nữa rồi.
Về nhân thủ thì dùng người của mình không tiện sắp xếp.
Nếu vị Vãn Khanh Các chủ này chịu nhận đơn hàng thì là tốt nhất.
Chỉ là... nàng vừa nghe thấy tên nàng là không muốn làm vụ làm ăn này nữa.
Chẳng lẽ?
Vị Các chủ Triều Sinh Các này có hiềm khích gì với ca ca nhà nàng sao??
Hậu viện.
“Ôi chao ôi, tôi bảo Các chủ ơi, sao cô lại lại lại không muốn nhận nữa thế?”
Từ nương thực sự muốn lạy Bồ Tát Kim Cương, niệm A Di Đà Phật luôn rồi.
Kiếm tiền quá ít thì đơn hàng không muốn nhận.
Tên khách hàng không đúng ý cũng vẫn không muốn nhận.
Đã nghèo đến mức này rồi sao còn kén chọn thế chứ?
Từ nương kéo tay áo Vãn Khanh:
“Đừng có tùy tiện như vậy mà, chân muỗi dù nhỏ nhưng cũng là thịt mà....”
“Ta không phải tùy tiện, cả kinh thành này họ Thẩm mà còn có thể được Tiểu Lam T.ử gọi một tiếng chủ nhân, bà nghĩ xem sẽ là thân phận gì?”
“Thẩm.....
Muội muội của Thẩm Nhạc?”
À.....
Chẳng trách lúc trước cô nương này vừa nói tên là bà ta liền cảm thấy quen tai vô cùng.
“Cho nên, vụ làm ăn của muội muội Tướng quân thì chúng ta không làm được sao?”
“Chậc, ta hỏi bà, người nhà Tướng quân tìm bà làm việc, bà định định giá thế nào, thu tiền thế nào?”
Vãn Khanh thở dài:
“Tiền nếu thu nhiều, bà không sợ Thẩm tướng quân một khi không vui sẽ công báo tư thù san bằng ổ nhóm của chúng ta sao?”
“Suỵt....
Chắc không đến mức đó chứ?”
“Không, chắc chắn là có!”
“Thực sự không được thì hay là chúng ta..... thu ít đi một chút??”
Tiền đấy!
Chân muỗi dù nhỏ cũng là tiền mà!
Kiếm ít còn hơn không kiếm chứ?
“Hừ!
Giao thiệp với quan gia, không bù tiền tặng quà đã là tốt lắm rồi, bà còn muốn thu ít đi một chút??”
Nực cười!
Tuyệt đối không thể nào.
“Suỵt.....
Thực sự không được thì hay là chúng ta miễn phí??”
“Miễn phí, bà coi ta là kẻ ngốc sao??”
Miễn phí là chuyện không thể nào, cả đời này cũng không thể nào miễn phí được.
“Nhưng Các chủ à, tiền này nếu thu nhiều thì Tướng quân không vui sẽ công báo tư thù san bằng ổ nhóm.
Lẽ nào chúng ta không làm ăn với nàng ta thì Tướng quân sẽ không công báo tư thù san bằng ổ nhóm sao?”
Từ nương vẻ mặt sầu não nói.
Á cái này....
“Chắc không đến mức đó chứ?”
Vãn Khanh cố gắng cầu may.
“Không, chắc chắn là có!”
“Mua ép bán uổng cũng được sao!
Hắn rốt cuộc là quan hay là phỉ đây?”
Quăng đi!
Không làm nữa!
Cái chức Các chủ rách nát này ai muốn làm thì làm, nàng không chơi nữa!
“Hắn là quan, còn chúng ta là phỉ mà.....
Cô thấy lúc nào quan nói lý với phỉ bao giờ chưa?”
Suỵt.....
Đau đầu quá.
Vãn Khanh đưa hai tay lên thành hình hoa lan, đầu hơi lệch sang một bên, ngón giữa ấn vào huyệt thái dương xoay tròn, nàng có chút phẫn nộ:
“Ta rốt cuộc đã đắc tội với con bé Khương Lam kia từ khi nào thế?”
“Làm sao có thể chứ?
Chúng ta xưa nay đều luôn tận tâm tận lực, cần mẫn chăm chỉ, bản phận làm ăn lương thiện, hiếm khi có thời gian ra ngoài đắc tội với ai.”
“Đã không đắc tội với nó, vậy con bé đó đem vị đại Phật Thẩm Ninh này đến tiệm của ta là có ý gì hả??”
Cuộc sống không dễ dàng, Vãn Khanh thở dài.
“Chao ôi.....
Có Trai chủ Long Tuyền Trai vợ chồng Kỷ Vân sủng ái, trong đầu con bé đó ngày ngày chỉ biết chứa cái ăn, tâm địa mổ ra toàn là bánh mè sư nương làm, nó sao có thể biết được những nỗi khổ tâm khi đám phỉ chúng ta giao thiệp riêng với quan gia chứ.”
Dù sao đều là quy tắc ngầm trong nghề, không ai dám bày ra ngoài mặt để nói.
Chao ôi, khó giải quyết đây.
“Các chủ định hành sự thế nào đây?”
“Còn hành sự thế nào được nữa, tự nhiên là miễn phí cho nàng ta rồi.”
Vãn Khanh tự nhận xui xẻo nói.
Thẩm tướng quân nếu muốn bóp ch-ết nàng thì cũng giống như bóp ch-ết một con kiến thôi.
Lần trước nàng mới vì nhận đơn hàng không nên nhận mà bị Thẩm tướng quân đích thân cảnh cáo một lần rồi.
Trên giang hồ kiếm miếng cơm ăn, tiền này có thể không kiếm, nhưng con đường nhất định không thể đi hẹp lại.
Thôi vậy thôi vậy, coi như là nộp phí bảo kê cho quan gia vậy.
Vãn Khanh thở dài một tiếng, bước chân về phía tiệm trước.
“Nhưng nghe giọng điệu của nàng ta thì sau này mỗi năm đều muốn tìm chúng ta.....
Trực tiếp miễn phí thì chúng ta thực sự là quá thiệt thòi rồi.”
Từ nương đi theo sau lưng Vãn Khanh, nhỏ giọng lẩm bẩm.
Tấm rèm vén lên.
Vãn Khanh từ hậu viện lại bước ra:
“Xin lỗi xin lỗi....
Để Thẩm cô nương phải đợi lâu rồi.”
“Vãn Khanh Các chủ bàn bạc xong rồi sao?”
Bị bỏ mặc trong cửa tiệm lạnh lẽo thế này bao lâu, Thẩm Ninh vẫn là bộ dạng khách sáo hòa nhã đó.
Kiếp trước đã gặp qua quá nhiều vị cha khâm sai kỳ quặc.
Tình trạng kiểu như Vãn Khanh thỉnh thoảng lại kéo vào hậu viện nói thầm thương lượng nhỏ tiếng thế này đã quen rồi nha.
Gió thu thổi từng cơn ngoài cửa.
“Bàn bạc xong rồi, đơn hàng này Triều Sinh Các ta nhận.
Còn về phần chi phí này.....”
Nghĩ đến việc miễn phí là Vãn Khanh rất đau lòng, nhưng nàng đau lòng nàng cũng chẳng dám để người ta nhìn ra, cố ý giả vờ bộ dạng hào sảng của người trong giang hồ giàu nứt đố đổ vách:
“Chuyện chi phí thì thôi đi, coi như Triều Sinh Các ta kết giao bằng hữu với Thẩm cô nương, cô nương thấy thế nào?”
Lúc mới bắt đầu bàn chuyện làm ăn, vị Các chủ Triều Sinh Các này còn trưng ra bộ dạng chuyện rẻ là không thể nào, cả đời này cũng không thể nào rẻ được.
Sau khi nghe nàng nói muốn đặt năm trăm xe Lung Trúc, hai người này lộ ra vẻ mặt kinh ngạc kiểu “cái thứ ngươi muốn lấy là cái gì thế?”.
Sau đó nữa, hai người đột nhiên kéo tay áo nhau đi vào hậu viện bàn bạc nhỏ một lúc.
Vốn dĩ đã hớn hở chuẩn bị bàn tiếp rồi, sau khi nghe thấy nàng tên là Thẩm Ninh, thái độ xoay chuyển, vụ làm ăn nói không làm là không làm luôn.
Lại là một hồi giằng co, đi một chuyến vào hậu viện, giờ quay lại đây, vụ làm ăn vốn không muốn làm kia giờ đây không những đồng ý làm mà còn miễn phí cho nàng luôn.
Chậc!
Có nội tình.
Thẩm Ninh không muốn tiếp lời nữa.
Nàng nhìn ra bên ngoài một cái, sau đó hướng về phía Vãn Khanh với vẻ mặt vô cùng hiền lành:
“Trời này.... nhìn có vẻ như sắp mưa rồi.
Hay là thế này, hôm nay ta về phủ trước, còn chuyện làm ăn thì ngày mai ta lại đến tìm Các chủ bàn bạc kỹ hơn, ngài thấy có được không?”
“Được được, tự nhiên là được rồi....”
Trên mặt Vãn Khanh đong đầy nụ cười, thái độ vô cùng khách khí.
Sau một hồi hai bên giằng co kiểu “A mời mời mời....”, “A không cần tiễn đâu không cần tiễn đâu....”, “A nên thế nên thế....”.
Nhìn bóng lưng đám người Thẩm Ninh đi xa dần, Từ nương từ sau lưng Vãn Khanh thò đầu ra.
“Là tự nàng ta tìm đến chúng ta làm ăn, giờ đã chủ động miễn phí cho nàng ta rồi mà lại đột nhiên mượn cớ bảo trời tối sắp mưa để ngày mai mới bàn, có ý gì thế?”
“Không biết nữa......
Hầy~ ta về tính sổ đây.”
Vì e ngại Thẩm Ninh là muội muội của Thẩm tướng quân nên không dám thu tiền của nàng, đành c.ắ.n răng nói nhận miễn phí vụ làm ăn năm trăm xe Lung Trúc này, giờ thì đau cả đầu.
Vụ làm ăn này làm mà.....
Gia đình vốn đã chẳng giàu có gì lại càng thêm khó khăn nha.
Trời tối dần.
Gió thu thổi lá rụng xào xạc.
Một giọt hai giọt....
Vô số hạt mưa rơi trên đống đá vụn trong sân Tướng quân phủ.
Lúc đầu nước mưa thấm vào cát sỏi, để lại một dấu vết tròn nhỏ.
Theo cơn mưa càng lúc càng lớn này.
Trên mặt đất dần dần tụ lại những vũng nước nông.
Mưa trên không trung tí tách rơi xuống vũng nước, làm b-ắn lên những vòng sóng hình cung tròn trịa.
Thẩm Nhạc ngồi một mình trong sân.
Một người một bình rượu, ngồi trong đình nghe tiếng mưa rơi.
Ngoài Tướng quân phủ.
Bốn “cái nấm nhỏ” ra ngoài không mang ô dùng áo khoác quấn c.h.ặ.t lấy bọc tiền bạc phiếu bên trong lớp này lớp nọ, hai người biết võ công dìu hai người không biết võ công, thi triển khinh công phi nước đại về phía cửa lớn Tướng quân phủ.
“Phù!
Cơn mưa này thực sự là nói mưa là mưa luôn, chẳng thèm bàn bạc gì cả, hắt xì......”
Thẩm Ninh ướt sũng đứng ngoài cửa phủ, đưa tay gõ gõ vòng đồng dưới cằm sư t.ử đồng:
“Ca ca, mở cửa với~~”