“Thẩm Ninh nheo mắt hé một khe nhỏ, mở một con mắt ra.”
Ngay sau đó cả hai con mắt đều mở to.
Lý Triều ở bên cạnh đang mỉm cười với nàng, trước mặt anh ta trống không, đúng vậy, không có một lão binh Đoan triều nào trong xưởng muốn rời đi cả.
Từ Dao ở bên cạnh cũng đang cười với nàng, trước mặt cô nàng chỉ có lưa thưa hai ba người.
Đại đa số các lão binh Đoan triều đều đứng lù lù trước mặt nàng.
Làm gì thế này?
Không phải chứ, đâu phải là không có lựa chọn khác đâu, tại sao đều đứng trước mặt nàng cả vậy.
Hạnh phúc đến quá bất ngờ khiến Thẩm Ninh cảm thấy có chút huyễn hoặc, nàng giơ tay dụi dụi mắt:
“Các vị, lúc nãy ta diễn đạt không rõ ràng sao??”
“Những người bằng lòng ở lại vị trí cũ mới đứng trước mặt ta, có phải các người nhầm rồi không??”
Nàng không chắc chắn nhấn mạnh lại.
“Không nhầm đâu.”
Trong đám đông có người nói với Thẩm Ninh:
“Chúng tôi tuy không thích người Thương Quốc nhưng chúng tôi cũng không muốn gây rắc rối cho cô.”
“Đúng thế.....”
Mọi người đồng thanh hưởng ứng.
“Hơn nữa việc này chúng tôi đều làm quen tay rồi, cô nhất thời đổi người khác lại phải tốn thời gian tâm trí đào tạo lại.”
“Đúng thế.....”
“Lúc đóng xe vừa rồi chúng tôi nghe thấy lời vị Thương Quốc thiếu quân chủ kia nói lúc cảm ơn cô rồi.
Những thứ này nếu bị trì hoãn, phía biên cương nói không chừng lại phải đ.á.n.h nhau tiếp.”
“Đúng thế.....”
Trong đám đông chỉ cần một người nói một câu.
Bên dưới liền có một đám người hưởng ứng “đúng thế”.
Cơ thể của những người này có lẽ là xấu xí đáng sợ tàn khuyết.
Nhưng trái tim ẩn giấu dưới lớp vỏ xấu xí kia, từng trái tim một lại chân thành, chất phác và lương thiện biết bao.
Thẩm Ninh bặm môi, hít một hơi thật sâu:
“Đa tạ các vị đại ca đã thấu hiểu.”
“Khụ!
Cô trả tiền chúng tôi làm việc, chuyện này có gì mà thấu hiểu hay không thấu hiểu chứ.
Cô nếu thấy áy náy trong lòng thì cùng lắm đến cuối năm phát cho chúng tôi thêm mấy cái bao lì xì là được rồi.”
Dường như cảm thấy bầu không khí có chút trầm lắng, trong đám đông có người trêu chọc Thẩm Ninh.
“Được, các vị hãy làm việc cho tốt, đến cuối năm ta sẽ phát bao lì xì thật lớn cho mọi người.”
Hiện giờ đã vào sâu trong mùa thu.
Đám lão binh Đoan triều này trước đây vì nghèo nên sợ nhất là qua mùa đông, nay nghe Thẩm Ninh hứa hẹn sẽ phát bao lì xì lớn cho mọi người vào cuối năm, thế là ai nấy đều sớm thầm mong đợi mùa đông năm nay.
Cuộc khủng hoảng xưởng gia công đã được giải tỏa.
Thẩm Ninh dẫn theo Lý Triều, Từ Dao đi ra khỏi xưởng.
Bấy giờ sương chiều phủ mờ, chim mỏi về rừng.
Từ lúc đóng xe trước đó Thẩm Nhạc đã luôn đứng trên mái nhà lặng lẽ canh chừng Thẩm Ninh.
Lúc này ông đã khoác lên mình bộ y phục đen, đứng sừng sững ở một nơi cách xưởng gia công không xa bên cạnh hồ nước gần thác nước.
Ông chắp tay sau lưng nhìn cá trong hồ, vẻ mặt thong dong này.
Giống như người làm huynh trưởng như ông thật sự chỉ là đến đây bắt cá cả một ngày trời vậy.
“Huynh trưởng....”
Thẩm Ninh ba bước dồn thành hai chạy về phía Thẩm Nhạc.
“Mọi chuyện tiến triển vẫn thuận lợi chứ?”
Thẩm Nhạc biết rõ còn cố hỏi.
“Họ rất tốt, mọi chuyện đều rất thuận lợi.”
Thẩm Ninh giơ tay gãi gãi gáy, cười với Thẩm Nhạc.
Nói thật cuối cùng có nhiều người đứng trước mặt nàng như vậy quả thực khiến nàng có chút không ngờ tới.
Lúc đầu nàng cứ ngỡ sau khi nói rõ chuyện hàng bán sang Thương Quốc sẽ có khoảng ba phần mười lão binh Đoan triều bằng lòng tiếp tục làm việc này đã là rất tốt rồi.
“Tốt lắm.”
Thẩm Nhạc có chút an tâm liếc nhìn Thẩm Ninh một cái.
“Hả?
Cái gì tốt lắm cơ?”
“Sắc trời tốt lắm.”
“Huynh trưởng, trời u ám thế này có chỗ nào tốt đâu chứ.”
“Sắc trời đã muộn, việc cũng đã bàn bạc xong xuôi, đi thôi, chúng ta nên về nhà rồi.”
Thẩm Nhạc cất bước đi về phía gốc cây buộc ngựa.
“Ấy, cái đó, huynh trưởng à, lát nữa về phủ huynh có thể dạy muội ở hậu viện làm thế nào để “v-út” một cái xuống ngựa được không??”
Thẩm Ninh như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo đi theo sau Thẩm Nhạc, nói rất khẽ bàn bạc.
“Đã cả một ngày rồi mà vẫn còn nhớ thương chuyện đó sao?”
“Vâng ạ!”
Tư thế xuống ngựa của mọi người ai nấy đều soái khí.
Chỉ có mình muội là chổng m-ông.
Chuyện này sắp thành chấp niệm luôn rồi, chấp niệm huynh hiểu không??
“Biết rồi, về phủ sẽ dạy muội.”
Trong xưởng gia công.
“Lúc Thẩm cô nương để mọi người lựa chọn ta cứ tưởng anh sẽ không ở lại chứ.”
Trương Mặc chân què đặt một tay lên vai lão Từ:
“Nghĩ thế nào vậy?”
“Lúc đầu ta rất tức giận.”
Lão Từ liếc Trương Mặc một cái:
“Trước đó còn định đứng bên cạnh xem kịch hay cơ, kết quả bị muội muội tướng quân dùng lời lẽ khích tướng, một hồi nóng đầu liền chạy đi so tài đóng xe với đám người Thương Quốc kia.”
“Sau đó làm việc tốt hơn bọn chúng, còn có thể đường đường chính chính vểnh lỗ mũi hừ bọn chúng, hừ hơn hai trăm tiếng thế là hết giận luôn?
Xì, trẻ con quá.”
“Nói như thể lúc đó anh không hừ hừ không bằng.”
Cười mắng một hồi, nụ cười trên mặt lão Từ thu lại:
“Thực ra..... trong lòng ta cũng rõ, chiến tranh sớm đã kết thúc rồi, cứ mãi bám lấy chuyện cũ không buông lâu dần cũng chẳng thú vị gì.”
“Lúc đ.á.n.h nhau ngày nào cũng mong có ngày hòa bình yên ổn để sống, giờ đây khó khăn lắm mới đến được những ngày không cần đ.á.n.h nhau nữa thì lại giận bản thân thành một kẻ phế nhân.”
“Thực ra năm đó kẻ làm hỏng mắt ta đã sớm bị ta loạn đao đ.â.m ch-ết rồi.”
“Ây, đừng nhắc chuyện năm xưa nữa.
Đường ở dưới chân, nên nhìn về phía trước mới phải.”
Hai người khoác vai nhau đang cảm thán bùi ngùi.
Quản sự Lý Triều từ xa đi tới, anh ta chắp tay với hai người nói:
“Sắc trời đã muộn, tướng quân nói phải về phủ rồi, Thẩm cô nương dặn tôi qua chào các vị một tiếng.”
“Bây giờ đã phải đi rồi sao?
Không ở lại ăn bữa cơm tối à?”
Nghe nói ở lại có cơm tối, Khương Lam lập tức thò đầu ra, còn chưa kịp nói chữ được đã bị Lý Triều lườm cho một cái thu về.
“Trễ nữa là tối nay không tiện vào thành đâu.”
Lý Triều chắp tay với hai người rồi định kéo Khương Lam người rất muốn ở lại đây ăn xong bữa tối mới đi rời khỏi.
Hỏng rồi....
Nghe nói trễ không tiện vào thành, Trương Mặc bỗng nhiên như sực nhớ ra điều gì đó, vội vàng gọi Lý Triều:
“Cái đó....
Lý quản sự, xin dừng bước.”
“Hửm?
Có chuyện gì sao??”
Lý Triều quay đầu lại hỏi.
“Đệ đệ tôi, đệ đệ tôi chắc vẫn còn ở trong ký túc xá của tôi.”
Sau khi về xưởng hết giúp dỡ hàng lại đến họp hành chọn đội, Trương Mặc suýt chút nữa đã quên mất chuyện Tiểu Trương vẫn còn ở trong xưởng.
Ông đẩy đẩy lão Từ đứng bên cạnh:
“Mau, mau qua phòng tôi gọi đệ đệ tôi ra đây.”
Sai bảo lão Từ xong ông khập khiễng đi đến trước mặt Lý Triều:
“Lý quản sự, đệ đệ tôi sáng mai phải về t.ửu lầu làm giúp việc, anh xem anh có thể.....”
Còn chưa nói hết lời Lý Triều liền gật đầu với ông:
“Biết rồi, đảm bảo kịp trước khi cổng thành đóng sẽ đưa cậu ấy về thành cho anh.”
“Đa tạ đa tạ.”
Nghe thấy Lý Triều bằng lòng giúp đỡ, Trương Mặc lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
“Chuyện nhỏ thôi mà, có gì mà phải cảm ơn chứ.”
Đang hàn huyên thì.
“Huynh trưởng....”
Tiểu Trương dụi dụi mắt dưới sự thúc giục của lão Từ, ngáp ngắn ngáp dài từ khu ký túc xá đi ra.
Chăn ở ký túc xá này mềm quá ấm quá.
Huynh trưởng bị người ta gọi đi làm việc xong hắn một mình ngồi trên giường đợi mãi không thấy huynh trưởng đâu, không biết từ lúc nào đã ôm chăn ngủ thiếp đi.
“Lý quản sự, đệ đệ tôi nhờ cả vào anh đấy.”
Trương Mặc kéo Tiểu Trương sang một bên dặn dò vài câu rồi đẩy Tiểu Trương cho Lý Triều.
“Được rồi, tiểu huynh đệ đi theo ta nào.”
Lý Triều gật đầu rồi dẫn Tiểu Trương rời khỏi khoảng sân trống trải của xưởng gia công.
Rốt cuộc cũng là một người trẻ tuổi chưa từng thấy qua sự đời.
Tiểu Trương người ngủ một giấc suýt lỡ đường về thành thấy Lý quản sự dẫn hắn cưỡi ngựa, cả người thụ sủng nhược kinh vô cùng.
“Vị này là....”
Thẩm Ninh ngồi cùng ngựa với Từ Dao thấy trên lưng ngựa của Lý Triều có thêm một người bèn hỏi Lý Triều.
“Bẩm nương nương, vị này là đệ đệ của Trương Mặc.”
Mọi người vừa thúc ngựa về thành vừa trò chuyện trên lưng ngựa, “Cậu ấy hôm nay vốn được Trương Mặc dẫn đến xưởng để làm quen đường sá, chiều nay chẳng phải đột ngột phải đóng xe sao, Trương Mặc dẫn người đi giúp thế là quên luôn cậu ấy trong ký túc xá.”
“Hiện giờ giờ giấc đã muộn, Trương Mặc lo lắng Tiểu Trương đi đường đêm một mình không an toàn nên nhờ tôi đưa cậu ấy một đoạn.”
“Hóa ra là như thế.”
Không biết tại sao Thẩm Ninh cứ cảm thấy vị đệ đệ này của Trương Mặc trông có vẻ rất quen mắt, “Dao Dao, tỷ có cảm thấy hình như chúng ta đã từng gặp tiểu huynh đệ này ở đâu đó rồi không.”
“Có sao??”
Từ Dao nghe vậy cũng đưa mắt quan sát Tiểu Trương sau lưng Lý Triều vài cái.
“À....
Ta nhớ ra rồi, hình như ta đã từng gặp hai vị.”
Nếu chỉ có một mình Thẩm Ninh thì Tiểu Trương chắc chắn không nhớ ra được, nhưng khuôn mặt này của nàng cộng thêm khuôn mặt kia của Từ Dao thì quả thực là quá ấn tượng.
“Hai vị trước đây có phải đã từng gọi món ở một t.ửu lầu gần dịch trạm không, lần đó ba món ăn đựng trong một cái đĩa ấy.
Ta nhớ lúc đó bên cạnh cô nương dường như còn dẫn theo hai người Thương Quốc, một người trông cực kỳ đẹp trai, một người khác để râu xồm.”
“Ngươi là.... tên tiểu nhị truyền món cực kỳ chậm trong t.ửu lầu lúc đó sao??”
Thẩm Ninh cũng có ấn tượng.
“Đúng đúng đúng, cô nương nhớ ra tôi rồi sao??”
“Nhớ chứ nhớ chứ.”
Lúc đầu Trác Phong không cần một đồng bạc nào nhượng lại cửa tiệm cho nàng làm ăn.
Nàng hiếm khi hào phóng một lần tùy tiện vào một t.ửu lầu mời mọi người ăn cơm.
Không ngờ tên tiểu nhị từng gặp qua một lần lúc đó hóa ra lại là đệ đệ của Trương Mặc lão binh Đoan triều trong xưởng của nàng.
Quả nhiên là đời người nơi nào không gặp lại chứ.
Bên ngoài kinh thành dưới ánh hoàng hôn.
Sắc thu uể oải.
Vó ngựa dẫm lên những chiếc lá vàng rơi.
Mọi người trên lưng ngựa người tung kẻ hứng thúc ngựa phi nước đại về phía cổng thành.
Đợi đến khi vào kinh.
Cả nhóm chia làm hai ngả.
Lý Triều và Khương Lam phụ trách đưa Tiểu Trương về t.ửu lầu nơi hắn làm việc.