“Trong lúc nói chuyện, tay trái hắn ôm một đống sách dày cộp, tay phải cầm xiên thịt nướng, áo đỏ tay dài, biểu cảm bi thương, lúc diễn xuất đang cao trào.”

“Không phải vì muốn ăn chực nên mới cõng nồi sao??"

Thẩm Ninh vạch trần một cách chuẩn xác.

“Hê, cô nói như vậy thì chẳng còn gì vui nữa rồi."

Bùi Hành Xuyên hậm hực c.ắ.n một miếng thịt, “Dù sao thì tôi cũng gặp khó khăn rồi, nếu cô không chịu giúp tôi, tôi sẽ bám trụ ở cái viện này của cô không đi đâu hết~"

“Cứ việc bám trụ, tôi chả sao hết~" Cười ch-ết mất, cái đe dọa này cơ bản không có chút sát thương nào.

Thấy Bùi Hành Xuyên đáng thương ngồi một bên không nói gì nữa.

Thẩm Ninh lúc này mới thu lại nụ cười trên mặt, “Nói đi, muốn tôi giúp chuyện gì??"

Nói thì nói, đùa thì đùa, nhưng cứ dựa vào tình nghĩa cách mạng lúc mới chân ướt chân ráo đến đây, Bùi Hành Xuyên dẫn theo thủ hạ giúp sửa chữa mái nhà, cùng ngồi xổm trong lãnh cung ăn trứng tráng sỏi đá, Thẩm Ninh cũng không thể nào thực sự ngó lơ chuyện của Bùi Hành Xuyên.

“Nè...."

Thấy Thẩm Ninh xem như còn chút lương tâm, Bùi Hành Xuyên vội vàng xoạt một cái đẩy đống sách trong lòng lên bàn đá.

“Đây là cái gì...."

Trông có vẻ rất nhiều.

“Sổ sách đấy, tôi cũng chẳng biết nữa, chỉ thấy nhìn vào là đau đầu."

Theo lý mà nói, Bùi Hành Xuyên một thân hồng y vốn dĩ nên vô ưu vô lự, thiếu niên phóng khoáng.

Hiềm nỗi vì phải gánh vác trọng trách vốn không gánh vác nổi nên mặt mày ủ rũ:

“Lão già nhà tôi dạo này chứng ho lại tái phát, ông ấy đã xin từ quan với bệ hạ, lại bắt bệ hạ bãi chức Thống lĩnh Cận vệ của tôi, bảo tôi dạo này về phủ giúp ông ấy trông coi Thu Thiền Thư Tứ cho hẳn hoi."

Thẩm Chiêu sờ vào một hai quyển trong đó, tiện tay lật lật:

“Mẫu thân, trong này không chỉ có sổ sách, còn có phương thức liên lạc của các chi nhánh trên cả nước, kênh kinh doanh, tiêu chuẩn duyệt sách....."

Trong lúc nói chuyện, khuôn mặt nhỏ của Thẩm Chiêu nghiêm túc hẳn lên:

“Đống đồ này là văn kiện cơ mật liên quan đến nền tảng lập nghiệp của Thu Thiền Thư Tứ."

Thẩm Ninh vừa nghe lời này, biểu cảm lập tức cũng nghiêm túc theo, nàng ngồi thẳng người dậy, nhét xiên thịt và bình ấm trong tay cho Từ Dao, đưa tay lật hai trang, ngước mắt liếc nhìn Bùi Hành Xuyên vẫn còn tâm trí ăn thịt nướng ở bên cạnh:

“Đồ quan trọng như vậy mà anh cứ để lung tung lộn xộn lên bàn thế à?"

“Cha tôi đưa, tôi có biết gì đâu....."

Trong mắt Bùi ngốc nghếch, sách ấy mà, là giấy thôi, chữ bên trên tách ra thì đều nhận biết được, nhưng hợp lại với nhau không biết nghĩa là gì cũng là chuyện rất bình thường mà.

“Lúc anh đến không làm rơi một hai quyển xuống đất đấy chứ??"

Thẩm Ninh nghiêm mặt.

“Làm sao có thể chứ!"

Hắn tuy ngốc nhưng cũng là người học võ có được không, “Cô mau xem đi, xem xong rồi dạy tôi xem phải làm thế nào."

Thẩm Ninh và Thẩm Chiêu hai mẹ con nhìn nhau một cái, sau đó như nhìn kẻ ngốc mà đưa trả những thứ này cho Bùi Hành Xuyên.

“Anh có biết trong này liên quan đến toàn bộ cơ mật vận hành của Bùi gia tại Đoan triều không, anh để tôi xem, anh không sợ tôi xem xong tiện tay nuốt chửng luôn việc làm ăn của nhà anh à."

“Hả?

Nghiêm trọng vậy sao??

Không lẽ nào chứ!

Cha tôi sao có thể giao món đồ quan trọng như vậy vào tay tôi được?

Không lẽ......"

Trước đó ở Bùi phủ, Bùi ngốc nghếch vừa nghe cha hắn bảo hắn quản lý thư tứ, không quản thì không cho tiền tiêu vặt.

Lập tức cảm thấy đầu to ra gấp đôi.

Nội dung bên trong một chữ cũng không hiểu, liền chạy thẳng đến Thẩm phủ, nóng lòng muốn tìm Thẩm Ninh chép một cái đáp án cho xong chuyện~~

Bây giờ vừa nghe món đồ cha hắn đưa quan trọng như vậy.

Không lẽ.....

“Cha tôi muốn làm chưởng quầy phủi tay rồi sao??"

Cái này không được nha, hắn là con trai ruột của lão cha, là độc đinh dòng chính của Bùi gia, không thể hố con trai như vậy được.

“Không được, tôi phải tìm lão già hỏi cho rõ ràng, giao món đồ quan trọng như vậy vào tay tôi rốt cuộc là có ý gì?"

Bùi Hành Xuyên nói xong liền định đứng dậy về phủ tìm cha.

“Quay lại ngồi xuống~" Thẩm Ninh vừa dứt lời.

“Được rồi."

Vừa mới đứng dậy định đi, Bùi Hành Xuyên liền quay vòng tại chỗ ngồi xuống ghế.

“Anh vừa nói cha anh chứng ho nghiêm trọng, đã từ quan rồi??"

Sao nàng nhớ đôi vợ chồng kia cách đây không lâu vẫn còn khỏe mạnh đi xem thuyền ở xưởng thuyền nhỉ??

Đợi đã!

Từ quan, xem thuyền, “chứng ho", đột nhiên giao đống văn kiện quan trọng trong kinh doanh cho Bùi Hành Xuyên một lượt.......

Những việc nhìn có vẻ không liên quan này nếu xâu chuỗi lại với nhau.

Đồng t.ử Thẩm Ninh khẽ co lại.

Đây đâu phải là muốn làm chưởng quầy phủi tay gì, đây rõ ràng là nhịp điệu sắp sửa bỏ trốn chạy lấy người rồi đây mà!!

“Ừm hứm...."

Hoàn toàn không biết cha mình còn đào cái hố to hơn ở phía trước chờ mình, Bùi ngốc nghếch vừa ăn thịt nướng vừa tỏ vẻ không quan tâm mà cảm thán nhân sinh:

“Cô cũng không cần dạy tôi kỹ quá đâu, cứ để tiểu gia tôi đối phó qua giai đoạn này là được, đợi đến khi sang xuân, chứng ho trên người cha tôi đỡ hơn chút, tiểu gia tôi sẽ trả lại toàn bộ đống đồ phiền lòng này cho ông ấy."

Từ quan, mua thuyền.....

Hèn chi Bùi đại ca ngày thường hành sự lúc thì không đáng tin, lúc thì không đâu vào đâu.

Hóa ra còn có thành phần di truyền ở bên trong.

Nghĩ đến việc Bùi công không một tiếng động mà chơi lớn như vậy.

Ánh mắt Thẩm Ninh nhìn Bùi Hành Xuyên liền mang theo một tia thương hại.

“Chuyện này tôi chỉ có thể cho anh hai con đường để chọn."

Thẩm Ninh giơ hai ngón tay về phía Bùi Hành Xuyên.

“Cô nói đi."

Bùi Hành Xuyên vừa nghe có sự lựa chọn, vội vàng nghiêng người về phía Thẩm Ninh.

“Thứ nhất, muốn tôi dạy anh cũng được, nhưng tôi là người không thích đối phó, cho nên chuyện Thu Thiền Thư Tứ của Bùi gia tôi dạy nghiêm túc, anh phải học nghiêm túc."

Ái chà....

Việc làm ăn của Bùi gia nhiều lại phức tạp, nếu học nghiêm túc thì chẳng phải sẽ đau đầu rất lâu sao.

Trên mặt Bùi Hành Xuyên lộ ra vẻ khó xử:

“Vậy con đường thứ hai thì sao??"

“Thứ hai."

Thẩm Ninh xòe hai tay ra, “Nếu anh không hạ quyết tâm học cho t.ử tế chuyện làm ăn trong nhà, vậy thì mời anh rẽ trái thong thả đi cho không tiễn."

“Càng không được tìm tôi giúp anh đối phó, muốn tìm thì tìm người khác đi, tôi có thời gian giúp anh đối phó chi bằng ăn thịt nướng ngắm tuyết chẳng phải càng thơm sao??"

Hả.....

Không giúp đối phó sao??

Bùi Hành Xuyên một tay chống cằm, trên mặt đã đeo chiếc mặt nạ đau khổ:

“Thẩm Ninh à.... rõ ràng chỉ cần giúp một việc nhỏ để tôi đối phó qua một thời gian là có thể giao nộp rồi, tại sao nhất định phải bắt tôi đi theo cô học hành nghiêm túc chứ....."

“Bởi vì hễ là đồ đệ do tay tôi đào tạo ra thì đều là những thiên tài kinh doanh kiệt xuất, anh bảo tôi tùy tiện dạy anh đối phó cho xong chuyện?

Chẳng phải là đập phá bảng hiệu của tôi sao??"

Từ đầu chí cuối mới chỉ điểm cho Thường Tam, Lý Triều hai người nhưng Thẩm Ninh lại giả vờ như mình là người có danh tiếng rất lớn trong lĩnh vực giảng dạy kinh doanh, rất coi trọng uy tín.

Nàng thương lượng nói với Bùi Hành Xuyên:

“Dù sao chuyện này cũng không gấp, anh cứ về cân nhắc cho kỹ, nghiêm túc suy nghĩ cho thông suốt, lúc nào nghĩ thông rồi muốn học hành t.ử tế thì anh lại đến Thẩm phủ tìm tôi."

Haiz.....

Bùi Hành Xuyên nghe xong lời này của Thẩm Ninh, lập tức trở nên ỉu xìu.

Dựa vào việc có cha ở đó, chỉ muốn đối phó chứ không muốn nghiêm túc như hắn cũng không nỡ lãng phí thời gian của Thẩm Ninh.

Không nói một lời đem đống sách vở trên bàn cuộn tròn nhét vào lòng mang đi cho kỹ, sau đó liền nghiêng người chạy sang nhà bên cạnh tìm Thẩm Nhạc giúp nghĩ cách.

Trước đó Từ Dao vốn mải mê ăn thịt nướng không nói một lời, nhìn theo bóng lưng đỏ rực kia, tặc lưỡi cảm thán:

“Xem chừng vợ chồng Bùi công định giấu giếm Bùi đại ca để bỏ trốn luôn đây mà~"

“Chuyện này cũng bị cô phát hiện ra rồi sao?"

Thẩm Ninh vẻ mặt kinh ngạc lấy lại bình nước ấm từ trong lòng Từ Dao.

“Chuyện này khó đoán lắm sao??"

Đã từng nhìn thấy bộ dạng khỏe mạnh của Bùi công ở xưởng thuyền thì cái gọi là “chứng ho" này tự nhiên cũng chỉ có thể lừa được Bùi Hành Xuyên.

“Chiêu Chiêu cũng phát hiện ra từ sớm rồi ạ~" Thẩm Chiêu nhỏ hất cằm lên, “Từ lúc mẫu thân người nghiêm túc hù dọa Bùi thúc thúc nói không học nghiêm túc sẽ làm hỏng bảng hiệu ấy ạ....."

Cười ch-ết mất, mẫu thân cậu bé tổng cộng mới dạy qua hai người, một người ở trong cung, người kia vốn đã là quỷ tài kinh doanh.

Nàng vốn chẳng có bảng hiệu gì để mà hỏng cả.

Vậy mà lại dùng bộ văn chương đó hù dọa Bùi thúc thúc học hành nghiêm túc.

Lại liên tưởng đến chuyện ở xưởng thuyền.

Mẫu thân phỏng chừng đa phần là cảm thấy đống sổ sách văn kiện trong tay Bùi thúc thúc đại khái là không đẩy lại được cho cha hắn nữa rồi.

Khá khen cho ba người, toàn bộ đều nhìn thấu sự thật vợ chồng Bùi công định âm thầm đổ vỏ rồi bỏ trốn.

Vậy mà không có lấy một người chủ động mở miệng nhắc nhở Bùi Hành Xuyên về sự thật sắp bị cha ruột hố.

Chậc chậc chậc.....

Con thuyền tình bạn quả thực nói lật là lật ngay được.....

Tướng quân phủ, trong thư phòng.

Thẩm Nhạc mặc một thân tuyết đoạn bạch y, đang một chân ngồi vắt vẻo trên bệ cửa sổ, trong tay cầm một phong thư quân cơ mật báo từ biên cảnh gửi về.

Nói là mật báo chứ nội dung bên trên cũng chỉ là báo cáo thường nhật ở biên cảnh mà thôi.

Lưng hắn tựa vào khung cửa, một chân buông thõng xuống dưới bệ cửa, trong cửa là giá sách xếp đầy những binh pháp thư tịch ngay ngắn, ngoài cửa là sân viện tuyết rơi lả tả phủ kín hành lang.

Nhìn từ xa, yên tĩnh như một bức họa.

“Thẩm Nhạc!

Giang hồ cứu cấp!

Cầu giúp đỡ."

Ngoài cửa thư phòng, một vị công t.ử hồng y trên tay ôm một đống sách vở, hớt hơ hớt hải bước qua ngưỡng cửa.

Hắn đem đống sách vở văn kiện này xoạt một cái đổ lên bàn viết của Thẩm Nhạc.

Sau đó hướng về phía Thẩm Nhạc bên cửa sổ chắp hai tay lại đưa lên đỉnh đầu, vì đang mang tâm lý muốn lười biếng nên thái độ đối với Thẩm Nhạc giống như bái Bồ Tát vậy, cực kỳ thành tâm.

Thẩm Nhạc nghiêng đầu qua, nhướn mí mắt lên, thân hình không cử động, lời ít ý nhiều:

“Chuyện gì?"

“Cha tôi.... gần đây chứng ho nghiêm trọng, muốn tôi thay quản lý Thu Thiền Thư Tứ, ngài biết đấy, tôi đối với việc làm ăn kinh doanh này xưa nay hoàn toàn mù tịt, hì hì, ngài có thể giúp tôi quản lý Thu Thiền Thư Tứ một chút không??"

Bùi ngốc nghếch chỉ tay vào đống sách vừa đổ lên bàn.

Vẻ mặt sốt sắng giống như những học sinh dốt hết kỳ nghỉ mà bài tập chưa làm, đang lục tìm từng người học giỏi trên mạng xã hội để mượn bản thảo vậy.