“Khoảnh khắc tiếp theo, Thẩm tướng quân trong bộ y phục đen nhảy vọt lên ngựa.”
“Huynh trưởng, huynh định ra ngoài sao?”
Kể từ khoảnh khắc Thẩm Nhạc lên ngựa, Thẩm Ninh đứng ở cửa đã có một dự cảm không lành.
“Ra ngoài thành, thăm hỏi tình trạng cuộc sống hiện nay của các lão binh đã giải ngũ.”
Không phải chứ, các lão binh giải ngũ của huynh chẳng phải đều đang ở xưởng gia công của muội sao??
Huynh cứ nói thẳng huynh cũng muốn đi là được rồi mà?
“Vậy còn Chiêu Chiêu thì sao.....”
Làm gì có người làm ăn chân chính nào ra ngoài bàn chuyện mà bên cạnh lại mang theo huynh trưởng chứ.
“Trong phủ có Trang Mặc dạy học.”
“Huynh trưởng, muội đi bàn việc chính sự đấy.”
Thẩm Ninh cố gắng vùng vẫy lần cuối.
“Cho nên muội mau ch.óng lên ngựa đi, đừng làm lỡ hành trình.”
Thẩm Nhạc thúc giục.
Thẩm Ninh:
“.......”
Từ Dao điều khiển ngựa đi hai ba bước, đưa tay về phía Thẩm Ninh.
Nhìn thấy Thẩm Ninh chổng m-ông, chậm chạp trèo lên ngựa, Từ Dao không nhịn được bật cười thành tiếng, “Tỷ muội à, địa vị gia đình của tỷ thật sự là ngày một đi xuống rồi nha......”
“Câm miệng!
Không được cười!”
“Được được được, không cười không cười, địa vị của tỷ thật sự là.....”
“Cũng không được nhắc đến hai chữ địa vị trước mặt ta nữa!! ╭(╯^╰)╮” Thẩm Ninh trong lòng thấy tủi thân nhưng Thẩm Ninh không nói.
Một nhóm người đi dọc theo quan lộ, thong thả đi về phía cổng thành.
Đợi đến khi ra khỏi thành, lúc này mới lần lượt quất roi thúc ngựa, phi nước đại về phía ngoại ô.
Một t.ửu lầu kinh thành gần dịch trạm.
Tại cửa hậu viện.
Trương Mặc đã thay một bộ y phục sạch sẽ, một tay vịn vào ngưỡng cửa, người còn chưa vào cửa đâu, trong viện, gã sai vặt đang bận rộn nhổ lông gà đã chào hỏi ông:
“Ôi, Trương què, vào thành thăm đệ đệ à?”
“À, hôm nay ta được nghỉ nên qua thăm nó, thằng nhóc nhà ta không gây rắc rối cho các vị chứ??”
Trương Mặc vừa chào hỏi vừa khập khiễng đi vào từ cửa hông hậu viện.
“Nghỉ sao??
Ơ, đồng hương, nói như vậy là anh cũng tìm được việc làm rồi à??”
Trương đại chủ bếp vốn đang xào nấu trong bếp, nghe thấy tiếng của Trương Mặc trong viện, bèn lớn giọng hét vọng ra ngoài viện.
“Tìm được rồi, ở ngoại ô kinh thành.”
Trương Mặc đi đến cửa bếp, vén rèm lên, cười đáp lời Trương đại chủ bếp đang bận rộn bên trong.
“Chúc mừng nha, đồng hương.”
Tiểu Trương hiện giờ làm giúp việc trong t.ửu lầu, Trương què cũng đã tìm được việc làm, cộng thêm tiền trợ cấp của triều đình.
Ngày tháng có thể nói là ngày càng có hy vọng.
Cũng là người từ làng họ Trương ra như Trương đại chủ bếp, thấy Trương què giờ đây sống ngày càng ra dáng con người, từ đáy lòng cảm thấy mừng cho ông, “Tiểu Trương đang chào khách ở phía trước, lát nữa nó quay lại truyền món là anh có thể gặp nó rồi.”
Đang nói chuyện thì.
“Trương ca, bàn chữ Mão lầu hai, một phần bắp cải xào chua, một phần sư t.ử đầu phấn cua, một phần tam bảo chiên nhồi.....”
Một bóng người nhỏ nhắn vội vã vén rèm lên, vừa báo xong tên món ăn đang định rời đi.
Vừa ngẩng mắt lên, vẻ vui mừng lập tức hiện lên nơi khóe mắt chân mày:
“Huynh....
Huynh trưởng?
Sao huynh lại tới đây??”
“Hôm nay được nghỉ nên qua thăm đệ.”
Thấy đệ đệ, trên mặt Trương Mặc cũng tràn đầy vẻ vui mừng.
“Huynh trưởng huynh đợi đệ một lát, đệ đi nói với Hà chưởng quỹ một tiếng, đợi đệ nhé.”
Tên tiểu nhị này nói xong liền ba bước dồn thành hai chạy về phía t.ửu lầu chào khách bên ngoài, suýt chút nữa đá lật con gà đang bị nhổ lông trong viện.
“Tiểu Trương đệ chậm chút thôi.”
Người phụ trách nhổ lông kia cười mắng.
“Xin... xin lỗi....”
Tên tiểu nhị này vội vàng xin lỗi.
“Cái thằng bé này, làm việc lúc nào cũng hấp tấp.”
Trương Mặc đứng ở cửa hừ một tiếng.
“Người trẻ tuổi mà, đều như vậy cả, đợi làm thêm vài tháng nữa là tính tình sẽ trầm ổn hơn nhiều thôi.”
Phía hậu viện này trò chuyện rôm rả.
Trong t.ửu lầu.
Chưởng quỹ cầm bàn tính giả vờ tính toán thực chất là lười biếng, đầu cứ gật gù từng nhịp một.
Đột nhiên.
“Chưởng quỹ!”
Tiếng của tiểu nhị vang lên bên tai ông.
Mẹ ơi~ Hà chưởng quỹ giật nảy mình, cơn buồn ngủ bị đ.á.n.h bay hết sạch:
“Không đi chào khách cho t.ử tế đi, gọi ta làm gì??”
“Chưởng quỹ, đệ.... huynh trưởng đệ đến thăm đệ, chiều nay lúc quán không bận, đệ có thể xin nghỉ nửa ngày không?”
Tiểu Trương nhìn Hà chưởng quỹ, ánh mắt mong chờ.
Hà chưởng quỹ ngẩng mắt liếc nhìn trong tiệm một lượt, thấy không có mấy khách, bèn nói với tiểu nhị:
“Được rồi, ta biết rồi, giờ cậu đi luôn đi, sáng mai hãy đến, lương tính theo cả ngày bị trừ hết nhé.”
“Hả....
Đệ đã làm được nửa ngày rồi, không thể chỉ trừ nửa ngày sao??”
Tiểu Trương cố gắng mặc cả.
“Không được~ Cậu cứ nói xem cái phép này cậu có xin hay không, muốn xin thì mau cút xéo, không xin thì làm việc cho hẳn hoi.”
Hà chưởng quỹ ngáp dài nói.
“Xin xin xin....”
Kể từ khi đến t.ửu lầu làm việc, hắn đã nửa tháng nay chưa được gặp huynh trưởng nhà mình rồi.
Tiểu Trương hướng về phía Hà chưởng quỹ đưa đưa tay, có chút ngượng ngùng nói:
“Cái đó....
Chưởng quỹ, ứng trước cho đệ ít tiền lương đi.”
“Hừ, ta nói cái thằng nhóc này, mới làm được mấy ngày chứ, đã biết ứng trước tiền công rồi, ta bảo này, cậu cứ như vậy thì cuối năm không để dành được tiền đâu đấy.”
“Huynh trưởng đệ khó khăn lắm mới vào thành thăm đệ, đệ muốn mời huynh ấy ăn một bữa ngon.”
Tiểu Trương vội vàng giải thích.
Nghe thấy Tiểu Trương muốn mời người nhà mình ăn một bữa ngon, Hà chưởng quỹ miệng tuy mắng mỏ nhưng vẫn kéo ngăn kéo ra, lấy ra một xâu tiền đồng buộc bằng dây gai đưa cho hắn:
“Này, dùng tiết kiệm chút.”
“Hắc hắc, cảm ơn chưởng quỹ.”
Tiểu Trương nhét tiền vào ng-ực, hớt hải chạy về phía hậu viện.
“Huynh trưởng huynh trưởng, đi thôi....
Đệ xin chưởng quỹ nghỉ được rồi.”
Tiểu Trương lấy được tiền, kéo tay áo Trương Mặc lôi ra cửa viện, vừa lôi vừa vẫy tay với mọi người, “Trương đại ca, Lý đại ca, mọi người bận đi, huynh trưởng đệ khó khăn lắm mới vào thành, đệ phải đưa huynh ấy ra ngoài ăn một bữa ngon.”
“Đệ định mời huynh trưởng đệ ăn cái gì ngon thế?”
Người nhổ lông gà trong viện trêu chọc.
“Mì sốt thịt!”
Tiểu Trương khẽ đỏ mặt nói.
Kinh thành giá đắt, ở làng họ Trương hai ba đồng tiền là có thể mua được một bát mì chay, sau khi vào thành, một bát bán mười đồng.
Nhớ lúc đầu huynh trưởng hắn chân què, đưa hắn vào thành tìm việc.
Hai huynh muội đừng nói là mì sốt thịt, ngay cả mì chay cũng chỉ dám mua một bát chia nhau ăn.
Giờ hắn đã có việc làm ở thành phố, kiếm được tiền rồi.
Phải xa xỉ một phen, mười lăm đồng một bát mì sốt thịt, hắn và huynh trưởng mỗi người gọi một bát ăn, hắc hắc.
Mang theo nguyện vọng chất phác là mời huynh trưởng ăn một bữa thật thịnh soạn sau khi kiếm được tiền.
Tiểu Trương dìu Trương Mặc đi ra khỏi ngõ nhỏ hậu viện.
Hai huynh đệ tìm một sạp mì sốt thịt ven đường ngồi xuống, trong lúc đợi mì, Trương Mặc lại khập khiễng đi đến tiệm bán gà quay bên cạnh.
“Huynh trưởng.... gà quay đắt lắm, chúng ta chỉ ăn mì sốt thịt thôi được không....”
Đệ không đủ tiền đâu, Tiểu Trương có chút hoảng.
Trương Mặc lấy từ trong ng-ực ra một đồng bạc, đưa cho chủ tiệm gà, sau đó hai tay nhận lấy tiền thừa và giấy dầu gói gà xé phay, ngồi lại trước sạp:
“Huynh mời đệ ăn.”
“Huynh trưởng, huynh đi cướp tiền à??”
Lời này của Tiểu Trương vừa thốt ra đã lập tức bị gõ một cái vào đầu.
“Nói cái gì thế?
Huynh tìm được việc rồi, hơn nữa người cấp trên đặc biệt trọng dụng huynh trưởng đệ, tiền huynh kiếm được giờ đây nhiều hơn đệ nhiều.”
Trong túi giấu năm đồng bạc Lý Triều phát, Trương Mặc nói năng cũng cứng cỏi hơn hẳn.
“Thật sao??”
Tiểu Trương bán tín bán nghi, trước kia huynh trưởng hắn không phải không tìm việc làm, nhưng lúc đi lính bị thương chân, đi đứng khập khiễng, đi nhanh còn dễ ngã, thế mà cũng có người trọng dụng sao??
“Xưởng gia công của bọn huynh hai ngày trước kiếm được món tiền lớn, người quản sự đã lên tiếng, mỗi người thưởng một đồng bạc, huynh trưởng đệ biểu hiện xuất sắc, được cho tận năm đồng bạc, đây mới chỉ là tiền thưởng thôi, chưa tính lương tháng đâu đấy.”
Trên đường phố kinh thành phồn hoa náo nhiệt.
Hai huynh đệ ngồi trước bàn gỗ nhỏ của sạp mì đầu ngõ, vừa ăn đùi gà thơm phức, vừa xì xụp bát mì sốt thịt nóng hổi, có lẽ là do bát mì sốt thịt vừa mới ra lò quá nóng, khuôn mặt hai người ăn đến đỏ bừng.
Trên bàn gỗ.
Trương Mặc cẩn thận lấy bốn đồng bạc còn lại trong túi ra, cùng với số tiền đồng thừa khi mua gà xé phay, đẩy hết đến trước mặt Tiểu Trương:
“Xưởng của huynh ở ngoại ô, bao ăn bao ở, ngày thường cũng chẳng có chỗ nào dùng đến tiền, số tiền này đệ cứ cầm lấy.”
“Huynh trưởng, đệ làm giúp việc trong tiệm cũng không cần dùng tiền.”
“Vậy thì cứ để chỗ đệ tiết kiệm đi, đợi đến cuối năm về nhà, huynh đệ mình mua hai bộ chăn nệm dày trong thành.”
“Mua thêm hai con gà nữa, Tết về hầm canh uống!”
Tiểu Trương gặm thịt đùi gà, miệng nói không rõ lời.
“Mua ba con!”
“Hắc hắc, huynh trưởng, người quản sự của huynh làm nghề gì thế, mà thưởng nhiều vậy.”
Tiểu Trương từ trong ng-ực lấy ra số tiền lương ứng trước từ chỗ Hà chưởng quỹ, hắn cởi dây gai, vừa gom tiền bạc Trương Mặc đưa lại một chỗ, vừa cảm thán.
“Liên quan đến đồ ăn, một phần đồ ăn đựng trong hộp gỗ to bằng bàn tay có thể bán được năm mươi đồng một phần.”
“Oa, đắt thế sao?”
Gia đình kiểu gì vậy?
Tiểu Trương, người ngay cả ăn bát mì sốt thịt cũng phải ứng trước lương tháng biểu thị hoàn toàn không thể hiểu nổi.
“Vậy mà vẫn cung không đủ cầu đấy.”
Trương Mặc và nốt hai miếng mì sốt thịt cuối cùng trong bát, cố gắng nhường gà quay cho Tiểu Trương nhiều nhất có thể, “Thế giới của người giàu này không phải hạng người như chúng ta có thể hiểu được đâu.”
Mì cũng đã ăn, đệ đệ cũng đã gặp, tiền thưởng nhận được cũng đã đưa.
Trương Mặc có chút luyến tiếc dời mắt về phía đệ đệ đang ôm đùi gà ăn đến mặt mũi đầy dầu mỡ:
“Tiếc là chỗ huynh làm việc cách chỗ đệ quá xa, đệ hiện giờ làm việc ở trong thành, nếu bị người ta bắt nạt.....”
“Huynh trưởng yên tâm, có Trương ca chăm sóc, không ai bắt nạt đệ đâu, hơn nữa Hà chưởng quỹ cũng là người đối xử rất tốt.”
“Vậy... còn khách khứa thì sao?”
“Khách khứa?
Khách gọi món đệ cứ chân tay thoăn thoắt nhanh nhẹn chút là được mà.
Ồ, chỉ có một điểm không tốt, t.ửu lầu đệ làm việc nằm rất gần dịch trạm mà Bệ hạ xây, thỉnh thoảng lại có người Thương Quốc đến lầu gây chuyện.”