“Thẩm Nhạc ở trên mái nhà nghe lén nhìn thấy dáng vẻ cầm chiếc vòng ngọc của Thẩm Ninh thì suy nghĩ miên man.”
Chiếc vòng này chính là vật đính ước mà bệ hạ năm đó tặng cho Thẩm Ninh lúc dạm ngõ.
Hóa ra dù nàng đã vào lãnh cung, dù đã mất đi trí nhớ, vậy mà nàng vẫn cẩn thận giữ chiếc vòng này bên mình.
Cảm xúc của Thẩm Nhạc dâng trào, nghĩ đến việc trong lòng Thẩm Ninh có lẽ vẫn còn nhớ nhung Lưu Cẩn, không khỏi cảm thấy u sầu đầy lòng.
Cảm xúc đã nung nấu đủ, hắn nhấc bình rượu lên định uống một ngụm thật lớn thì nghe thấy Thẩm Ninh tự lẩm bẩm:
“Cái vòng này nước ngọc và màu sắc đều không tệ, không biết sau khi rời cung mang ra tiệm cầm đồ thì có thể đổi được mấy đồng tiền nữa đây.”
“Phụt.....”
Một ngụm rượu phun ra ngoài, văng tung tóe trên mái nhà.
Thẩm Ninh nghe thấy động động tĩnh liền đứng dậy ngẩng đầu:
“Anh trai??
Huynh ở trên đó làm gì vậy??”
“Khụ.....”
Thẩm Nhạc nhẹ giọng hắng giọng một cái, đặt bình rượu xuống rồi phi thân xuống khỏi mái nhà.
Sau đó hắn liền giống như diều hâu vồ gà con vậy, xách cả Thẩm Ninh cùng với chiếc vòng ngọc và hũ tiết kiệm trên tay nàng lên mái nhà luôn.
Dưới ánh trăng, hai anh em cùng ngồi bên mái hiên.
Với tư cách là người bị phát hiện nghe lén, Thẩm Nhạc liền ra đòn phủ đầu trước:
“Lúc trước ngươi nói với anh trai là thích cuộc sống ở lãnh cung hơn, hóa ra đều là lừa ta sao??
Hóa ra ngay từ đầu ngươi đã có ý định rời cung rồi?
A Ninh, ta là anh trai của ngươi, chuyện lớn như vậy tại sao ngươi lại giấu giếm cả ta nữa?”
“Hả.....
Anh trai, huynh nghe muội xảo biện.”
Lỡ mồm xong Thẩm Ninh liền vội vàng đổi miệng:
“Hả.....
Anh trai, huynh nghe muội giải thích.”
“Ừm, ngươi nói đi.”
Thẩm Nhạc mang vẻ mặt như kiểu ngươi cứ việc xảo biện đi, còn có tin hay không thì tùy vào tâm trạng của ta.
Ơ, không đúng nha.
Rõ ràng là anh trai lén xem nàng đếm tiền lẻ cơ mà, sao đến cuối cùng người bị chất vấn lại trở thành nàng vậy chứ?
“Chuyện này vốn không định giấu anh trai đâu, chỉ là đột ngột nhắc tới chuyện rời cung với anh trai thì sợ làm huynh giật mình thôi.”
Thẩm Ninh cười gượng gạo nhìn Thẩm Nhạc, định dùng vẻ đáng yêu để lấp l-iếm cho qua chuyện.
“Đã muốn rời cung thì đã có kế hoạch toàn diện chưa??”
“Dạ, muội định tích góp đủ một hũ tiền phiếu trong cung này, đợi Dao Dao đao pháp đại thành, một hơi có thể đ.á.n.h thắng được mười tên thủ vệ thì sẽ tìm một ngày hoàng đạo, phóng hỏa đốt cái lãnh cung này, sau đó dẫn theo Dao Dao và Chiêu Chiêu giả ch-ết rời cung, từ đó sống những ngày tháng tiêu d.a.o tự tại, đi xa giang hồ, ẩn tính mai danh.....”
Giả ch-ết?
Đi xa?
Ẩn tính mai danh?
Phải nói rằng kế hoạch của Thẩm Ninh hoàn toàn là đang nhảy múa trên bãi mìn của Thẩm Nhạc.
Chỉ thấy sắc mặt Thẩm Nhạc ngày càng trầm xuống:
“Hừ, nghe ý của ngươi là định vạch rõ ranh giới hoàn toàn với người anh trai này của ngươi đây sao.”
Trí nhớ mất rồi, tính tình đổi rồi, bây giờ thì hay rồi, người một khi giả ch-ết là kéo theo cả tên tuổi và thân phận cũng đổi hết luôn......
Cái này....
“Quyền nghi, chẳng qua chỉ là kế quyền nghi mà thôi.”
Thẩm Ninh cứng đầu xảo biện.
Được rồi, nàng thừa nhận là lúc nàng nảy ra ý định này thì đúng là chưa tính cả người anh trai của nguyên chủ vào trong đó thật.
Thẩm Nhạc ở bên cạnh nhíu c.h.ặ.t lông mày, ý định muốn rời cung của Thẩm Ninh là hắn ủng hộ, dù sao thì cái hậu cung này cũng giống như một cái l.ồ.ng chim vậy, vốn dĩ không phải là nơi tốt lành gì.
Chỉ có điều cái cách giả ch-ết rời cung này hắn tuyệt đối không thể chấp nhận được.
Nói chính xác hơn là trên người Thẩm Ninh hễ cứ dính tới một chữ “ch-ết” nào là hắn đều không muốn chấp nhận.
Vì quanh năm chinh chiến bò ra từ đống xác ch-ết nên sát khí trên người Thẩm Nhạc vốn dĩ cực kỳ nặng.
Cho nên lúc hắn nhíu c.h.ặ.t lông mày thì nhiệt độ xung quanh dường như cũng giảm xuống mất vài độ.
Thẩm Ninh ngồi bên cạnh thấy thấp thỏm cực kỳ, nàng giống như một chú chuột túi nhỏ bị hoảng sợ vậy, ôm c.h.ặ.t lấy hũ tiết kiệm, trông yếu đuối đáng thương mà lại bất lực.
Xong rồi, Barbie Q rồi, anh trai dường như tức giận thật rồi, hơn nữa còn là kiểu khó dỗ dành nữa cơ chứ.....
Hồi lâu sau.
“Anh trai.....
Huynh đang giận muội sao??”
Thẩm Ninh cẩn thận hỏi.
“Sau này có chuyện gì không được giấu ta.”
Nhìn thấy dáng vẻ lo lắng căng thẳng và lúng túng đó của Thẩm Ninh, Thẩm Nhạc khẽ thở dài một tiếng, trong lời nói không tự chủ được mà dịu lại, sát khí trên người cũng thu lại theo.
Nghe thấy ý tứ trong lời này của Thẩm Nhạc thì chuyện này coi như lật sang trang mới rồi nha.
Thẩm Ninh vội vàng lấy ra thái độ nịnh nọt như đối đãi với khách hàng cha nuôi vậy, mặt mày rạng rỡ nói:
“Rõ ạ, sau này có chuyện gì A Ninh nhất định sẽ là người đầu tiên nói cho anh trai biết.”
“Được rồi, đưa chiếc vòng ngọc cho ta.”
Cuối cùng Thẩm Nhạc bỗng nhiên giơ tay đòi Thẩm Ninh chiếc vòng.
Chuyện tích góp tiền riêng để bỏ trốn thì thôi đi, nhưng món vật định ước mà bệ hạ tặng nàng mà nàng lại dám định mang ra tiệm cầm đồ để bán......
Cái này....
Cái thứ này nước ngọc trong như vậy chắc chắn có thể bán được rất nhiều tiền đấy.
Anh trai đột nhiên mở miệng đòi chiếc vòng ngọc, Thẩm Ninh tự nhiên là có chút không nỡ.
Tuy nhiên đợi đến khi nàng ngước mắt lên bắt gặp ánh mắt “riêng chuyện này thì không có gì để bàn bạc cả” của Thẩm Nhạc.
Nàng lập tức ngoan ngoãn đặt chiếc vòng vào tay Thẩm Nhạc, sau đó ôm c.h.ặ.t lấy hũ tiết kiệm một cách đáng thương, chỉ sợ Thẩm Nhạc không vui một cái là sẽ tịch thu luôn cả số tiền riêng mà nàng định dùng để bỏ trốn đó luôn.
Ngày hôm sau, kinh thành, phủ Bùi gia, gian nhà chính.
Bùi Hành Xuyên - kẻ trốn việc ở nhà, đã thay đổi bộ đồ Cận vệ đại thống lĩnh hằng ngày bằng một bộ y phục màu nguyệt phách thêu vân mây bằng chỉ bạc, bên hông treo một miếng ngọc khuyết khắc chữ “Bùi”.
Chỉ thấy hắn nằm ngả ngớn trên tấm đệm mềm thêu kim tuyến của chiếc ghế gỗ mun chạm hoa, cằn nhằn với gia chủ Bùi gia - Bùi Bốc Khải đang ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa uống trà sáng:
“Lão gia t.ử, tiểu gia không muốn làm cái Cận vệ đại thống lĩnh gì nữa rồi, tiểu gia muốn học võ công, kiểu nghiêm túc ấy ạ, cha đi tìm cho con một vị sư phụ nào giỏi giỏi một chút để dạy con ở nhà đi.”
Bùi Bốc Khải nghe thấy lời này liền sa sầm mặt mày:
“Ngươi đây lại định làm ra cái trò gì nữa đây??”
Bùi Hành Xuyên nghe vậy lập tức không vui:
“Tiểu gia muốn học võ cho giỏi, đây là chuyện chính sự mà, sao có thể gọi là làm ra cái trò gì chứ??”
“Nói đi, lần này ngươi lại đ.á.n.h nhau thua với cái tên ăn chơi trác táng của nhà nào trong kinh thành này rồi??”
Bùi Bốc Khải bưng chén trà lên, trợn trắng mắt nói.
“Tiểu gia kể từ khi làm Cận vệ đại thống lĩnh đến giờ, có khi nào đ.á.n.h nhau trong kinh thành này đâu??”
Hằng ngày không bận lười biếng thì cũng bận đi ăn chực, lấy đâu ra thời gian mà gây sự chứ?
Bùi Hành Xuyên lẩm bẩm:
“Lão gia t.ử, tiểu gia lần này là thực sự muốn luyện võ cho giỏi mà.”
Sau đó sẽ đi khoe khoang trước mặt Tiểu Dao, để nàng phải van xin hắn đại phát từ bi mà nhận nàng làm đồ đệ lần nữa.
“Sau đó đi gây họa lớn hơn cho Bùi gia sao??”
Bùi Bốc Khải lạnh mặt nói.
Trước khi Bùi Hành Xuyên vào cung làm Cận vệ thống lĩnh, khoản chi tiêu lớn nhất hằng tháng của Bùi gia chính là bồi thường phí thu-ốc men cho đám con cháu ăn chơi trác táng trong kinh thành...
Hắn đã phải muối mặt dùng công đức tổ tiên Bùi gia để xin bệ hạ cho cái tên nghịch t.ử này một chức quan nửa chức tước.
Mới yên ổn được hai tháng.
Mà giờ nói không làm việc là không làm nữa!!
Hắn coi cái hoàng cung đó là do Bùi gia mở chắc??
“Cha không giúp tiểu gia tìm sư phụ thì thôi, hừ, tiểu gia tự mình tìm!!”
Vừa mới nói được vài câu không hợp ý là Bùi Hành Xuyên đã đứng dậy định đi.
“Đứng lại!
Bùi gia bao đời vinh hiển, sao lại nuôi ra được một thứ không có phép tắc như ngươi chứ??”
Bùi Bốc Khải đập mạnh chén trà xuống:
“Không thèm vào cung làm việc nữa đúng không??
Muốn ở nhà học võ công rồi đúng không??
Người đâu, đem cái tên nghịch t.ử bất hiếu này vào từ đường cho ta, gia pháp hầu hạ!”
“Con sai cái gì chứ!
Dựa vào cái gì mà mời gia pháp!!”
Lão gia t.ử sáng sớm hôm nay là uống nhầm thu-ốc s-úng rồi hay sao chứ.
Gia nhân đứng canh bên ngoài nghe thấy động tĩnh trong phòng liền vội vàng chạy về phía viện của đại phu nhân.
Hậu viện.
Trong phòng của đại phu nhân, một đám di nương đang ngồi nhàn nhã ăn điểm tâm trái cây.
Bên cạnh khung thêu sát bên cạnh đại phu nhân là một cô nương mặc váy nhu thắt lưng màu hoa đào, giữa đôi lông mày có ba phần giống với Bùi Hành Xuyên, một tay chống cằm tỏ ra cực kỳ u sầu.
Nghiệp chướng mà!
Đúng là kiếp trước tạo nghiệp, kiếp này làm nữ công!
Tại sao phận nữ nhi thì trang phục cưới sau này nhất định phải tự mình thêu chứ, đi tìm thợ thêu mua cái có sẵn chẳng phải thơm hơn sao??
Không lấy chồng chẳng phải thơm hơn sao??
“Kể từ khi Xuyên nhi vào cung làm việc, trên dưới Bùi gia quả nhiên là thanh tịnh hơn rất nhiều.”
Đại phu nhân ở bên cạnh tuy đã có tuổi nhưng được bảo dưỡng cực kỳ tốt, diện bộ đồ lụa thúy mềm mại, trâm vàng quấn tóc, khẽ nhón lấy miếng điểm tâm trái cây trên đĩa, lời ăn tiếng nói vô cùng thanh nhã và hào phóng.
“Đại phu nhân nói đúng ạ, phải nói là vẫn là lão gia có cách, vị đại công t.ử này sau khi đi làm việc quả nhiên trầm ổn hơn nhiều, cứ theo cái đà này mà phát triển thì sau này thừa kế tước vị chắc chắn có thể làm rạng rỡ tổ tông.”
Các di nương ở bên cạnh liên tục phụ họa.
“Rạng rỡ tổ tông?
Ta chỉ mong hắn đừng gây thêm họa cho ta là tốt rồi.”
Nhận được sự phụ họa của các di nương, đại phu nhân trên mặt nở nụ cười nhưng lời nói lại vô cùng khiêm tốn....
Cho đến khi nàng liếc nhìn thấy con gà rừng mà Bùi Miễn Miễn thêu thành phượng hoàng thì nụ cười trên mặt lập tức có chút không giữ nổi:
“Miễn Miễn, con thêu cái thứ gì vậy??”
“Phượng hoàng ạ.”
Bùi Miễn Miễn đờ đẫn quay đầu lại, rõ ràng là dáng vẻ của một kẻ đã bị nữ công giày vò đến mất đi linh hồn:
“Mẹ nhìn này, có móng vuốt, có cánh, còn có đầu nữa.....”
Chẳng qua là không có mấy lông thôi, dù sao thì cái việc thêu lông phượng hoàng này quả thực là quá giày vò người ta rồi.
Hơn nữa đã là phượng hoàng rồi thì trên người thiếu đi vài miếng lông thì đã sao, đuôi ngắn một chút thì đã sao chứ?
Cứ nhìn tạm đại đi không được sao??
“Con.....”
Đại phu nhân mới vừa định lấy khí thế để tiến hành một phen giáo d.ụ.c tư tưởng cho Bùi Miễn Miễn.
Tuy nhiên đúng lúc này.
“Đại phu nhân, không xong rồi....”
Vì chạy quá nhanh nên tên sai vặt đó vừa vào cửa đã bị ngưỡng cửa làm cho lảo đảo một cái.
Bùi Miễn Miễn nghe thấy “không xong rồi” lập tức phấn chấn hẳn lên, không lẽ anh trai nàng lại gây họa rồi sao??
Không nên chứ, anh trai nàng dạo này vào cung làm việc chẳng phải đều rất tích cực sao.
Cái Bùi gia này hiện tại trên dưới đều nhàn rỗi.
Đến mức mẹ nàng ngày nào cũng có thời gian để đích thân đốc thúc nàng làm nữ công rồi.
“Hoảng hốt cái gì chứ?
Hoảng hốt cái gì chứ?
Có chuyện gì thì không thể từ từ mà nói sao?
Cứ phải hấp tấp vội vàng như vậy là da ngứa rồi muốn ăn gậy rồi sao??
Lễ nghi của nhà chủ đâu?
Quên hết sạch rồi sao.”
Đại phu nhân mang vẻ mặt bình thản nhìn tên sai vặt đó lạnh lùng quở trách.
Tên sai vặt này nghe thấy sắp ăn gậy liền vội vàng đứng ngay ngắn tại chỗ, quy quy củ củ hành lễ với đại phu nhân cùng các vị di nương.