“Ngươi lại đói rồi sao??”
Thẩm Ninh đang nặn bùn ở hậu viện ngẩng đầu nhìn Thường Tam.
“Không có, đệ t.ử vừa mới bán một phần mì ăn liền cho Quý Vũ tiểu huynh đưa cơm cho người, định bụng giúp hắn pha.”
Thường Tam mong chờ.
“Trong nồi đang đun đấy, ta đang dở tay, ngươi tự múc đi.”
Thẩm Ninh nói xong tiếp tục ngồi xổm dưới đất nặn bùn.
“Rõ rồi~” Thường Tam nghe vậy vội vàng đặt hộp cơm có độc lên giá tre, sau đó chào hỏi Quý Vũ phía sau:
“Ngây ra đó làm gì, mau qua đây bóc giấy dầu ra pha mì đi.”
Quý Vũ nhìn người phụ nữ đang ngồi xổm dưới đất nghịch bùn kia:
“Vị này là...
Hoàng hậu nương nương sao????
Đây là đang làm cái gì thế?”
“Làm gà nướng đất, à không đúng, chim nướng đất?
Hạc nướng đất?
Dù sao lát nữa Dao Dao và Chiêu Chiêu mang cái gì về thì dùng bùn bọc cái đó để nướng.”
Thẩm Ninh ngay cả đầu cũng lười ngẩng lên.
“Phía Nội Vụ phủ không đưa đồ tới sao??
Sao ăn miếng thịt mà còn phải ra ngoài săn b-ắn?”
Thường Tam vừa múc nước trong nồi vừa lộ ra vẻ mặt thắc mắc.
“Có A Khoan ở đó sao có thể không đưa tới, chẳng qua là ăn chán cơm nhà rồi nên muốn đổi món rừng rú chút ấy mà.”
Thẩm Ninh hai tay dang ra, yêu cầu của chị em nhà mình và nhóc con nàng ngoài việc chiều chuộng ra thì còn có thể làm gì được đây...
Hóa ra là vậy.
Thường Tam đã pha xong mì ăn liền mời Quý Vũ đi ra ngoài:
“Đi thôi, đừng làm lỡ việc nặn bùn của nương nương, ra tiền viện mà ăn.”
“Thường tiểu ca có vẻ rất thân thiết với vị lãnh cung nương nương này nhỉ.”
Quý Vũ bưng mì ăn liền ngồi trên bàn gỗ tiền viện, hắn vừa húp mì xì xụp vừa thăm dò Thường Tam.
“Hắc hắc, ta là người vụng về ăn nói, sở dĩ quan hệ tốt với nương nương chủ yếu là vì nương nương dễ gần thôi.”
Thường Tam chẳng có tâm cơ gì chỉ coi lời Quý Vũ là đang khen mình.
Không ngờ cái thứ này trông kỳ kỳ mà ăn vào lại khá ngon.
Nghĩ tới cái thứ kỳ lạ và ngon miệng này là bữa cơm cuối cùng của mình, Quý Vũ thấy vô cùng buồn bã.
Ây, nếu Vạn quý phi nương nương ở Triều Lộ điện cũng có thể dễ gần như vị Hoàng hậu nương nương ở lãnh cung này thì tốt biết bao.
Rảnh rỗi thì ngồi xổm dưới đất nặn đống bùn, đừng có lúc nào cũng nghĩ tới chuyện hạ độc người khác, thế có tốt không.
Nghĩ tới vị Vạn quý phi nương nương ở Triều Lộ điện kia, Quý Vũ đột nhiên ngẩng đầu:
“Đợi chút, hộp cơm...”
“Ăn mì thì cứ ăn mì đi, nhắc hộp cơm làm gì?”
Thường Tam còn đang trông chờ Quý Vũ ăn xong mì ăn liền rồi giúp hắn quảng cáo ở Triều Lộ điện nữa kia.
Bưng bát mì ăn liền, Quý Vũ hồi tưởng lại cuộc đối thoại trước đó của Hoàng hậu nương nương và Thường Tam “Nội Vụ phủ thường xuyên đưa đồ tới”, “Ăn chán cơm nhà rồi”, đột nhiên một dự cảm không lành ập tới:
“Cái đó, đồ trong hộp cơm đưa tới...”
“Ồ, ngươi nói mấy thứ đó hả, nói ra thì thật xấu hổ, nương nương thường mang mấy thứ đó cho gà ăn.”
Cháo loãng cơm nguội bánh bao cứng gì đó mang cho gà ăn là tốt nhất, trứng đẻ ra còn to hơn cả đồ Nội Vụ phủ đưa tới ấy chứ.
“Nương nương người bình thường chưa từng ăn đồ ăn từ ngoài cung đưa vào sao??”
Quý Vũ cả người đều không ổn, không hoàn thành nhiệm vụ thì không chỉ hắn phải ch-ết mà người mẹ già ở ngoài cung cũng sẽ ch-ết không có chỗ chôn.
“Trước đây lúc trong viện này thiếu đồ thì có ăn, chủ yếu là... rau nương nương trồng ở hậu viện tươi tốt quá, hẹ cắt hết đợt này tới đợt khác, cộng thêm phía Nội Vụ phủ thỉnh thoảng lại đưa đồ tới chỗ nương nương, Dao Dao cô nương lại là người không chịu ngồi yên, dăm bữa nửa tháng lại dẫn theo tam hoàng t.ử lên cây phá tổ chim, xuống ao bắt tôm hùm...
Ngươi không thấy hai vị thị vệ trước cửa mặt mày đều tròn trịa hơn thị vệ bình thường sao?”
Sắc mặt Quý Vũ khó coi tới cực điểm.
“Quý tiểu huynh, ngươi gặp chuyện gì khó khăn sao?
Từ lúc gặp ngươi đã thấy sắc mặt không tốt rồi?”
Thường Tam đưa tay huơ huơ trước mặt Quý Vũ.
“Không, không có gì...”
Quý Vũ im lặng ôm lấy ống tre mì ăn liền.
Phải làm sao đây, hộp cơm hạ độc Hoàng hậu nương nương bình thường mang cho gà ăn...
Hắn liều cả mạng sống lẽ nào chỉ để đầu độc một con gà thôi sao???
Xì xụp xì xụp...
Quý Vũ vừa húp mì vừa suy nghĩ sách lược.
Trong ống tay áo hắn có giấu một con d.a.o găm, đây vốn dĩ là thứ hắn định dùng để tự sát sau khi g-iết ch-ết Hoàng hậu nương nương...
Nếu như hộp cơm hạ độc chắc chắn mang cho gà ăn thì hay là...
đợi ăn xong mì ăn liền hắn trực tiếp dùng d.a.o găm ám sát vậy.
Chỉ là hiện giờ Thường Tam đang ngồi ngay trước mặt hắn, lại còn cứ nhìn chằm chằm hắn, phải tìm một thời cơ tốt mới được.
Ngay lúc Quý Vũ trong đầu đã nghĩ ra một bộ kế hoạch ám sát không mấy hoàn chỉnh.
Ngoài tường viện, Từ Dao tay trái xách chân một con hạc trắng, tay phải ôm Chiêu Chiêu, khẽ nhảy một cái vọt lên đầu tường.
Tiếp đó nàng nghiêng người một cái, ngay cả đống củi cũng không thèm giẫm lên mà cứ thế nhẹ nhàng từ đầu tường bay xuống.
Thường Tam cười híp mắt khen ngợi:
“Dao Dao cô nương... thân pháp này của cô ngày càng thanh thoát rồi đấy!”
Nghĩ tới lần đầu tiên hai người gặp mặt, Từ Dao leo tường còn chẳng nhanh nhẹn thế này.
“Khụ khụ~ Chút thành tựu nhỏ thôi mà~” Luyện tập chạy bộ đeo tạ đúng là rất có hiệu quả, tháo túi cát sắt ra là Từ Dao giờ leo tường không cần giẫm đống củi nữa rồi, nhưng vẫn phải luyện tiếp, những chỗ quá cao như nóc nhà hay lầu thành thì tạm thời nàng vẫn chưa bay lên nổi.
“Ơ, người này là ai thế??”
Từ Dao đặt Chiêu Chiêu xuống đất, ánh mắt nhìn về phía người mới tới Quý Vũ.
“Vị này là Quý Vũ Quý tiểu huynh, trước đó tiểu thái giám đưa cơm cho nương nương đau bụng nên nhờ hắn đưa cơm tới, tình cờ gặp được nên ta tiếp thị mì ăn liền cho hắn...”
Thường Tam nói.
“Hóa ra là vậy...”
Nghe thấy là một khách hàng tiềm năng, Từ Dao nhấc con hạc trắng vừa to vừa béo trong tay lên hướng Quý Vũ nhiệt tình nói:
“Vị tiểu huynh này, có muốn ở lại ăn cơm cùng rồi mới đi không??”
“Đa tạ đa tạ...”
Đang lo không tìm được cơ hội ám sát, Quý Vũ vội vàng nhận lời.
“Vậy ngươi đợi chút nhé.”
Từ Dao xách con hạc trắng đi thẳng ra hậu viện, vừa đi vừa hướng Thẩm Ninh nói:
“A Ninh~ Hạc trắng tới rồi, bùn của tỷ nặn xong chưa?”
Một cung nữ mà lại có thể gọi Hoàng hậu là A Ninh, còn có thể để Hoàng hậu nặn bùn...
Phải nói là không khí làm việc ở lãnh cung đúng là tốt hơn Triều Lộ điện nhiều.
Quý Vũ tâm trạng phức tạp nhìn con hạc trắng trong tay Từ Dao, đột nhiên cảm thấy có một sự quen thuộc lạ kỳ.
Đợi chút...
Hân quý nhân ở Bích Ngọc Hiên dường như có nuôi hai con hạc trắng... lúc rảnh rỗi thường thích đối diện với hạc trắng trong viện mà gảy đàn tấu khúc...
“Con hạc trắng này...”
“Quý tiểu huynh, sao thế??”
Thường Tam bên cạnh hỏi Quý Vũ.
“Chắc không phải là của viện Hân quý nhân chứ??”
Quý Vũ lẩm bẩm.
Chiêu Chiêu bên cạnh nghe thấy lời này liền ngoan ngoãn lắc đầu:
“Không phải đâu, con hạc trắng này là muội muội Dao Dao và con bắt được ở lãnh cung, chắc là hạc hoang không có người nuôi đâu.”
“Hạc hoang không người nuôi??”
Quý Vũ bán tín bán nghi, bởi vì hạc hoang khó tìm, tính cảnh giác còn cao:
“Mọi người bắt nó thế nào vậy.”
Thẩm Chiêu thành thật nói:
“Đơn giản lắm, Dao Dao tỷ tùy tiện nhặt một viên đá là ném ngất nó rồi mà.”
À thì...
Sơ sài thế sao??
“Vị Tiểu Dao cô nương này biết võ công đấy.”
Thường Tam ở bên cạnh giải thích:
“Nghĩ tới lúc ta và cô ấy gặp nhau lần đầu, suýt chút nữa bị cô ấy ấn xuống đất cho một trận đấy.”
“À thì, cô nương này bạo lực thế sao??”
“Lúc trước thì còn tạm ổn, từ lúc Tiểu Dao tỷ tỷ bái sư, ngày nào cũng tìm thị vệ trước cửa đ.á.n.h nhau luyện võ, giờ thân thủ chắc chắn còn lợi hại hơn trước nhiều.”
Chiêu Chiêu ngẩng cổ, mặt đầy tự hào hướng Quý Vũ nói:
“Tiểu Dao tỷ tỷ nói rồi, ai dám bắt nạt mẫu hậu con, tỷ ấy sẽ cầm đao dài c.h.é.m ch-ết người đó luôn...”
Suýt...
Quý Vũ vốn định dùng d.a.o găm ám sát Hoàng hậu, sau khi nghe thấy lời này liền vội vàng nhét con d.a.o găm vốn đã lộ ra phân nửa trở lại trong ống tay áo.
Thẩm Ninh ở hậu viện đang dùng nước sôi vặt lông hạc nhìn con hạc béo trước mặt chép miệng cảm thán:
“Con hạc hoang này béo thật đấy...”
“Đúng không đúng không, không béo muội thèm bắt nó chắc.”
Từ Dao chống nạnh, mặt đầy tự hào.
Cùng lúc đó, Hân quý nhân đang gảy đàn ở Bích Ngọc Hiên nhìn con hạc đơn độc trong viện mà lòng đầy sầu muộn.
Nha hoàn hầu hạ bên cạnh cảm thán:
“Sáng sớm hôm qua con hạc trắng trong viện chỉ còn lại một con, giờ đã hai ngày rồi, tính ra cũng nên quay về mới phải chứ.”
Bởi vì con hạc trắng này nương nương nuôi từ nhỏ trong viện, rất thông linh tính, bình thường bay ra ngoài một ngày là sẽ tự động bay về.
“Quân tâm ý hạc thành đôi, quân tâm vô ý hình bóng lẻ.
Ngay cả con hạc trắng này cũng đang ám thị ta, bệ hạ sau này sẽ không tới Bích Ngọc Hiên nghe nhạc nữa.”
Hân quý nhân nhu nhược mặt đầy thê lương, đa sầu đa cảm nói.
“Nương nương...”
Nhất thời nha hoàn kia cũng không biết nên dùng lời gì để an ủi Hân quý nhân cho phải.
Một canh giờ sau, tiền viện lãnh cung.
“Bắt mọi người đợi lâu rồi~” Thẩm Ninh bưng một tảng bùn lớn từ hậu viện đi ra.
Bên bàn gỗ, bốn người bao gồm cả Quý Vũ ngồi ngay ngắn chờ đợi.
Thẩm Ninh đặt tảng bùn lớn kê trên tấm gỗ lên bàn, ra vẻ trịnh trọng lôi từ gầm bàn ra một khúc gậy gỗ.
“Để muội.”
Từ Dao tự nguyện nhận lấy khúc gậy gỗ, hướng về tảng bùn lớn này đập một trận khéo léo.
Lớp bùn bề mặt bị đập vỡ, một mùi hương thanh khiết của lá sen tỏa ra từ trong tảng bùn, theo lá sen được bóc ra, một con hạc hoang nướng hiện ra trước mắt mọi người.
Trong bụng con hạc này nhét đầy những miếng lê cắt nhỏ, bề mặt phết một lớp nước sốt bí chế, do dùng bùn bọc lại nướng nên giữ được độ ẩm hoàn hảo, vì vậy con hạc nướng này mọng nước, hương lê, hương thịt hòa quyện cùng hương lá sen.
Quý Vũ nhìn con hạc hoang thơm nức mũi này nuốt nước miếng.
Cũng vào chính khoảnh khắc này, hắn rốt cuộc đã hiểu ra, hạ độc vào cháo loãng để độc sát Hoàng hậu nương nương là một hành động không đáng tin tới mức nào.
—— Có thứ này rồi thì ai còn đi gặm bánh bao cứng nữa chứ.
“Khai tiệc khai tiệc...”
Bốn người trực tiếp dùng tay, xé cánh xé đùi bắt đầu đ.á.n.h chén.
Thẩm Ninh vừa gặm đùi hạc vừa đưa cho Quý Vũ một khúc cánh:
“Quý tiểu huynh bình thường làm việc ở cung nào vậy.”