“Không vui là đúng rồi, một đống việc như vậy ù ù kình kình đập vào đầu, nếu còn có thể ôm đống sổ sách đó mà cười nhạo bên cạnh thì chẳng phải thành kẻ ngốc rồi sao??"
Bùi công vỗ vỗ vai nhỏ của Bùi phu nhân, vẻ mặt nghiêm túc an ủi:
“Nhớ năm đó khi tôi bị cha tôi véo tai bắt quản lý Thu Thiền Thư Tứ, tôi cũng một mình rầu rĩ không vui mất một thời gian dài."
“Phu nhân cứ yên tâm, vạn sự khởi đầu nan, đợi đến khi Xuyên nhi quen với việc kinh doanh, thích nghi thêm vài ngày tự nhiên sẽ ổn thôi."
Bùi công vừa nói vừa bóc thêm vài hạt dưa đặt vào lòng bàn tay Bùi phu nhân.
“Nhưng hễ nghĩ đến bóng lưng lạc lõng của Xuyên nhi là tôi lại thấy trong lòng thắt lại...."
Bùi phu nhân lòng dạ mềm yếu thở dài một tiếng.
“Vậy... phu nhân còn muốn Xuyên nhi tự lập một mình nữa không?
Nếu không muốn thì vi phu bây giờ sẽ lập tức nói với Xuyên nhi rằng vi phu chỉ đang giả bệnh thôi, để thằng nhóc đó được vô ưu vô lự thêm vài năm nữa...."
Bùi công vừa nói vừa làm bộ dạng chậm chạp định ngồi dậy.
“Quay lại, nằm xuống."
Bùi phu nhân nghiêm mặt nói.
“Rõ!"
Lúc định ngồi dậy thì làm động tác chậm chạp, nhưng sau khi nhận được lệnh của phu nhân nhà mình thì tốc độ nằm lại giường của Bùi công ít nhất cũng nhanh gấp đôi lúc nãy.
Lão nằm hẳn hoi xong liền xoay người chỉnh chăn đè dưới thân cho kỹ:
“Đừng cứ nghĩ đến thằng nhóc đó nữa, lại đây lại đây, c.ắ.n hạt dưa đi c.ắ.n hạt dưa đi....."
Hai người vừa chui vào chăn định cùng nhau c.ắ.n hạt dưa xem thoại bản.
Thình thình thình.....
Tiếng gõ cửa vang lên ngoài cửa.
“Mẹ...."
Bùi Miễn Miễn đứng ngoài cửa, khuôn mặt nhỏ đầy u sầu.
Hai vợ chồng nhìn nhau một cái, Bùi phu nhân vội vàng hất chăn xuống giường.
Bùi công giấu thoại bản và thùng hạt dưa cho kỹ.
Bùi phu nhân chỉnh lại kiểu tóc xong liền mở cửa lớn, bắt đầu một vòng diễn xuất mới.
Bùi phủ, thư phòng.
Đống sổ sách văn kiện lúc nãy ôm trong lòng được Bùi Hành Xuyên xếp thành từng hàng ngay ngắn trên án thư.
Hắn quỳ hai chân dưới đất, giữ lưng thẳng tắp.
Hít sâu một hơi, nghiêm mặt, học theo bộ dạng bình thường của Thẩm Nhạc khi ngồi trong thư phòng một cách nghiêm túc.
Chẳng phải chỉ là một Thu Thiền Thư Tứ thôi sao??
Lão già còn có thể làm việc thành thạo được mà.
Tiểu gia tôi thông minh như vậy, chỉ cần nghiêm túc một chút thôi là chắc chắn có thể giải quyết dễ dàng thôi!
Sau khi làm xong công tác tư tưởng, Bùi Hành Xuyên lật trang đầu tiên của sổ sách.
Trên giá gỗ trong phòng bày biện đủ loại đồ sứ cổ kính, hương thơm thanh nhã.
Đằng sau là một cánh cửa sổ hình rẻ quạt điêu khắc hoa văn to lớn.
Ngoài cửa sổ tuyết trắng bay lả tả, làm nổi bật lên hình ảnh vị thiếu niên hồng y trong phòng với thần sắc nghiêm túc, ngồi ngay ngắn như chuông.
Nửa canh giờ trôi qua.....
Vị thiếu niên nghiêm túc lúc nãy giờ đây đang dùng trán tì vào cạnh bàn, hai tay nằm sấp trên án thư, gào khóc t.h.ả.m thiết như sắp ch-ết đến nơi:
“Cứu mạng với.... hoàn toàn không hiểu gì hết.....
Cứ tiếp tục thế này chắc ch-ết mất thôi......"
“Ai cứu tôi với....."
Đang rầu rĩ thì một cái bóng đổ qua ngưỡng cửa lên đỉnh đầu Bùi Hành Xuyên.
Hắn đau khổ ngẩng đầu lên:
“Miễn Miễn?
Sao muội lại đến đây??"
“Muội nghe mẹ nói cha bệnh rồi, Thu Thiền Thư Tứ bây giờ do anh quản lý nên muội qua xem anh thế nào."
Bùi Miễn Miễn xách một hộp bánh ngọt mua ở Trân Vị Phường tiến lại gần Bùi Hành Xuyên:
“Anh à, anh vẫn ổn chứ??"
Bùi Hành Xuyên chỉ vào vệt đỏ hằn trên trán:
“Muội thấy sao??"
Xì....
Nói thật là trông có vẻ không mấy ổn.....
“Hay là anh nghỉ ngơi một chút, ăn miếng bánh đi??"
Bùi Miễn Miễn mở hộp gỗ hình vuông ra, hai tay đưa cho Bùi Hành Xuyên đang vẻ mặt đầy đau khổ.
Lười biếng không tích cực thì tư tưởng có vấn đề.
Bùi Hành Xuyên gạt đống đồ không hiểu gì sang một bên, sau đó đặt hộp gỗ hình vuông mà Bùi Miễn Miễn đưa cho vào chính giữa án thư.
Hắn cầm bánh ngọt c.ắ.n một miếng:
“Bánh này là của Trân Vị Phường phải không?"
“Vâng."
Bùi Miễn Miễn gật đầu, muội lật lật sổ sách trên án thư, làm bộ dạng nhíu mày.
“Miễn Miễn à, đống đồ trong này muội có hiểu không??"
Trên mặt Bùi Hành Xuyên lộ ra một tia hy vọng.
Lẽ nào Miễn Miễn nhà hắn cũng giống như Thẩm Ninh, cũng là một kỳ nữ đặc biệt giỏi kiếm tiền.
Trước đây sở dĩ có vẻ không mấy thông minh hoàn toàn là do mẹ hắn không tìm đúng hướng bồi dưỡng thôi......
A, nếu Miễn Miễn biết làm thì việc của Thu Thiền Thư Tứ cứ trực tiếp giao cho Bùi Miễn Miễn quản lý là được rồi mà.
Dưới cái nhìn chằm chằm đầy nhiệt tình và mong đợi của Bùi Hành Xuyên.
Bùi Miễn Miễn nhìn sổ sách một lát liền đưa tay đỡ trán:
“Xì....
đau đầu quá....."
Được rồi, hắn nghĩ nhiều rồi.
“Haiz....."
Bùi Hành Xuyên vừa nhét bánh ngọt vào miệng vừa thở dài nói với Bùi Miễn Miễn:
“Muội nói xem chứng ho của cha rốt cuộc bao giờ mới khỏi hả??"
“Muội không biết nữa."
Bùi Miễn Miễn chống cằm, khuôn mặt nhỏ đầy u sầu dường như còn rầu rĩ hơn cả anh trai muội:
“Mọi năm mùa đông cha cũng thường hay ho hắng, nhưng chưa bao giờ thấy cha nằm liệt giường không dậy nổi như vậy, lần này chắc là bệnh tình khá nghiêm trọng rồi."
Bùi Hành Xuyên tay trái cầm bánh, cách cái án thư, tay phải ấn vào giữa lông mày Bùi Miễn Miễn:
“Anh vì phải quản chuyện Thu Thiền Thư Tứ nên mặt mày ủ rũ thì cũng thôi đi, muội ở nhà tự nhiên sao cũng mặt mày ủ rũ thế này??"
“Hừ...
Tự nhiên cái gì chứ??
Hôm qua mẹ đã giao sổ sách quản lý chi tiêu hậu trạch cho muội rồi, mẹ nói cha bệnh nặng nên mẹ phải trông nom cha, không có thời gian quản chuyện hậu trạch, bảo muội cứ tự mình xem xét mà làm thôi, có gì không hiểu thì hỏi mẹ."
Bùi Miễn Miễn vẻ mặt đầy u sầu nhìn Bùi Hành Xuyên.
Muội vừa đi tìm mẹ hỏi chuyện sổ sách.
Nghe cha nói anh lúc nãy đã một mình ôm sổ sách đến thư phòng rồi.
Còn nói chuyện của Thu Thiền Thư Tứ giao cho anh là đúng rồi.
Lời này thoạt nghe đã thấy anh chắc chắn đang bốc phét rồi.
Nhưng biết đâu anh gần mực thì đen thực sự đã thạo việc quản lý Thu Thiền Thư Tứ rồi thì sao??
Thế là muội vội vàng mang theo hộp bánh mua sáng nay qua thăm anh xem thế nào.
Nếu anh thực sự đáng tin.
Biết đâu chuyện quản lý hậu trạch cũng có thể giúp muội giải quyết luôn một thể.
Thực tế đã chứng minh muội nghĩ nhiều rồi....
Hiện tại chỉ mỗi một Thu Thiền Thư Tứ đã khiến anh sầu đến mức trán hằn vệt đỏ thì chỉ mong anh có thể rảnh tay giúp muội lo chuyện hậu trạch là chuyện không thực tế.
Ở phía bên kia, Bùi Hành Xuyên cũng nghĩ có chút nhiều thở dài một tiếng.
Haiz....
Vốn tưởng cả nhà Bùi gia bây giờ chỉ có mình hắn là thê t.h.ả.m nhất.
Không ngờ Miễn Miễn cũng không thoát khỏi tai kiếp này.
Hai anh em cùng chung cảnh ngộ, tay cầm bánh ngọt, vai rũ xuống.
Từ một Bùi nản lòng biến thành hai Bùi nản lòng.
Hồi lâu Bùi Miễn Miễn mới nói:
“Anh à, anh nói xem đợi đến khi cha già đi rồi, Bùi gia có sụp đổ trong tay hai chúng ta không hả??"
“Phi phi phi, muội cái con bé này nói bậy bạ gì thế hả??
Mau phi phi phi đi nhé!"
Bùi Hành Xuyên nhíu mày:
“Cha chỉ là chứng ho nghiêm trọng hơn mọi năm một chút thôi, tịnh dưỡng cho tốt thì luôn có lúc khỏi mà."
“Chứng ho của cha có thể khỏi là chuyện đương nhiên rồi...."
“Chỉ là hai ngày nay muội nhìn sổ sách hậu trạch mà đầu to như cái đấu mới đột nhiên phát hiện ra, trong đám bạn cùng lứa, hai chúng ta có vẻ hơi phế vật nhỉ....."
“Anh nói xem nếu cha có được người con trai như Thẩm Nhạc hoặc người con gái như Thẩm tỷ tỷ thì phỏng chừng bây giờ đã được hưởng phúc già rồi."
Bùi nản lòng Miễn Miễn đặt cằm lên án thư:
“Haiz...."
“Muội nói này Miễn Miễn, sao muội cứ thích làm giảm nhuệ khí của người nhà, tăng uy thế cho người ngoài thế hả??"
Bùi Hành Xuyên một tay đập mạnh xuống án thư:
“Anh trai muội sở dĩ không biết làm là vì anh chưa từng nghiêm túc học thôi."
“Nói như kiểu nếu nghiêm túc học thì chắc chắn sẽ biết làm ấy."
“Khụ~ Cái này phải học hành nghiêm túc rồi mới biết được chứ."
“Lại đây lại đây, ăn bánh đi ăn bánh đi."
Ngày hôm sau, tuyết tạnh, hậu viện Thẩm phủ.
“A Ninh, Chiêu Chiêu, hai người xong chưa thế hả?"
Từ Dao đứng cạnh một người tuyết cao tầm nửa người, hình dáng tùy hứng, hét toáng lên về phía cửa củi cạnh nhà bếp giục giã.
“Nhanh thôi nhanh thôi."
Sáng sớm ra vừa mới tính toán sổ sách xong đã bị cô bạn thân lôi ra hậu viện đắp người tuyết, Thẩm Ninh dắt theo Chiêu Chiêu chọn lựa rất lâu trong đống củi mới tìm được hai cành củi trông có vẻ ổn.
“Chiêu Chiêu, tìm được mắt mũi chưa con??"
Nàng cầm hai cành cây hình chữ “Y", hỏi Thẩm Chiêu đang chổng m-ông trước đống củi bên cạnh.
“Xong rồi xong rồi ạ."
Thẩm Chiêu đứng dậy quay đầu lại, trong tay cầm ba đoạn cành cây hai ngắn một dài.
Hai mẹ con dưới sự giục giã liên hồi của Từ Dao ngoài cửa liền bước ra khỏi phòng củi, đưa những cành cây trong tay cho Từ Dao nãy giờ vẫn mải mê đắp tuyết lên người người tuyết.
Với tư cách là tổng giám đốc thiết kế tạo hình cho cái người tuyết xấu xí này.
Từ Dao nhận lấy cành cây xong liền cắm hai cành vào khối tuyết bên dưới, lại đem ba đoạn cành cây hai ngắn một dài kia dán lên khối tuyết bên trên vốn chẳng mấy tròn trịa.
Cô một tay chống cằm, ngón tay vì đắp người tuyết nên bị lạnh đến đỏ bừng.
Hồi lâu, cô chỉ tay vào người tuyết này, hỏi hai mẹ con bên cạnh một cách đầy tự tin:
“Quả nhiên!
Thêm cành cây vào trông có vẻ giống người hơn hẳn, hai người thấy cái người tuyết tôi làm thế nào hả??"
“Rất xấu."
Thẩm Chiêu thẳng thừng.
Từ Dao vẻ mặt cười như không cười:
“Rất tốt, tối nay chạy bộ mang tạ thêm mười vòng nữa."
“Hả?"
“Luyện võ công khinh công mà, đương nhiên phải chịu khổ trong khổ rồi."
Từ Dao an ủi vỗ vỗ cái đầu nhỏ của Thẩm Chiêu, rồi nói với Thẩm Ninh bên cạnh:
“Chị em à, cô thấy cái người tuyết tôi làm thế nào??"
“Mang theo một chút vẻ đẹp hoang dại của Picasso."
So với sự thẳng thừng của Thẩm Chiêu thì lời này của Thẩm Ninh nghe có vẻ tế nhị hơn nhiều rồi đó nha:
“Xuyên qua vẻ ngoài phóng khoáng không gò bó của cái người tuyết này, tôi đã thấy được vẻ đẹp nội hàm cực kỳ sâu sắc...."