“Hơn nữa bộ quần áo trên người họ tuy rất đẹp nhưng lại vừa đắt đỏ vừa không chịu được mài mòn.”

Cái kiểu ngồi bệt xuống đất này, lỡ như lúc đứng dậy mà trên m-ông bị mài rách ra như miếng táo bổ thì thật là mất nhã nhặn biết bao.....

Nếu không ngồi xuống cùng ăn đi.....

Hoàng hậu nương nương đã mở lời vàng ý ngọc nhiệt tình mời mọc như vậy rồi.....

Hơn nữa ai mà cưỡng lại được miếng thịt nướng ngói nướng đến hơi vàng cháy, thịt nạc thơm giòn, thịt mỡ trong suốt kia chứ.....

Đặc biệt.... cái nước chấm đỏ rực này trông có vẻ như vô cùng ngon vậy.

Vinh tần lần đầu đến lãnh cung bị ong đốt, lần thứ hai đến lãnh cung bị măng chua hun đến nôn mửa.

Lần này không biết có phải vì vận đen đều đã chuyển sang người Vạn quý phi hay không mà bỗng nhiên thời tới cản không kịp, không những bình an vô sự vào được sân lãnh cung này, thỉnh an Hoàng hậu thuận lợi suôn sẻ, mà bộ váy nhỏ cũng sạch sẽ tươm tất.

Sớm từ khi Thẩm Ninh thất thế đã muốn đến dệt hoa trên gấm để ôm chân lớn, nay vất vả lắm mới vào được sân của Thẩm Ninh, sao bà ta nỡ lòng nào làm trái lời mời nướng thịt nhiệt tình của Thẩm Ninh cơ chứ?

Chỉ thấy Vinh tần này nhấc tay áo rỉ tai cung tì thân cận Hoàn Nhi một hồi.

Hoàn Nhi nhẹ nhàng gật đầu với bà ta, sau đó lấy một miếng ngói, ngồi xổm dưới đất giúp nương nương nhà mình nướng chín một miếng thịt ba chỉ, thổi nguội chấm nước sốt rồi mới mang lại trước mặt Vinh tần.

Là một phi tần đoan trang nho nhã.

Vinh tần nhấc tay áo che mặt nhai nhai, dưới ánh mắt dò xét của đám phi tần, Vinh tần phía sau ống tay áo dài đột nhiên trợn tròn đôi mắt, để lộ vẻ mặt “ừm, ừm, ừm ừm ừm....".

Xem ra miếng thịt nướng này quả thực là rất tuyệt vời.

Có một thì có hai.

Đám phi tần vì phải nể nang bộ váy đẹp nên không muốn ngồi bệt xuống đất này thấy Vinh tần ăn miếng thịt nướng kia thực sự rất thơm.

Lần lượt học theo bộ dạng của Vinh tần, phái cung tì thân cận của mình ra ngồi xổm dưới đất chổng m-ông cầm đũa tre giúp nương nương nhà mình vất vả nướng thịt.

Thế là trong sân trước lãnh cung, trên một bãi đất rộng trải đầy than hồng, ở giữa là ba người Thẩm Ninh, Thẩm Chiêu và Từ Dao.

Một bên ngồi xếp bằng là một đám thị vệ đang nghiêm túc nướng thịt cho mình ăn.

Bên kia là một đám cung tì thân cận đang ngồi xổm dưới đất chổng m-ông giúp nương nương nhà mình vất vả nướng thịt.

Phía sau cung tì lại đứng một đám phi tần đủ màu sắc dát vàng đeo ngọc, lấy tay áo che mặt ăn một cách vô cùng đoan trang “ừm, ừm ừm....".

Cảnh tượng này vô cùng quỷ dị nhưng lại hài hòa đến lạ lùng.....

Thẩm Ninh vừa ăn thịt nướng vừa nở nụ cười nghề nghiệp tiêu chuẩn với những phi tần đứng sau cung tì không chịu cùng ngồi bệt xuống đất cùng ăn cùng hố với nàng kia.

Lúc này trong mắt nàng làm gì còn thấy phi tần nào nữa.

Từng mỹ nhân nhấc tay áo che mặt mà ăn này sống động hệt như những cái cây rụng tiền mọc lá vàng kết quả ngọc, đang hoa hòe lộng lẫy vừa đung đưa cành lá vừa hát vang cho nàng nghe:

Đến đây đi~ Vui vẻ đi~ Dù sao cũng~ Có nhiều đao kim~

Đến đây đi~ Làm loạn đi~ Dù sao cũng~ Có nhiều tiền bạc~ nha~

Đúng lúc này, Từ Dao đặt cằm lên cái đầu của Thẩm Chiêu nhỏ bé đang ngồi giữa hai người.

Một tay làm hình loa kề sát tai Thẩm Ninh khẽ hỏi dò chuyện hóng hớt:

“Ninh nhi, muội nói xem.... trong đám phi tần này rốt cuộc vị nào là Vạn quý phi từng muốn hạ độc trong cơm nước của muội thế?"

Đúng là chị em tốt, một câu nói khiến bộ lọc cây rụng tiền tự mang âm nhạc trong mắt Thẩm Ninh lập tức tan tành mây khói.

Hạ độc trong cơm nước?

Vạn quý phi?

Ồ, Từ Dao không nhắc nàng cũng sắp quên khuấy mất chuyện này rồi.....

Thẩm Ninh vừa nhai thịt ba chỉ vừa dùng ánh mắt xét xử nghiêm túc quét qua đám phi tần một lượt.

Xúy, không được không được, một đống mỹ nhân hoa hòe lộng lẫy này nhìn mà nàng hoa cả mắt.

“Tỷ hỏi chuyện này làm gì thế??"

Thẩm Ninh hạ thấp giọng hỏi Từ Dao.

“Lát nữa tùy tiện tìm chút lỗi của bà ta, ta ra tay giúp muội xử lý bà ta."

Từ Dao thì thầm với Thẩm Ninh:

“Có câu nói phụ nữ báo thù từ sáng đến tối.

Kẻ thù không đội trời chung tự dẫn xác đến cửa thế này, làm gì có đạo lý nào mà không bắt nạt một trận ra trò chứ."

“Chậc~ Muội muội à, lời này của tỷ đúng là thiển cận rồi."

Với thái độ coi người đến là cây rụng tiền, Thẩm Ninh khuyên nhủ Từ Dao:

“Chuyện lâu như vậy rồi muội cũng đã quên gần hết rồi, thôi đi, có câu nói oan gia nên giải không nên kết."

“Trời ạ, cái này chẳng giống muội chút nào cả....."

Một Thẩm Ninh bình thường có thù báo ngay lập tức mà đột nhiên có một ngày nói với chị em mình là oan gia nên giải không nên kết ư???

Cái này....

Từ Dao vội vàng nhấc tay sờ lên trán mình:

“Ta cũng đâu có phát sốt đâu, sao lại còn bị ảo thính thế này?"

“Chậc, tỷ xem trước đây bà ta năm lần bảy lượt muốn dìm ch-ết muội.

Mục đích là gì, là vị trí Hoàng hậu đúng không.

Dù sao đàm phán hòa bình kết thúc, sứ thần vừa rời khỏi nước Đoan thì muội cũng là một người sắp bị phế rồi, muội còn có thể gây ra mối đe dọa gì cho bà ta nữa không?

Không thể mà.....

Cho nên xét về bản chất, mâu thuẫn giữa muội và Vạn quý phi bắt đầu từ lúc tên đàn ông tồi kia đồng ý phế hậu thì đã coi như là không còn mâu thuẫn nữa rồi."

“Rồi sao nữa?

Vậy chuyện trước đây muội định cứ thế mà lật trang với bà ta à?"

Nhưng ngẫm lại kỹ thì dường như hình như có vẻ là.... người phụ nữ này cũng chẳng gây ra ảnh hưởng thực chất gì cho chị em nhà nàng cả.

Vì bà ta mà Thẩm Ninh phiêu dạt vào lãnh cung, rồi trong vòng vài giây mở khóa xưởng gia công món ngon lãnh cung để kiếm tiền bạc.

Vụ hạ độc lần đó.....

Thẩm Ninh mượn tay Quý Vũ lật ngược tình thế xử lý tên thái y đưa thu-ốc kia......

Chậc.....

Hèn chi Thẩm Ninh không thù dai.....

Nàng cũng đúng là chẳng có thù gì để mà nhớ cả.....

“Tầm nhìn....

Dao Dao, tầm nhìn!

Đánh bà ta một trận chúng ta có thể vơ vét được lợi ích gì không??"

Một Hoàng hậu hoàn toàn buông xuôi như nàng, một là không cung đấu, hai là không tranh sủng, tại sao phải làm khó một vị quý phi hết lòng hết dạ nỗ lực nội cuốn và yêu thích cung đấu chứ?

“Chẳng lẽ muội hóa giải hận thù với bà ta thì có lợi ích sao?"

“Tất nhiên rồi....

Đầu tiên muội có thể dụ dỗ bà ta mua ít son phấn son môi xà phòng thủ công mặt nạ ở chỗ muội.

Cái loại phi tần nhiệt tình nội cuốn tích cực nỗ lực leo lên trên như bà ta chắc chắn sẽ đặc biệt sẵn lòng chi tiền bạc để trở nên xinh đẹp hơn....."

Thẩm Ninh vẻ mặt cười híp mắt:

“Thứ hai, bà ta muốn cái vị trí Hoàng hậu này như vậy, nếu muội nói với bà ta là đưa cho muội một khoản tiền bạc lớn muội sẽ tự động nhường ngôi, tỷ nói xem số tiền này bà ta có đưa hay không đưa đây....."

“Cái chuyện phi lý như vậy bà ta dễ mà tin chắc??"

Từ Dao cảm thấy cái chuyện vặt lông cừu của kẻ thù không đội trời chung này lúc thao tác độ khó có vẻ cao hơn nhiều so với việc đ.á.n.h kẻ thù một trận nha.

“Hì hì~ Thấu tình đạt lý mà.

Nếu bà ta thực sự không chịu tin thì cùng lắm là đưa trước cho muội ít tiền đặt cọc, đợi đến ngày muội bị phế rồi bà ta lại bù thêm tiền cuối là được....."

“Muội muội à, đây là vị trí Hoàng hậu đấy, còn bù tiền cuối nữa, muội tưởng muội đang bán Hán phục chắc?"

“Hai người lại đang buôn chuyện gì thế?"

Bùi Hành Xuyên ngồi bên cạnh hai người thấy Thẩm Ninh và Từ Dao vừa ăn thịt nướng vừa rỉ tai nhau liền lên tiếng hỏi.

“Tiểu Dao tỷ tỷ đang hỏi mẫu hậu trong đám phi tần này ai là Vạn quý phi từng hạ độc trong cơm nước của người lần trước ạ."

Vì hai người này đang buôn chuyện ngay trên đỉnh đầu cậu nên Thẩm Chiêu vốn đang lấm lem và đôi tay đỏ rực liền tránh nặng tìm nhẹ nói nhỏ với Bùi Hành Xuyên:

“Vị Vạn quý phi nương nương đó Bùi thúc thúc có quen không ạ?"

“Tất nhiên là quen rồi."

Bùi Hành Xuyên gật đầu.

“Ai cơ...."

Thịt ba chỉ trong miếng ngói vừa mới nướng chín, Thẩm Ninh dùng đũa tre kẹp miếng thịt lên chấm chút nước sốt Hàn Quốc đỏ rực rồi thổi nguội không chút đề phòng mà tống vào miệng.

“Chính là cái vị vừa bị muội dọa xỉu lúc nãy đấy."

Bùi Hành Xuyên vừa dứt lời.

Thẩm Ninh trợn tròn đôi mắt.

Lập tức hiểu ra ngay.

Bầu không khí kỳ quái lúc trước.

Than hồng dưới đất, thị vệ lau đao, và từng tiếng “mau vào đi" thúc giục của nàng.....

Cứu mạng....

Nàng cứ tưởng người đó nhịn ăn giảm cân trời nóng nên mới xỉu chứ.....

Hóa ra là bị dọa xỉu.

Nàng còn có lòng tốt giúp bấm nhân trung, còn bấm đi bấm lại bao nhiêu lần nữa chứ.....

Hèn chi tỉnh một lần xỉu một lần.

Cái này......

“Khụ khụ..... khụ khụ khụ......"

Nước sốt thịt nướng Hàn Quốc sặc vào khí quản, Thẩm Ninh ho đến mức đỏ cả mặt.

“Muội từ từ thôi đừng có kích động....."

Từ Dao thi triển khinh công trong vòng vài giây hiện ra bên bàn gỗ lấy một ống tre trà hoa cúc đưa cho Thẩm Ninh, vừa vỗ lưng giúp Thẩm Ninh thuận khí vừa ngẩng đầu giải thích với đám phi tần cung tì đang nhìn về phía Thẩm Ninh:

“Không sao không sao, Hoàng hậu nương nương không cẩn thận ăn bị sặc thôi, các người cứ ăn phần của mình đi....."

Đám phi tần thấy vậy lần lượt thi lễ về phía Thẩm Ninh rồi tiếp tục lấy tay áo che miệng ai ăn phần nấy.

Một chén trà vào bụng, Thẩm Ninh ho đến mức nước mắt cũng đã rơi ra.

Nàng vừa lau nước mắt vừa kéo cánh tay Từ Dao không cam lòng nói:

“Nếu bây giờ muội đi giải thích với vị Vạn quý phi đó là muội không có ý hại bà ta, tỷ thấy bà ta có tin không?"

Từ Dao lắc đầu:

“Dù sao đổi lại là ta thì chắc chắn là không tin đâu, bản thân muội tự ngẫm lại xem nếu muội là Vạn quý phi liệu có dễ dàng tin tưởng Hoàng hậu bày ra trận thế lớn như vậy chỉ là vì để mời mình ăn một bữa thịt nướng không??"

“Chứ còn sao nữa?

Muội có thể có tâm địa xấu xa gì chứ??"

Thì thật sự đúng là chỉ mời ăn thịt nướng thôi mà......

“Muội bấm nhân trung bà ta rồi, còn bấm bao nhiêu lần nữa, lúc đi nhân trung người ta đã rách cả da rồi, làm tròn cộng thêm một lớp bộ lọc kẻ thù không đội trời chung nữa thì bà ta chắc chắn cảm thấy muội đang cố ý hủy hoại nhan sắc của bà ta."

Lời của Từ Dao giống như từng mũi tên sắc nhọn, mũi nào cũng đ.â.m trúng vào trái tim muốn “hóa giải hận thù" của Thẩm Ninh.

Một núi nhỏ đao kim mọc thêm một đôi cánh gà cay New Orleans bản Q (dễ thương), sau đó trong vòng vài giây đôi cánh gà cay New Orleans này dẫn theo những đao kim này càng bay càng xa.

Thẩm Ninh lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng “Bộp, tiền bạc nhỏ bé đã mọc cánh bay mất rồi":

“Theo như tỷ nói thì cái mối lương duyên này coi như là kết thù triệt để rồi sao??"

“Gần như thế đấy, chao ôi muội muội à, gặp chuyện đừng có hoảng.

Nếu thực sự không được thì muội cứ coi như thoáng ra một chút, dứt khoát từ bỏ bà ta đi cho rồi.

Này nhé, ở đây đứng lù lù bao nhiêu là cây rụng tiền thế này cơ mà, tiền ấy mà, kiếm của ai mà chẳng là kiếm chứ?"

Chương 84 - Những Ngày Tháng Cùng Tỷ Muội Tốt Xuyên Vào Lãnh Cung - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia