Thì ra là vậy......
Thẩm Nịnh nhìn Quý Vũ bị trói gô năm nhánh, đáng thương vô cùng, vẻ mặt khá là đồng tình.
Kẻ như vậy, đặt trong tiểu thuyết gọi là pháo hôi, đặt trong chốn công sở gọi là thánh đổ vỏ.
Thảm thì thôi đi, đa số còn là những công cụ hình người ngay cả cái tên cũng không xứng có.
Nói đi cũng phải nói lại, trước đây nàng bị nhốt trong Lãnh cung lâu như vậy, Vạn Quý phi bên kia đều không phái người đến hạ độc ám sát, nay sao lại không nhịn được nữa rồi?
Lẽ nào..... bên ngoài Lãnh cung này, đã xảy ra chuyện gì rồi??
Chẳng lẽ..... ca ca của nguyên chủ sắp về rồi??
Người khác thì còn đỡ, ca ca của nguyên chủ vừa về, chắc chắn sẽ phát hiện ra tính cách của nàng và nguyên chủ hoàn toàn khác biệt, cũng không biết cái cớ "chứng thất hồn" này, có thể lừa gạt qua ải được không. Nếu không lừa gạt được, khéo lại, đây sẽ là một sự kiện rớt áo choàng quy mô lớn....
A.... đau đầu quá nha.
“Cầu xin Hoàng hậu nương nương khai ân, nể tình nô tài bị ép buộc bất đắc dĩ, thành thật khoan hồng, chỉ cho nô tài một con đường sống đi.” Quý Vũ đáng thương hề hề cầu xin Thẩm Nịnh.
“A Nịnh, bóp c.h.ế.t hay là thả?” Từ Dao xách đao nhìn Thẩm Nịnh bên cạnh.
“Thả đi, nhìn cũng thấy đáng thương.” Thẩm Nịnh nói.
Từ Dao nghe vậy, nới lỏng thanh trường đao kề trên cổ Quý Vũ, đồng thời tiện tay dùng đao hất tung luôn sợi dây thừng. Hai tên thị vệ lười biếng bên cạnh thấy thế, cũng thi nhau xoay đao hoa, thu trường đao vào vỏ.
Thẩm Nịnh vốn tưởng chuyện này đã kết thúc, xoay người định đi, làm sao, lại không nhấc nổi chân.
“Ngươi làm gì vậy....” Thẩm Nịnh cúi đầu nhìn Quý *pháo hôi* đổ vỏ *vật trang trí* Vũ đang ôm lấy chân mình, cái đầu vốn đã đau vì lo lắng chuyện Thẩm đại tướng quân sắp hồi kinh sẽ làm rớt áo choàng, bây giờ càng đau hơn.
“Nương nương, nô tài cứ thế này mà về Triêu Lộ Điện, tính mạng của lão mẫu thân ở nhà chắc chắn sẽ không giữ được.....” Quý Vũ nhớ lại lúc trước ngồi cùng bàn ăn cơm với Thẩm Nịnh, nụ cười ấm áp như gió xuân của Thẩm Nịnh, “Cầu xin nương nương nghĩ cách, cứu nô tài với.”
A cái này.....
Hắn phụng mệnh đến g.i.ế.c nàng, mặc dù vì cùi bắp quá nên không g.i.ế.c thành, nhưng nàng cũng đã tốt bụng tha cho hắn rồi không phải sao?
Bây giờ lại còn muốn nàng nghĩ cách cứu hắn??
Sớm biết tên này da mặt dày như vậy, lúc nãy đã không mời hắn ăn cơm rồi.
Thẩm Nịnh với bản tính mặc kệ sự đời, căn bản không muốn quản, nhấc chân định nhích đi.....
Được rồi, nhích không nổi.....
“Cầu xin người đó, nương nương.....” Thấy Thẩm Nịnh định đi, Quý Vũ dứt khoát khóc rống lên.....
“Đừng có quẹt nước mũi lên áo ta a này.....”
Đúng là đòi mạng mà.....
Sáng sớm hôm sau, Triêu Lộ Điện.
Quý Vũ quỳ hai gối trước mặt Vạn Quý phi, “Hồi bẩm Quý phi nương nương, nô tài hôm qua đã làm theo lời dặn dò của nương nương, đích thân đút cho Hoàng hậu nương nương ăn cháo loãng có độc rồi.”
“Nói như vậy, nay nàng ta đã c.h.ế.t trong Lãnh cung rồi??” Thẩm Nịnh vừa c.h.ế.t, ngôi vị Hoàng hậu, không thuộc về ai khác ngoài nàng ta, Vạn Quý phi mỉm cười hỏi.
“Chưa ạ.....” Quý Vũ thở dài một hơi, lộ ra vẻ mặt muốn nói lại thôi.
“Ý gì?” Sắc mặt Vạn Quý phi biến đổi.
“Ngươi chắc chắn nàng ta thực sự đã ăn cháo loãng ngươi đưa?” Địch Tước bên cạnh không bình tĩnh nổi nữa, t.h.u.ố.c độc đó, là nàng ta đích thân bỏ vào trong cháo rồi bưng cho Quý Vũ.
“Nương nương nắm trong tay tính mạng cả nhà lớn nhỏ của nô tài. Lòng trung thành của nô tài đối với nương nương trời đất chứng giám! Sao dám lừa gạt nương nương??” Quý Vũ nằm rạp trên mặt đất, phủ phục thân mình, vùi mặt xuống đất, bộ dạng trông có vẻ, thấp hèn lại thành kính, thực tế thì, hắn không chỉ dám lừa gạt, mà ngay cả lời thoại này, cũng là dựa theo những gì Hoàng hậu nương nương bên kia biên soạn, học thuộc lòng ngay tại chỗ.
“Được rồi, ngươi lui xuống đi......” Kế hoạch thất bại, Vạn Quý phi liếc nhìn Quý Vũ đang phủ phục dưới chân mình, có chút mất kiên nhẫn nói.
Đợi đến khi Quý Vũ rời khỏi tẩm điện, Vạn Quý phi nhíu mày, hỏi Địch Tước bên cạnh, “Thuốc này, là ngươi đích thân bỏ vào??”
“Hồi bẩm nương nương, nô tỳ thực sự có trộn t.h.u.ố.c độc đó vào trong cháo loãng.” Địch Tước đảm bảo.
“Có khi nào.... tên nô tài vừa nãy không nói thật?” Ánh mắt Vạn Quý phi híp lại.
“Hồi bẩm nương nương, mẫu thân của tên đó ngoài cung vẫn còn nằm trong tay Vạn gia, chuyện lừa gạt nương nương, cho hắn mượn gan hắn cũng không dám. Lùi một vạn bước mà nói, nếu hắn thực sự phản bội nương nương, đầu quân cho Hoàng hậu bên kia. Lúc này, chuyện nương nương hạ lệnh độc c.h.ế.t Hoàng hậu, đã sớm bị đ.â.m đến trước mặt Bệ hạ rồi. Nô tỳ nghi ngờ, có lẽ..... bản thân t.h.u.ố.c này có vấn đề?” Địch Tước hỏi Vạn Quý phi.
“Ý của ngươi là.... Thái Y Viện bên kia xảy ra sai sót??” Vạn Quý phi nhíu mày.
“Vâng, nếu không phải như vậy, rất khó giải thích, Hoàng hậu nương nương ăn thức ăn trong hộp, lại vẫn bình an vô sự.” Địch Tước quả quyết nói.
Tuân thủ nguyên tắc một lần bất trung trăm lần không dùng.
Vạn Quý phi nói với Địch Tước, “Quay lại tìm một cái cớ, hái cái đầu của tên Giang thái y bán t.h.u.ố.c giả đó đi.”
“Vâng.....” Địch Tước nghe vậy liên thanh gật đầu đáp.
Hoàng hôn, Lãnh cung.
Từ Dao tứ chi buộc bao cát sắt, bay lên bay xuống quanh cây đa luyện khinh công, Thẩm Chiêu ngồi trên xích đu, cầm phương trình bậc nhất hai ẩn mà Thẩm Nịnh mất hai ba ngày mới viết ra cho cậu bé, đọc đến say sưa ngon lành......
Thẩm Nịnh ngồi bên bàn gỗ, tay cầm b.út lông, nghiêm túc vẽ bản vẽ chi tiết chế tạo lẩu chín ô trên giấy.
—— Bên cạnh, còn đặt sẵn các bước làm b.ún ốc chi tiết đã viết xong.
“Một ngày rồi, A Nịnh, bà nói xem, vị Quý tiểu ca kia sau khi trở về, có bị Vạn Quý phi phát hiện hắn đang nói dối không?” Từ Dao vừa luyện khinh công, vừa tìm Thẩm Nịnh tán gẫu.
“Không đâu.” Thẩm Nịnh vừa nhấc b.út tính toán kích thước đáy nồi, “Từ góc độ của Vạn Quý phi mà nhìn, nếu Quý Vũ phản bội nàng ta, chắc chắn sẽ đầu quân cho ta, theo tư duy thông thường của phim cung đấu, lúc này, chuyện nàng ta hạ độc ta, nhất định đã bị đ.â.m đến trước mặt Hoàng đế rồi, nhân chứng vật chứng đều có, ta cũng vừa hay nhân cơ hội này lật kèo trở về trung cung. Cộng thêm bộ lời thoại ta dạy cho Quý Vũ, tuy không chỉ đích danh chĩa mũi giáo vào kẻ cung cấp t.h.u.ố.c độc, nhưng những ám chỉ cần đưa ra thì không thiếu một cái nào, ta đoán chừng, nàng ta quay đầu lại sẽ bị vị lão thiết đưa t.h.u.ố.c kia bóp c.h.ế.t.”
Thẩm Chiêu đang xem sách toán học bên cạnh, nghe xong lời này của Thẩm Nịnh, ngẩng cái đầu nhỏ lên, “Mẫu hậu, tại sao người không làm theo tư duy thông thường của phim cung đấu?”
Ban đầu cậu bé còn tưởng, Thẩm Nịnh sở dĩ ở lại Lãnh cung này, là do tình thế ép buộc, bất đắc dĩ.
Nhưng qua những ngày chung sống này, Thẩm Chiêu phát hiện căn bản không phải như vậy.