“Hừ!

Không xuống chứ gì?"

Bạn thân thật sự, khi không có người ngoài ở đây, con thuyền nhỏ tình bạn nói lật là lật ngay:

“Tối nay không có cơm đâu, ta không nấu nữa!"

Ái chà cái này....

Chơi thì chơi, đùa thì đùa, chứ không nấu cơm là không được đâu nha!

Từ Dao và Chiêu Chiêu trong lòng nhìn nhau một cái.

Sau đó trong chớp mắt bay thân xuống khỏi đình hóng gió.

Hai người cứ như đã tập luyện sẵn rồi.

Một người ôm chân trái, một người ôm chân phải:

“Tỷ muội (Mẫu thân) không được đâu mà....."

“Phụt……"

Thẩm Ninh đang giả vờ tức giận không nhịn nổi nữa, phụt một tiếng lại phá lệ bật cười.

Hì hì.....

Chỉ cần Thẩm Ninh đang cười, thì điều đó chứng minh rằng bữa tối hôm nay vẫn còn hy vọng.....

Đang đuổi bắt nô đùa.

Bỗng nhiên, tiền viện truyền đến một tiếng “Gâu gâu, gâu gâu gâu~~"

“Hử?

Có người đến sao??"

Thẩm Ninh vươn cổ nhìn về phía tiền viện:

“Đi thôi, ra tiền viện xem sao."

Cái Thẩm trạch này của nàng được chia làm hai viện trước sau, tiền viện lát đá xanh, bố cục theo kiểu tứ hợp viện thông thường, vì đủ rộng nên phòng ốc cũng nhiều, có thư phòng, phòng sổ sách, phòng kiếm, đại sảnh v.v....

Tuy nhiên nàng thường chỉ ở tiền viện vào buổi sáng khi tính toán sổ sách thôi.

Nghỉ ngơi giải trí thường ngày đều ở hậu viện.

Chủ yếu là hậu viện này có đình có cây có núi có nước, quan trọng là gần nhà bếp, vườn rau và nhà huynh trưởng ở sát vách.

Biết rõ cái tính cách của Thẩm Ninh là ngoại trừ việc tính toán sổ sách ra, ngày thường hễ rảnh rỗi là chỉ thích ru rú ở hậu viện nhà mình.

Cho nên.

Những người quen cũ như Khương Lam này, Vãn Khanh này, Lý Triều này, Bùi Hành Xuyên này, đa phần đều trực tiếp đi đường tắt từ tướng quân phủ sang tìm nàng.

Thường thì vào giờ này mà đi từ cửa chính vào, lại còn được Thẩm nhị ngáo “gâu gâu" một tiếng cảnh báo thì đa phần là các ông chủ đích thân giao hàng đến tận nhà.

“Ngươi lại mua cái gì thế?"

Từ Dao nói với Thẩm Ninh.

“Ta nhớ dạo này ta không mua gì mà, lần trước dẫn ngươi, Chiêu Chiêu cùng huynh trưởng ta đi mua quần áo chẳng phải đều đã giao đến phủ rồi sao??"

Hai người vừa nói vừa đi về phía tiền viện.

“Xin hỏi?

Có ai ở nhà không?"

Trước cửa Thẩm phủ, một tráng hán mặc bông y vải thô đang cẩn thận thò đầu nhìn vào trong viện.

Nói đi cũng phải nói lại, cái trạch đệ này đúng là có chút lạ.

Nhìn qua là biết phủ đệ cao sang của nhà giàu có, vậy mà cửa lớn bên ngoài lại mở toang, trước cửa đến một tiểu tư trông nhà cũng không có.

Kha Hành chịu trách nhiệm chạy vặt cho hãng thuyền vừa định bước chân qua ngưỡng cửa.

Giây sau liền bị một con sói khổng lồ cao lớn, trên mắt có hai nhúm lông trắng nên mặt mày trông vừa nghiêm nghị vừa không vui dọa cho lùi lại bên cửa.

“Gâu gâu, gâu gâu, gâu gâu gâu....."

Con sói khổng lồ kia thấy hắn không dám vào cửa thì cũng không làm khó hắn, chỉ ngẩng đầu, rũ rũ lớp lông dày cộm trên cổ vì đã vào đông, vươn cổ gào thét về phía hậu viện.

Vì con sói khổng lồ này trông vô cùng đáng sợ nên Kha Hành không dám vào cửa, đứng chôn chân tại chỗ.

Cũng không dám lùi lại, sợ mình quay đầu chạy một cái là sẽ bị con sói khổng lồ này vồ ngã xuống đất ngay.....

Đang tưởng tượng ra một cảnh tượng vô cùng hung tàn là con sói khổng lồ vồ người t.h.ả.m khốc.

Bỗng nhiên, hắn nhìn thấy một vị cô nương b-úi tóc củ tỏi trên đầu, mặc một bộ trường sam màu thanh y, dẫn theo một vị bạch y tiểu công t.ử và một vị cô nương áo xanh trang phục gọn gàng vừa nói vừa cười từ hậu viện đi ra.

Con sói khổng lồ trông có vẻ vô cùng hung dữ kia vừa nhìn thấy vị cô nương đó liền dùng cả bốn chân lao về phía vị cô nương ấy.

Kha Hành sợ đến mức tim treo ngược lên tận cổ họng.

Tuy nhiên giây sau.

Con sói khổng lồ sắp vồ tới bên vạt áo cô nương kia bỗng lăn đùng ra đất, bụng ngửa lên trời, lưỡi thè ra, đuôi ngoáy tít, vô cùng vui sướng vừa lăn lộn vừa làm nũng bên cạnh cô nương đó.

Bộ dạng tuy vóc dáng cao to nhưng địa vị trong nhà cực kỳ thấp kém.

“Mày vừa nãy có dọa khách không hả??"

Vị cô nương kia trông rõ ràng là người nhã nhặn, lúc này lại khoanh hai tay trước ng-ực, vẻ mặt nghiêm nghị nói với con sói khổng lồ đó.

“Gâu gâu gâu!!"

Con sói khổng lồ kia lăn lộn một vòng, bụng dán xuống đất, hai chân trước che mũi, đôi mắt tròn xoe, bộ dạng như kiểu “Nhìn xem, tôi là một con sói ngoan thế này sao có thể bắt nạt người khác được chứ".

Không trách được nhị ngáo gặp Thẩm là sợ.

Chủ yếu là đắc tội với Thẩm Ninh thì rất dễ không có cơm ăn.....

Nó vì vóc dáng cao lớn, hằng ngày ăn lại nhiều, nếu Thẩm Ninh không cho cơm ăn thì chỉ có nước lang thang đầu đường xó chợ đi ăn xin thôi.

Đã thấy người đi xin ăn, chứ đã thấy con sói đi xin ăn bao giờ chưa?

Là con sói đẹp trai nhất cả phố, lớn lên hung dữ thế này thì dễ dàng xin được cơm sao?

Cho nên ấy mà, làm một con sói thì phải ngoan, phải biết làm nũng, có chuyện hay không có chuyện thì cứ lật bụng lăn lộn, không có mệnh lệnh của Thẩm Ninh thì tuyệt đối không được tùy tiện vồ c.ắ.n người, gặp người lạ đến nhà thì phải nhanh ch.óng gào “gâu gâu gâu" về phía hậu viện nhắc nhở trong nhà có khách đến.

—— Độc thoại nội tâm của một con sói đáng thương bị chủ nhân nhà mình dùng thức ăn lừa cho què quặt từ nhỏ.

“Xin hỏi....

đây có phải là phủ đệ của Thẩm Ninh Thẩm cô nương không ạ??"

Kha Hành đứng ở cửa, lấy hết can đảm nói vọng vào trong.

“Vâng, có chuyện gì thì vào đây nói đi?"

Chào hỏi Thẩm nhị ngáo xong, Thẩm Ninh ra hiệu mời vị khách lạ này vào tiền sảnh.

“Thôi thôi không cần đâu ạ."

Một con sói to tướng như thế đặt ở kia, lấy đâu ra can đảm mà vào cửa chứ.

Kha Hành cúi chào Thẩm Ninh một cái, sau đó vội vàng nói:

“Ông chủ hãng thuyền của chúng tôi bảo tôi mang lời đến cho Thẩm cô nương.

Nói là tháng trước cô nương phái người mang bản vẽ đến tìm ông ấy đặt một con thuyền lớn, vì thuyền này quá lớn, đồ đạc bên trong quá nhiều nên thời gian thi công cũng hơi kéo dài, không biết cô nương còn nhớ chuyện này không."

“Tự nhiên là nhớ chứ."

Thẩm Ninh vội vàng gật đầu:

“Con thuyền này đóng xong nhanh vậy sao??"

“Khung sườn, khoang thuyền đều đóng xong cả rồi, ông chủ sai tiểu nhân chạy vặt, làm phiền cô nương hai ngày này nếu rảnh rỗi thì đến bến Phong Lâm bên ngoài cửa Bắc xem qua một chút, nếu có chỗ nào không hợp ý thì ông ấy còn sai thợ mộc sửa sang lại, nếu cô nương thấy hợp ý thì đến lúc sơn phết rồi."

Thì ra là vậy...

“Được, ngươi giúp ta mang lời đến cho ông chủ nhà ngươi, nói là sáng mai ta sẽ đích thân đến hãng thuyền xem hàng."

“Vâng, tiểu nhân xin cáo từ."

Kha Hành đứng ở cửa cúi chào Thẩm Ninh xong liền quay người rời đi.

Hắn vừa đi khỏi, Thẩm Ninh liền bị tỷ muội và đứa nhỏ nhà mình vây kín.

“Tỷ muội à, ngươi đặt thuyền từ bao giờ thế??"

Từ Dao trợn tròn mắt, nàng còn tưởng Thẩm Ninh có nhà ở kinh thành rồi nên đã sớm quên mất cái “bánh vẽ" vẽ hồi trước rồi chứ.

“Thì..... một tháng trước rảnh rỗi không có việc gì làm nên đã vẽ bản vẽ, kẹp vào sổ sách rồi nhờ Lý Triều giúp sắp xếp thôi."

Thẩm Ninh một tay chống cằm.

Rảnh rỗi không có việc gì làm đi mua một con thuyền....

Nghe xem, đây có phải lời con người nói không hả??

“Mẫu thân mẫu thân, mẫu thân mua thuyền là có dự định rời khỏi kinh thành sao??"

“Năm nay tạm thời sẽ không rời kinh, dẫu sao cuối năm vi nương còn phải ở lại kinh thành phát bao lì xì cho nhân viên của xưởng gia công thực phẩm, Kính Nguyệt Tiểu Trúc cùng Trân Vị Phường này, rồi tổ chức liên hoan này, rồi phát tiền thưởng cuối năm v.v."

Khá bận, không đi được.

Thấy ánh sáng muốn đi ra ngoài chơi trong mắt Thẩm Chiêu và Từ Dao hơi mờ đi một chút, Thẩm Ninh liền chuyển lời:

“Sang xuân đi, sang xuân xong chúng ta sẽ xuôi theo dòng nước mùa xuân mà trôi dạt xuống phía dưới, đi đến đâu chơi đến đó, vi nương muốn khảo sát sản vật ở các nơi này, ăn thử đặc sản địa phương này, nhân tiện xem có cơ hội kinh doanh nào không....."

Tên gian thương thối tha này, đi chơi mà còn nghĩ đến việc kiếm tiền.

“Vậy chỗ huynh trưởng ngươi....."

Từ Dao nói.

“Ta đã bàn bạc với huynh trưởng từ sớm rồi."

Đùa à, cái chuyện rời kinh này nếu mà bỏ trốn trước rồi mới báo cáo sau thì sau này chẳng phải sẽ bị huynh trưởng xách cổ lên mắng một trận sao??

“Huynh trưởng ngươi nói sao?"

“Huynh trưởng nói huynh ấy vốn biết cái nơi kinh thành này quá nhỏ, căn bản không nhốt nổi ta."

Thẩm Ninh hì hì cười đắc ý:

“Vừa hay qua Tết sang xuân huynh trưởng sẽ dẫn quân lên phía Bắc trấn thủ biên cương rồi, huynh ấy đưa ra cho ta hai yêu cầu."

“Thứ nhất, bỏ trốn cũng được nhưng trên thuyền của ta nhất định phải mang theo cận vệ mà huynh ấy sắp xếp cho ta."

Thẩm Ninh giơ một ngón tay lên.

“Thứ hai, mỗi tháng nhớ viết cho huynh ấy một bức thư nhà, giao cho cận vệ bên cạnh là được, người của huynh ấy tự khắc biết cách truyền thư đến tay huynh ấy."

Thẩm Ninh giơ hai ngón tay lên:

“Vốn dĩ ta định đợi thuyền đóng xong rồi mới nói cho các ngươi biết."

Không dễ dàng gì nha, một cái bánh vẽ cũ rích từ đời nào.

Tỷ muội của nàng vẫn nhớ kỹ cho đến tận bây giờ, còn thật sự đang âm thầm nỗ lực thực hiện nó.

Vốn luôn có một giấc mơ hiệp nữ, muốn đi bôn ba giang hồ như những hiệp nữ trong phim võ hiệp cổ trang, Từ Dao vì quá vui sướng nên đã bế thắt Thẩm Ninh lên quay vòng tại chỗ.

“Tỷ muội à, ngươi có thể vững vàng một chút được không??

Ta sắp bị ngươi quay bay ra ngoài rồi đấy!!"

Thẩm Ninh cố ý tỏ vẻ chê bai nói.

“Ngày mai ta muốn đi xem thuyền cùng ngươi!!"

“Biết rồi biết rồi~~"

Ngày hôm sau.

Tại điện phụ của Chính Đức Điện.

“Bùi gia có chuyện gì xảy ra sao??"

Trên đầu đội vương miện mười hai hạt ngọc bích, trên người vẫn chưa cởi long bào, Lưu Hận vừa mới bãi triều xong đã lập tức bí mật triệu kiến Bùi công.

“Thần không biết bệ hạ nói vậy là có ý gì?"

“Không có chuyện gì xảy ra??

Không có chuyện gì xảy ra mà ngươi lại dâng sớ xin trẫm bãi miễn chức vụ thống lĩnh cận vệ của Bùi Hành Xuyên đã đành, còn muốn trẫm chuẩn tấu cho ngươi cáo lão hoàn hương??"

Lưu Hận chắp tay sau lưng, khom người đi đi lại lại trong điện phụ.

Ánh nắng ban mai ngày đông xuyên qua khung cửa sổ gỗ chạm khắc hoa văn, nghiêng nghiêng chiếu lên bộ triều phục của Bùi Bặc Khởi, ấm áp đến mức khiến ông suýt nữa thì buồn ngủ.

“Thần năm đó nhờ cậy bệ hạ cho Xuyên nhi nhà thần đảm nhận chức đại thống lĩnh cận vệ, vốn là để mài giũa......"

Bùi Bặc Khởi mang một vẻ mặt đầy giọng điệu quan trường.

“Trẫm không phải nói nó, trẫm đang nói ngươi kìa."

Phiền ch-ết mất cái đám gia chủ thế gia này, lời nói không bao giờ nói hết, cứ vòng vo tam quốc.

Vị bệ hạ Đoan triều vốn có tâm tư lắt léo nay sau khi nghe thấy những lời khách sáo của Bùi Bặc Khởi liền cau mày ngắt lời:

“Ngươi nói thật với trẫm đi, Bùi gia rốt cuộc làm sao thế?

Đang yên đang lành sao ngươi lại từ quan??"

Bùi gia là đứng đầu tứ đại thế gia, là nơi tâm huyết của các văn nhân Đoan triều hướng về.