13

Ngay trong ngày hôm đó, bà lão được đưa vào viện dưỡng lão.

Mặc cho bà khóc lóc, làm ầm ĩ, Tạ Ngôn Tri vẫn không hề lay động.

Buổi tối, lúc thu dọn đồ đạc, tôi phát hiện trong ngăn kéo một tấm bưu thiếp từ mấy năm trước.

Trên đó đơn giản vẽ một chú thỏ.

Nét b.út phóng khoáng mà mềm mại, tôi vừa nhìn đã nhận ra, đó là tranh tôi vẽ.

Bên cạnh chú thỏ có viết:

【Chúc lễ Thất Tịch vui vẻ.】

Tôi im lặng hồi lâu thì điện thoại nhận được tin nhắn.

Tài khoản vẫn đều đặn chuyển tiền vào thẻ của tôi mỗi tháng đã được tra ra.

Người chuyển tiền là Tạ Ngôn Tri.

Bình thường tôi không mấy khi dùng chiếc thẻ này nên cũng chẳng để ý.

Đến giờ đã có tổng cộng sáu trăm hai mươi nghìn tệ.

Tôi nhìn màn đêm sâu thẳm bên ngoài, chậm rãi thở ra một hơi dài.

Thật ra, tôi không hề bất ngờ.

Trước đó đã có quá nhiều, quá nhiều dấu hiệu cho thấy anh chính là chàng trai năm ấy.

Câu nói ly hôn vào buổi chiều cũng là tôi cố tình nói ra.

Tôi muốn nhanh ch.óng lột bỏ lớp vỏ bình tĩnh, lạnh lùng và hờ hững ấy của anh.

Tạ Ngôn Tri mãi đến khuya mới về.

14

Anh đã uống rượu, cổ áo xộc xệch, trông có chút nhếch nhác.

Anh bật đèn ở lối vào, vừa nhìn thấy tôi thì lập tức sững lại tại chỗ.

Dần dần, ánh mắt anh trở nên sâu thẳm, không chớp mắt nhìn tôi.

Tôi thở dài.

Say đến mức này, xem ra tối nay không nói chuyện được rồi.

“Hoan Hoan.”

Anh loạng choạng bước về phía tôi, khóe mắt đỏ hoe, giọng nói run rẩy.

Anh cúi người ôm c.h.ặ.t lấy tôi, dùng sức hôn tôi.

Giống như trước đây, anh thích dùng sự thân mật đến mức mãnh liệt nhất để xác nhận sự tồn tại của tôi.

Bên ngoài, ánh trăng sáng trong. Trong không gian tĩnh lặng chỉ còn tiếng thở nặng nề và tiếng hôn của anh.

Hơi rượu quanh ch.óp mũi dường như cũng khiến tôi chếnh choáng theo.

Cứ để mặc anh như vậy một lúc lâu, tôi mới chậm rãi đẩy anh ra, dỗ anh ngồi xuống sofa.

Đến khi tôi bưng canh giải rượu từ trong bếp ra, anh vẫn cúi đầu ngồi bất động.

Thấy tôi tới, anh mới từ từ ngẩng đầu, ánh mắt có chút mơ màng.

Tôi nhìn thấy một chiếc nhẫn trên ngón áp út của anh, tò mò hỏi:

“Cái này là gì?”

Lúc chúng tôi kết hôn, rõ ràng chỉ đăng ký kết hôn mà thôi.

“Đây là nhẫn. Đeo nó thì khi ở bên ngoài có thể nói cho người khác biết anh đã kết hôn.”

Anh cùng tôi nhìn chiếc nhẫn trên tay, sau đó lại ngẩng đầu nhìn tôi.

“Em thích không?”

Tôi gật đầu:

“Ừm, cũng được.”

Anh cúi đầu, chậm chạp tháo chiếc nhẫn xuống rồi đưa đến trước mặt tôi.

Tôi nhận lấy, nhìn qua. Hoa văn trông chẳng khác gì đồ được làm ở một sạp hàng ngoài đường:

“Được rồi, anh cất kỹ đi, uống canh giải rượu đi.”

Tay tôi vừa đưa lên rồi lại hạ xuống, ánh mắt Tạ Ngôn Tri cũng dõi theo từng cử động của tôi.

Chiếc nhẫn trượt vào túi anh, anh liền ngơ ngác cụp mắt xuống.

Có vẻ anh say rất nặng. Một lúc sau, anh mới khẽ hỏi:

“Em không cần nữa sao?”

Tim tôi bỗng mềm xuống.

Tôi ngồi xổm trước mặt anh, nhìn thẳng vào mắt anh:

“Tạ Ngôn Tri, em là ai?”

Anh nhìn tôi một lúc, khóe môi chậm rãi cong lên, cúi đầu hôn nhẹ lên mắt tôi:

“Hoan Hoan.”

Tôi mở điện thoại, nhấn nút ghi âm:

“Anh có thích Hoan Hoan không?”

“Thích.”

Được rồi, ghi âm rồi.

Tôi hài lòng cất điện thoại, sau đó nâng mặt anh lên, hỏi:

“Vậy tại sao anh lại lạnh lùng với Hoan Hoan như thế?”

Anh chậm rãi chớp mắt, dường như không hiểu lời tôi nói.

“Anh có biết hôm nay em bị người ta bắt nạt t.h.ả.m hại thế nào không? Anh còn bình tĩnh như vậy, tại sao không ôm em, không hôn em, không an ủi em? Có phải anh không thích em không?”

“Có thích.”

Ngay giây sau, ánh mắt anh lại tối xuống:

“Nhưng anh sợ.”

“Sợ gì?”

“Anh sợ em có được anh quá dễ dàng thì sẽ không trân trọng.”

Anh ngước mắt lên, khóe mắt vẫn đỏ hoe, không chớp mắt nhìn tôi. Trong mắt anh là sự lưu luyến không thể diễn tả thành lời cùng nỗi sợ hãi sâu sắc.

Qua tầng nước mắt long lanh ấy, tôi dường như nhìn thấy chàng trai bị bỏ lại một mình vào mùa hè năm đó.

Tim tôi khẽ run lên.

Tôi hé môi, nhưng nhất thời chẳng biết phải nói gì.

Một lúc lâu sau, tôi nhỏ giọng:

“Em đâu phải người như vậy.”

“Em chính là như vậy.”

Dù đã say đến mức này, anh vẫn không quên phản bác tôi.

Có thể thấy hình tượng một cô gái tệ bạc, yêu rồi bỏ rơi anh trong mắt anh đã ăn sâu bén rễ đến mức nào.

Nhưng ngay giây tiếp theo, anh lại cúi người ôm lấy tôi, dùng gò má nóng ran thân mật cọ vào cổ tôi, chân thành thì thầm:

“Nhưng anh yêu em.”

“Cho dù biết em là người như vậy, anh vẫn yêu em.”

Trong phòng khách chỉ bật một ngọn đèn, ánh trăng sáng trong bên ngoài tràn vào căn phòng.

Trên sofa, người đàn ông trẻ tuổi đang mượn men rượu để tỏ tình với người mình yêu.

Tấm chân tình nghèo nàn mà tha thiết của tuổi trẻ, đến giây phút này, cuối cùng cũng đã tìm được nơi thuộc về.

7 - Niệm Hoan - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia