“Đại ca, muội không biết lựa chọn như vậy của muội sai ở đâu, sở dĩ chủ động nhận lỗi là vì muội cảm thấy đại ca có chút không vui, nên muội muốn dỗ dành huynh.”
Thẩm Ninh ngẩng đầu nói.
“Không muốn gây phiền phức cho huynh?
Không biết mình sai ở đâu?
Cảm thấy huynh không vui?
Nên muốn dỗ dành huynh??”
Không muốn gây phiền phức cho huynh!
Huynh là đại ca của muội, sở thích của muội đối với huynh mà nói sao có thể gọi là phiền phức chứ?
Cảm thấy huynh không vui nên chủ động nhận lỗi dỗ dành huynh?
Dỗ dành huynh làm gì, huynh là đại ca của muội, có dỗ dành cũng nên là huynh dỗ dành muội mới đúng.
Sao vậy?
Trông huynh giống như người rất cần được dỗ dành lắm à?
Thẩm Ninh vừa dứt lời.
Trong lòng Thẩm Nhạc vừa thấy buồn cười, vừa thấy bực mình.
“Vâng ạ......”
Thẩm Ninh cẩn thận gật đầu, “Đại ca đã được muội dỗ dành chưa?”
“Chưa.”
“Vậy....
Những ngày đại ca bận rộn ở kinh thành, mỗi ngày muội đều nhờ Bùi thống lĩnh mang đồ ăn cho đại ca có được không??”
Thẩm Ninh tiếp tục dỗ dành vuốt lông.
“Đã nói là không có không vui rồi mà....”
Gió nhẹ thổi qua, côn trùng mùa hè kêu râm ran.
Dưới ánh trăng, vì đã là cuối hạ nên hoa sen trong hồ sen đã rụng hết cánh, chỉ còn lại những đài sen trọc lốc điểm xuyết giữa những lá sen to lớn.
Dưới lớp lá sen xanh mướt, có hai con cá một lớn một nhỏ xuyên qua xuyên lại giữa những cuống sen.
Con cá lớn giống như gặp phải chuyện gì phiền lòng, đột nhiên đứng yên dưới cuống đài sen không nhúc nhích.
Con cá nhỏ thì vẫy đuôi, tung tăng bơi quanh nó.
Thẩm Ninh mặc một bộ y phục màu xanh xám, chắp tay sau lưng nghiêng đầu, vẫy vẫy tay trước mặt Thẩm Nhạc đang ngẩn người:
“Thật sao?
Đại ca thật sự không có không vui sao?”
“Tất nhiên là không!”
“Vì đại ca không có không vui, vậy.....
Những ngày đại ca không rảnh vào cung, A Ninh sẽ không cần làm thêm đồ ăn nhờ Bùi thống lĩnh mang về Thẩm phủ nữa nhé.”
Thẩm Ninh quyết định nghịch ngợm một chút để làm sôi động bầu không khí~
Ai bảo vị đại ca này vừa nãy xách nàng như xách gà con cơ chứ.
“A Ninh.”
Thẩm Nhạc nhìn Thẩm Ninh im lặng một hồi.
Ánh mắt vừa sâu thẳm vừa dịu dàng, như muốn xuyên qua lớp vỏ bọc này để nhìn thấu linh hồn bên trong của nàng.
“Sao vậy ạ?”
“Những ngày huynh không rảnh vào cung, muội cần phải viết một bức thư nhà cho huynh mỗi ngày.”
“Hả???”
Nàng sai rồi, nàng không nên nghịch ngợm cái đó, giáo d.ụ.c bắt buộc chín năm đã kết thúc lâu như vậy rồi, tại sao vẫn còn bài tập về nhà chứ??
“Quyết định như vậy đi, đi thôi, huynh đưa muội về....”
Thẩm Nhạc nói xong, nhấc chân đi về phía sân lãnh cung nhỏ của Thẩm Ninh.
Trong hồ sen, hai con cá dưới cuống đài sen đã biến mất từ lâu.
Hai bên tường viện loang lổ cuối hạ, bóng cây xanh mướt rậm rạp lạ thường.
Một người nam t.ử mặc huyền y chắp tay sải bước đi trước con hẻm nhỏ, phía sau hắn là một cái đầu b-úi củ tỏi thấp bé, mặc bộ váy nhu màu xanh xám.
“Đại ca, đại ca, vừa nãy muội nói đùa thôi mà, muội sao có thể không chuẩn bị đồ ăn cho huynh được chứ??”
Cái đầu b-úi củ tỏi này như một cái đuôi nhỏ, vẻ mặt ngoan ngoãn đi theo sau người nam t.ử mặc huyền y, cố gắng thương lượng.
“Đồ ăn có thể không làm, nhưng thư nhà này nhất định phải viết.....”
A cái này....
“Đại ca à, vậy thư nhà này muội có thể hai ngày viết một bức được không?”
“Tất nhiên là không được.”
“Đại ca, chữ muội viết xấu như gà bới ấy, đặc biệt xấu luôn.”
“Vậy mai huynh bảo Bùi Hành Xuyên gửi một bản mẫu chữ đến?
Mỗi ngày ngoài viết một bức thư nhà ra, muội chép thêm một bản Thiên Tự Văn nữa?”
“Ái chà, muội đột nhiên thấy chữ của muội lại có thể viết đẹp được rồi.....”
“Được rồi, đi thôi.”
“Đại ca ơi đại ca.....
Chuyện thư nhà này, chúng ta có thể thương lượng lại một chút không?”
“Muội muốn thương lượng với huynh một ngày viết hai bức sao?”
“Ái chà, muội đột nhiên thấy một ngày một bức thư nhà này rất hợp lý, không cần thương lượng thêm nữa đâu ạ.”
Trong sân lãnh cung.
Thẩm Chiêu mệt mỏi cả buổi chiều, vì tay chân gầy guộc tuổi còn nhỏ nên sau khi tắm xong không lâu đã chìm vào giấc ngủ.
Từ Dao đã thay một bộ quần áo sạch sẽ, ngồi trước chiếc bàn gỗ thường dùng để ăn cơm, vừa uống trà hoa cúc vừa mòn mỏi ngóng trông về phía cổng viện.
Dưới ánh đèn, bóng dáng nhem nhuốc của Thẩm Ninh xuất hiện đầy u sầu nơi ngưỡng cửa, nàng thấy Từ Dao vẫn đang đợi mình trong sân, vội vàng giơ hai tay về phía Từ Dao:
“Dao Dao.....”
Trong lời nói đã mang theo chút nghẹn ngào.
“Sao vậy, sao vậy, vì chuyện tối qua mà bị sư phụ tôi bắt nạt à?
Huynh ấy đ.á.n.h bà à?”
Từ Dao thấy vậy vội vàng đứng dậy đón tiếp.
“Cái đó thì cũng không hẳn.”
“Ồ, vậy sao bà lại trông như sắp khóc thế kia??”
“Huynh ấy bảo dạo này trong kinh bận rộn, trong khoảng thời gian trước khi sứ thần vào kinh sẽ không vào hậu cung ăn cơm nữa.”
“Ưm.....
Không vào được thì không vào thôi, có gì mà phải buồn chứ?”
“Nhưng huynh ấy bảo tôi viết thư nhà cho huynh ấy, mỗi ngày một bức.....”
Thẩm Ninh sống không còn gì luyến tiếc vùi đầu vào hõm vai Từ Dao, “Thư nhà.....
Dao à, tôi cảm thấy mình lại quay về những ngày bị nỗi khiếp sợ mang tên “nhật ký tuần" chi phối rồi.”
“Có khả năng nào là, nhật ký tuần chỉ cần viết một lần mỗi tuần, còn thư nhà loại này thì giống như nhật ký vậy, bà phải viết mỗi ngày không?”
Đúng là chị em tốt, có mũi tên nào là cắm thẳng vào tim mũi tên đó.
“Phải làm sao đây??”
Thẩm Ninh ngẩng đầu nói với Từ Dao, “Thời gian quý báu không dùng để làm xà phòng kiếm bạc, ngược lại phải dùng để gặm quản b-út viết bài tập về nhà, đây là nỗi khổ nhân gian gì vậy?”
“Chậc, đáng thương cho A Ninh quá.
Cái khác còn dễ nói, duy chỉ có chuyện này là hơi khó giải quyết.”
Từ Dao xòe ngón tay ra, đếm từng cái một với Thẩm Ninh, “Thứ nhất nhé, đại ca bà là sư phụ tôi, võ công của tôi đều là huynh ấy dạy, nên tôi đ.á.n.h không lại huynh ấy.”
“Thứ hai nhé, bảo tôi viết hộ bà, bà thà tìm Thẩm Chiêu còn hơn, nhật ký tuần ngày xưa của tôi đều là cắt ghép từ năm ba cuốn nhật ký tuần khác ra đấy.”
“Cuối cùng nhé, Chiêu Chiêu nhà người ta hôm qua mới tròn năm tuổi, bà tìm đệ ấy viết hộ thư nhà, chuyện này mà truyền ra ngoài thì cái mặt này của bà còn giữ được không.”
“Tóm lại là, thật sự lực bất tòng tâm.”
Ba ngón tay đang xòe ra đồng thời gập lại, Từ Dao vỗ vai Thẩm Ninh, “Nén bi thương, nén bi thương đi.”
Nói đoạn định kéo Thẩm Ninh ra hậu viện tắm rửa.
Giằng co một hồi, cô thấy biểu cảm của Thẩm Ninh quả thực là buồn nản đến cực điểm, không khỏi cảm thấy kỳ lạ:
“Ngày xưa thành tích của bà cũng đâu có tệ, có mỗi cái thư nhà thôi mà, không đến mức sầu não thành ra thế này chứ?”
“Nói ra bà có lẽ không tin, thật ra....
Tôi không biết nói gì với người nhà trong thư cả.”
Hồi đi học gặp chuyện ở trường không phải là không muốn nói với bố mẹ, chỉ là nói cũng vô ích.
Đôi khi không những vô ích mà còn đổi lại một trận mắng mỏ trách phạt.
Thẩm Ninh từ khi còn rất nhỏ đã học được đạo lý chuyện gì cũng phải tự mình gánh vác.
Từ nhỏ nàng đã không có cơ hội nói chuyện t.ử tế với người nhà.
Tự nhiên không biết thư từ qua lại giữa người nhà với nhau thì nên viết những gì.
Thẩm Ninh tội nghiệp nhìn Từ Dao:
“Dao Dao, bà biết viết thư nhà thế nào không?”
“Ừm....
Đầu tiên bà cứ hỏi thăm một câu, sau đó viết ba bữa cơm một ngày bà ăn những gì, làm những gì, gặp những gì, ghi lại một đống chuyện vụn vặt, gom góp cho đủ mấy trăm chữ~ đại khái thế là được rồi.”
“Đơn giản vậy thôi sao?”
“Nếu không bà tưởng phức tạp thế nào?”
Thế giới của học tra chính là qua loa như vậy đấy.
“Tôi đột nhiên thấy nhớ những ngày Trang Mặc còn ở trong viện này rồi.
Nếu Trang Mặc ở đây thì có thể thỉnh giáo huynh ấy một chút.”
“Nói đến chuyện thỉnh giáo, chị em ạ, tôi đại khái là nghĩ ra cách giúp bà rồi!!”
Thông minh như Từ Dao, b-úng tay một cái với Thẩm Ninh, vẻ mặt nghiêm túc nói.
“Hửm?”
Thường thì khi Từ Dao trưng ra bộ mặt đặc biệt nghiêm túc thì cách cô ấy nói ra đa phần đều không được nghiêm túc cho lắm.
Vì vậy Thẩm Ninh vẫn giữ nguyên vẻ mặt buồn nản, không hề vì Từ Dao có cách mà phấn chấn lên.
“Mấy vị phi tần kia chẳng phải sáng nào cũng đến sân này thỉnh an bà sao?”
“Sau đó thì sao?”
“Chậc.....
Tuy bảo là trong phim cung đấu, các phi tần và hoàng hậu tụ tập lại với nhau thường là ăn bánh ngọt uống trà, buôn chuyện xem kịch, rồi thì nhỏ m-áu nhận thân xé xác nhau.”
“Vậy nên?”
“Chúng ta hãy mở rộng tầm mắt ra một chút, phi tần và hoàng hậu tụ tập lại với nhau thì nhất định phải xé xác nhau sao??
Chẳng lẽ không thể hòa thuận cùng nhau viết thư nhà hay gì đó sao??”
Mặc dù Thẩm Ninh ngay từ đầu đã cảm thấy cách của chị em nàng có lẽ không được nghiêm túc cho lắm, nhưng không ngờ có thể vô lý đến mức này.
Thẩm Ninh một tay đỡ trán:
“Dao Dao, bà thấy nỗi đau viết bài tập một mình tôi không gọi là nỗi đau, nên định để tôi kéo tất cả phi tần trong hậu cung này xuống nước chịu khổ cùng tôi à??”
“Chậc~ tục ngữ nói rất hay, đọc vạn cuốn sách, hạ b-út cực mượt mà.
Sau này bà hãy thu gom thư nhà của mấy vị phi tần kia lại một chỗ, chăm chú đọc kỹ từng bức một.
Tin tôi đi, dựa vào sự thông minh tài trí của bà, nhất định có thể tìm ra cách viết đúng đắn cho một bức thư nhà hoàn hảo!
Thế nào?
Ý tưởng này của tôi không tồi chứ?”
Hử~ Nói như vậy thì dường như có chút lý lẽ rồi đấy......
Thẩm Ninh gật đầu:
“Ừm, có mẫu thì tôi nghĩ chắc là tôi sẽ viết được.”
“Thế thì được rồi, bà đi tắm rửa thay bộ quần áo sạch sẽ đi, mọi thứ còn lại cứ giao cho tôi, tôi đi sắp xếp ngay cho bà đây, chuẩn bị án kỷ và giấy b-út cần dùng khi mời các vị phi tần cùng viết thư nhà vào ngày mai.”
Từ Dao cười híp mắt cam đoan với Thẩm Ninh.
Ngày hôm sau.
Trời mờ mờ sáng, không khí sương mù giăng lối.
Cổng viện lãnh cung đóng c.h.ặ.t, mấy tên lính gác lười biếng ngoài cửa còn đang ngủ gật, nhưng bên ngoài sân lãnh cung đã có một đám phi tần váy áo đủ màu sắc đang chờ đợi.
Vì chuyện hôm qua Hoàng hậu nương nương ở lãnh cung dọa ngất Vạn quý phi vốn luôn kiêu ngạo hống hách, đồng thời còn mời các phi tần ăn thịt nướng trên ngói trong sân đã được truyền tai nhau khắp hậu cung.