“Sau đó Hoàng hậu nghĩ lại, chỉ cầu phúc cho một mình Thẩm tướng quân hình như không có tác dụng gì mấy, phải là cả một đội cùng cầu phúc thì Đoan Triều chúng ta mới thắng được chứ, cho nên làm thêm cả phần cho các vị nữa, làm hẳn một bình lớn đây, các vị có muốn.... cùng qua đây lấy chút điềm lành không?"

“Muốn chứ muốn chứ...."

“Cái này chắc chắn phải lấy rồi...."

“Nhìn muội muội nhà Thẩm tướng quân xem!"

Đám anh em kinh thành nghe xong lời Từ Dao, từng người một vô cùng chủ động vỗ nước thảo d.ư.ợ.c lên sau gáy.

“Yô, mát rượi luôn!"

“Trán nữa, trán nữa cũng bôi một chút ~~"

“Thứ này bôi lên cổ thật sự có thể thắng sao??"

Cũng không phải không có người nghi ngờ.

“Cái này cũng giống như việc Tết Đoan ngọ ăn bánh chưng, Đông chí ăn sủi cảo ấy mà, cái chính là cái cảm giác nghi thức, cảm giác nghi thức ông có hiểu không hả."

“À hiểu rồi hiểu rồi ~" Những người trong sáng như Bùi Hành Xuyên thì đúng là đã tin vào lời lừa phỉnh mang tính chiến thuật của Từ Dao:

“Thẩm Nhạc, ngươi có muốn làm chút nghi thức không?"

“Tự nhiên là phải rồi."

Lục Minh cũng đến rồi, xem ra A Ninh vẫn còn canh cánh trong lòng về chuyện Trác Phong thua cầu vào thời khắc mấu chốt ngày hôm qua.

Thứ này tám phần là có tác dụng chống độc, nhưng nghe giọng điệu của Từ Dao thì dường như A Ninh cũng không chắc chắn liệu thứ này khi đối đầu với thủ đoạn của Si Mai Mai thì có thực sự hiệu quả hay không.

Chẳng qua là phòng bệnh hơn chữa bệnh mà thôi.

Chuyện này không mang ra nói công khai cũng tốt.

Nói ra e rằng sẽ ảnh hưởng đến sĩ khí.

Thẩm Nhạc vừa đi về phía có nước Ngân Đan Thảo, trong đám đông, hắn cảm thấy ánh mắt của một người luôn dừng lại trên người mình.

Thẩm Nhạc nương theo ánh mắt đó nhìn qua.

Trong đám đông, Vạn Như Sơn vừa nâng tay lau nước thảo d.ư.ợ.c vừa ra hiệu “Yên tâm, chuyện này tôi sẽ không nói ra ngoài đâu" với hắn.

Xem ra chuyện này Vạn Như Sơn cũng đã nhận ra rồi.

Thấy giờ ra sân đã đến.

Từng anh em kinh thành sau khi bôi nước Ngân Đan Thảo xong bèn chào Từ Dao một tiếng rồi chạy bộ đều đặn ra phía sân xúc cúc.

“Từ Dao cô nương, tại sao không để tôi trực tiếp nói thật với bọn họ?"

EQ đem đi đổi lấy IQ, thái y thẳng tính Lục Minh – người trước khi vào cửa đã bị Từ Dao nghiêm mặt ra lệnh không được mở miệng nói chuyện – nhìn nửa ngày trời vẫn không hiểu được chiêu thức của Từ Dao.

“Ừm..... bởi vì, bởi vì...."

Nàng biết giải thích chuyện nhân tình thế thái cho một kẻ cuồng học thuật thế nào đây.

“A, trận đấu xúc cúc sắp bắt đầu rồi, Lục thái y à, những chuyện không nghĩ thông suốt được ấy thì tốt nhất là chúng ta đừng nghĩ nữa, đi thôi ~ ra ngoài xem trận đấu xúc cúc đi."

“Hoàng hậu nương nương vì chuyện này mà thưởng cho huynh đồ ăn cả một tháng nhỉ, nhiều thế một mình huynh ăn hết được không?

Có muốn tớ giúp huynh tiêu hóa vài phần không?"

“Không cần không cần, một mình tôi có thể lo được."

Quả nhiên sự chú ý của Lục Minh thẳng tính đã bị đ.á.n.h lạc hướng thành công.

“Thật sự không c.ầ.n s.ao?"

Từ Dao vờ vịt tiến lên một bước.

“Không cần không cần...."

Lục Minh xách hộp thu-ốc lùi lại hai bước rồi vén rèm chạy biến ra ngoài.

Cái dáng vẻ chạy tháo chạy thục mạng đó cứ như thể nếu chạy chậm một chút là đồ ăn Hoàng hậu ban cho sẽ thực sự bị Từ Dao chia mất vài phần vậy.

Thấy Lục Minh không còn vướng mắc chuyện giải thích tác dụng thực sự của Ngân Đan Thảo với đám công t.ử thế gia nữa, Từ Dao cũng quay người rời khỏi phòng nghỉ.

Vừa mới vào sân.

Những tiếng hét ch.ói tai như “Thẩm tướng quân, thiếp muốn sinh khỉ con cho chàng", “A...

Thẩm tướng quân chàng thật soái quá đi" cứ vang lên không ngớt.

Nếu chú ý phân biệt một chút thì sẽ không khó để nhận ra.

Đám người hôm nay khen Thẩm Nhạc và đám người hôm qua khen Trác Phong đẹp trai hoàn toàn là cùng một hội.

Chẳng còn cách nào khác, thế giới của những “fan nhan sắc" luôn luôn hay thay đổi như vậy đấy.

Nhìn Thẩm Nhạc từ xa, Si Mai Mai nở một nụ cười vô cùng hào sảng.

Thấy trọng tài tung quả cầu lên không trung.

Hai người cùng nhảy vọt lên.

“Tiểu ca ca ~~ huynh...."

Chữ “nhường" còn chưa kịp thốt ra.

Thẩm Nhạc đã sút quả cầu vào trận địa của Đoan Triều.

Sau khi quả cầu vào trận địa Đoan Triều, hắn lập tức nâng tay ra hiệu bắt đầu trận địa phòng thủ tiêu chuẩn.

Từ cướp cầu đến chuyền cầu rồi đến phòng thủ.

Toàn bộ quá trình đều không buồn liếc mắt nhìn nàng lấy một cái.

Đây chính là danh tướng đệ nhất Đoan Triều – Thẩm tướng quân Thẩm Nhạc trong truyền thuyết sao??

Thú vị đấy.

Si Mai Mai giơ một tay lên hô hào đồng đội phía sau bắt đầu tấn công toàn lực.

Trận đấu trên sân diễn ra vô cùng quyết liệt.

Phía đông nơi hàng ghế hoàng thất.

Từ Dao sau khi đưa xong Ngân Đan Thảo liền nhanh ch.óng quay trở lại bên cạnh Thẩm Ninh.

Là một “cung tỳ chính kinh" với diễn xuất hạng nhất, Từ Dao vờ vịt hành lễ với Thẩm Ninh rồi đem yêu cầu của đám anh em kinh thành Đoan Triều xảy ra trong phòng nghỉ kể lại cho Thẩm Ninh nghe.

“Không thể ăn lẩu nữa đâu, ăn nữa là tớ cảm thấy mình sắp phun ra lửa rồi."

Khi nghe thấy một người anh em tìm cách gài Thẩm Nhạc mời ăn lẩu, Thẩm Ninh nghiêm mặt phản đối.

“Phải không, cho nên lúc đó tớ đã nói với bọn họ là bất luận thắng thua thế nào tối nay cũng bày một bữa ở Tướng quân phủ, còn ăn món gì thì toàn quyền do cậu quyết định."

Từ Dao mang chút vẻ tự hào.

Đã đoán trước được Thẩm Ninh nếu lại mời ăn lẩu chắc chắn sẽ phản đối, nhìn xem nàng xử lý chuyện này tốt thế nào kìa.

“Ừm....."

Không ăn lẩu thì nên ăn gì đây?

Thẩm Ninh chống cằm:

“Hay là dắt một con bò Thương Quốc tới rồi mời bọn họ ăn một bữa đại tiệc toàn bò (toàn ngưu yến)?"

Toàn... toàn ngưu yến??

“Xương bò và nội tạng bò dùng để hầm nước dùng xương bò."

“Om một nồi lớn nạm bò kho khoai tây."

“Phần thịt sát xương sườn cắt thành miếng lớn làm thành bít tết rìu chiến (tomahawk)."

“Phần thịt thăn lưng cắt lát mỏng đặt lên bàn sắt nướng rồi rắc chút vừng bột ớt cuốn thêm hành hoa."

“Gân bò, đuôi bò và bắp bò xử lý xong thì cho vào một nồi kho, sau đó vớt ra làm món nguội."

“Thịt bò nhúng thủy chử, bò xiên tăm, bò hấp bột, bò xào đều có thể sắp xếp."

“Còn phần còn lại....."

Thẩm Ninh hơi khổ sở nhìn Từ Dao:

“Lấy thịt bò Wagyu (Hòa ngưu) làm thịt khô ngũ vị hương có phải hơi bị xa xỉ quá không?"

Ực....

Sau khi nghe cô bạn thân liệt kê các món ngon từ kiếp trước.

Nước mắt không tiền đồ của Từ Dao cứ chảy dọc theo khóe miệng:

“Vui là chính mà, xa xỉ chút cũng không sao..... vậy cậu định khi nào mời?

Tối nay à??"

“Tối nay không được, g-iết bò xẻ thịt đều cần rất nhiều thời gian, a, có thể lấy tiết bò tươi và lá sách bò làm một đĩa Mao Huyết Uông thật lớn."

Từ Dao:

“Nếu tớ có tội xin Thượng đế hãy trừng phạt tớ chứ đừng để chị em tớ cứ liên tục đọc tên món ăn làm tớ thèm thuồng thế này.”

“Mẫu hậu người nói một hơi nhiều món như vậy, cho dù mời cả đội xúc cúc của cậu đến phủ cũng chưa chắc ăn hết được chứ ạ??"

Thẩm Chiêu chớp chớp đôi mắt nhỏ.

“Bò là do Trác thúc thúc của con lặn lội vạn dặm mang từ Thương Quốc tới, đại tiệc toàn bò này mẫu hậu đương nhiên cũng phải mời cả người của Trác thúc thúc cùng ăn rồi."

“Vậy còn sư phụ của Chiêu Chiêu thì sao?"

“Mời chứ mời chứ, đợi định xong thời gian mẫu hậu sẽ sai người gửi thiếp cho Trang Mặc Trang tiên sinh."

Trong chuyện mời người khác ăn cơm, với tư cách là một blogger ẩm thực, Thẩm Ninh chưa bao giờ keo kiệt cả.

Cuộc đối thoại giữa Thẩm Ninh, Từ Dao và Chiêu Chiêu đã lọt sạch vào tai Liêu Cận ngồi bên cạnh.

Ở Đoan Triều, việc bình dân không được g-iết bò ăn thịt đã được viết rõ trong minh luật từ lâu.

Dạo trước Trác Phong có đề nghị hắn bổ sung thêm một câu “Bò Thương Quốc có thể ăn" vào minh luật đó.

Để thúc đẩy giao thương hai nước, lúc đó hắn đã đồng ý ngay và sắp xếp đưa điều khoản này vào luật lệnh.

Có điều thời gian công bố thiên hạ thì được chọn vào lúc sau cuộc nghị luận ba nước (Tam quốc sách luận).

Dù sao chuyện sách luận cũng liên quan đến thuế khóa thương mại.

Đến lúc đó có thể cùng viết vào minh luật rồi đồng thời công cáo thiên hạ, cũng tiết kiệm được không ít giấy mực.

Liêu Cận khi nghe thấy Thẩm Ninh cùng Chiêu Chiêu và cung tỳ bên cạnh bàn bạc chuyện sau khi trận xúc cúc kết thúc sẽ mời đám anh em kinh thành cùng ăn thịt bò Thương Quốc.

Bèn dè dặt mở lời ướm thử:

“Trẫm hôm đó vừa hay cũng rất rảnh." (Thực ra là không)

“Ồ?"

Thẩm Ninh quay đầu nhìn Liêu Cận.

“Không biết liệu có thể cùng Hoàng hậu tới Tướng quân phủ ăn một bữa cơm đạm bạc không?"

Ngữ điệu của Liêu Cận rất uyển chuyển và vô cùng hòa nhã.

“Không."

Ngươi đang mơ hão đấy à!

Thẩm Ninh từ chối một cách dứt khoát.

À thì....

“Đám công t.ử thế gia ở kinh thành này ai ai cũng có thể dự tiệc, ngay cả Thiếu quân chủ của Thương Quốc cũng không ngoại lệ, trẫm.... cũng muốn đi cùng góp vui một chút......"

Phải nói là lời này của Liêu Cận nghe thật sự vô cùng hèn mọn.

Sở dĩ hắn có thể bày ra cái tư thái hèn mọn như vậy.

Cũng không hẳn là vì hắn thực sự yêu thích Thẩm Ninh đến nhường nào.

Chủ yếu vẫn là vì mạng lưới quan hệ nhân mạch hiện nay của Thẩm Ninh thật sự quá đỗi mạnh mẽ.

Ngoài Thẩm Nhạc và Trác Phong ra.

Ngay cả đám công t.ử thế gia kinh thành – những kẻ tùy tiện lôi ra một đứa thôi cũng đủ khiến hắn đau đầu nhức óc – vậy mà cũng bắt đầu xúi giục Thẩm Ninh tổ chức tiệc rượu.

“Không, ngươi không muốn đâu."

Chuyện vui vẻ như đi ăn chực, tại sao nàng phải mời một kẻ khiến mình buồn nôn đến cùng bàn ăn chứ.

Thẩm Ninh liếc nhìn Liêu Cận một cái, vô cùng nghiêm túc nói:

“Nếu ngươi thực sự thích ăn cơm cùng Vạn Như Sơn, Bùi Hành Xuyên, Lý Ý và những người khác."

Liêu Cận vẻ mặt đầy mong đợi.

“Thì ngươi tự đi mà mời.

Việc ta và những người này quan hệ tốt hay không là chuyện của ta, không có nửa điểm quan hệ với ngươi, hiểu chưa??"

Vì đang ở chốn đông người, kỳ vọng bị sụp đổ nên Liêu Cận không dám quát thành tiếng, hắn nén giận thấp giọng nói với Thẩm Ninh:

“Thẩm Ninh, nàng là Hoàng hậu của trẫm, phu thê chúng ta vốn là một thể....."

“Dừng lại, lời này nói tiếp nghe xui xẻo lắm."

Ánh mắt Thẩm Ninh hướng về phía sân xúc cúc:

“Bệ hạ, hôm nay là trận xúc cúc cuối cùng rồi."

“Xúc cúc kết thúc sẽ là sách luận, sách luận vừa xong sứ thần các nước ở lại kinh thành đón xong Thiên Đăng tiết, vào khoảnh khắc bọn họ rời khỏi cổng thành thì giữa ta và ngươi sẽ không còn chút dây dưa nào nữa, hiểu chưa??"

Chương 239 - Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia