08
Về đến nhà, tôi lập tức nhào xuống sofa.
Tạ Ngôn Tri cúi người nhặt đôi giày cao gót tôi tiện chân đá sang một bên, xếp ngay ngắn rồi đi vào bếp.
Một lúc sau, anh bưng ra cho tôi một bát canh giải rượu nhỏ.
Tôi hé mắt nhìn bát canh, rồi lại vùi đầu vào sofa, kéo dài giọng lười biếng:
“Em có uống rượu đâu, em uống nước ngọt mà.”
Bên ngoài, mưa đập lộp bộp vào cửa sổ, khiến cơn buồn ngủ trong tôi càng dâng lên.
Tôi ngáp một cái, đổi lại tư thế.
Đầu óc đang buồn ngủ dần trở nên mơ màng.
Tạ Ngôn Tri lặng lẽ đứng đó nhìn tôi.
Không biết qua bao lâu, anh mới khẽ lên tiếng hỏi:
“Anh ta là ai?”
Tiếng sấm đinh tai nuốt chửng câu hỏi nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy của anh.
Tia chớp xuyên qua cửa kính, soi sáng một nửa gương mặt nghiêng của anh.
Anh chậm rãi ngồi xổm xuống, những ngón tay khẽ run rẩy chạm lên hàng mày và đôi mắt tôi.
Đôi mắt vốn luôn bình tĩnh giờ đây lại chất chứa nỗi lưu luyến và nhớ nhung sâu đậm.
“Em thích kiểu người như vậy sao?”
Anh cụp mắt xuống.
“Hoan Hoan, vậy anh phải làm sao?”
Nửa câu sau, giọng anh khàn khàn, giống như chỉ đang tự mình lẩm bẩm.
Ngoài trời, tiếng mưa vẫn rơi không ngừng.
Trong căn phòng, thứ duy nhất đáp lại anh chỉ là tiếng hô hấp đều đều, kéo dài của người trước mặt.
09
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi phát hiện mình vẫn đang mặc chiếc váy hai dây tối qua.
Ôi trời, tôi còn chưa tắm.
Ngoài phòng khách, Tạ Ngôn Tri đang bày bữa sáng.
Tôi lập tức chạy tới chất vấn anh:
“Sao anh không tắm cho em?”
“Em ngủ rồi.”
Anh thậm chí chẳng ngẩng đầu, phản ứng vô cùng bình thản.
“Thế anh không thể giúp em tắm sao? Không tắm thì ít nhất cũng phải thay quần áo chứ.”
Tôi gần như phát điên.
Sao lại có người chồng lạnh lùng như vậy chứ?
Đã ngủ cùng nhau rồi, tại sao ngay cả tắm giúp tôi cũng không chịu?
Anh liếc tôi một cái, sau đó đưa tay, dùng ngón trỏ móc lấy dây váy đang tuột xuống của tôi, kéo nó trở lại vị trí:
“Ừ, sau này anh biết rồi.”
Tôi: “…”
Tôi bất lực quay về phòng ngủ, ngã ngửa xuống giường.
Sau đó chợt nhớ ra điều gì, tôi đưa tay sờ lên mặt mình.
“Em tẩy trang rồi.”
Tạ Ngôn Tri đứng ở cửa nói.
Tôi sờ lên mí mắt, miếng dán kích mí cũng đã được tháo xuống.
Cũng khá là chu đáo đấy.
“Có chuyện này, mẹ em muốn chuyển đến sống cùng chúng ta.”
“Mẹ anh chẳng phải đã cùng người khác…”
Nói chưa hết câu, chính tôi đã kịp phản ứng.
Chàng trai năm đó có bố nghiện rượu, mắc nợ, còn mẹ thì đã bỏ đi theo người khác từ khi anh còn rất nhỏ.
Tôi lại đem Tạ Ngôn Tri thành chàng trai năm đó mất rồi.
Tôi thở ra một hơi, lần nữa tự nhắc nhở bản thân.
Tạ Ngôn Tri là Tạ Ngôn Tri, anh ấy là anh ấy, Tạ Ngôn Tri không phải anh ấy.
Tôi còn chưa kịp tự thôi miên mình xong, đã nghe Tạ Ngôn Tri nói:
“Bà ấy bỏ đi theo người khác từ khi anh còn rất nhỏ. Bây giờ chồng bà ấy qua đời, bà ấy chỉ có thể đến nương nhờ anh.”
Tôi: “?”