Bảy năm trước, tôi và Trình Yến cưới chạy bầu - khi đó, tôi đã có thai.
Chỉ đến sau khi cưới, tôi mới biết anh ta là một kẻ cuồng em gái. Cả gia đình đều dồn hết tâm sức vào cô em gái vừa thất tình, suy sụp.
Vì cô em gái "quý giá" ấy, anh ta hết lần này đến lần khác bỏ mặc thằng bé, bỏ mặc tôi. Trong mắt anh ta, nhà của chúng tôi chẳng khác nào khách sạn, thích về thì về, thích đi thì đi.
Đến ngày con gặp nạn, anh ta vẫn đang ở bên em gái giúp cô ta thử váy cưới.
Tôi tuyệt vọng gọi cho anh ta hết lần này đến lần khác, nhưng cũng không thể để con trai mình được gặp ba nó lần cuối.
Sau đó, tôi nói với anh ta: "Con đã không còn, chúng ta cũng chấm dứt rồi."
Người đàn ông luôn kiêu ngạo ấy lại quỳ sụp trước mặt tôi, van xin tôi đừng rời bỏ anh ta.
Tôi chỉ mỉm cười, chúc phúc cho hai người họ: "Trai hèn gái tiện, đúng là trời sinh một cặp. Chúc hai người bên nhau mãi mãi."
1
Ngày con trai xảy ra t/ai n.ạn, trong miệng thằng bé vẫn không ngừng gọi: "Ba ơi..."
Tôi khóc tưởng ngất đi được, liên tục gọi điện cho Trình Yến, nhưng hết lần này đến lần khác, anh ta đều lạnh lùng cúp máy.
Nghĩ đến cảnh con mình toàn thân đẫm m/áu, tôi không dám chậm trễ dù chỉ một giây. Dù bị cúp máy bao nhiêu lần, tôi vẫn cố chấp gọi tiếp.
Đèn phòng phẫu thuật vẫn sáng đỏ, tôi quỳ sụp xuống trước cửa phòng mổ, cả người run lẩy bẩy vì sợ hãi. Tôi không dám nghĩ thêm. Coca của tôi còn nhỏ như vậy, thằng bé chắc chắn đau lắm….
Tôi cũng không nhớ mình đã gọi cho Trình Yến bao nhiêu cuộc, hai tay run đến mức điện thoại liên tục rơi xuống đất, tôi lại cuống cuồng nhặt lên gọi tiếp. Đến cuối cùng, trong điện thoại chỉ còn vang lên giọng nói máy lạnh lẽo: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy."
Nước mắt rơi xuống màn hình điện thoại đã nứt vỡ, như đang lặng lẽ chế giễu sự bất lực và nực cười của tôi.
Sinh mệnh của Coca đã dừng lại khi mới lên bảy. Rõ ràng hôm nay là sinh nhật của thằng bé mà.
Tối qua, thằng bé còn cẩn thận gọi điện cho ba, tha thiết cầu xin anh ta về nhà đón sinh nhật cùng mình.
Anh ta đã đồng ý, nhưng cuối cùng lại chẳng hề coi lời hứa ấy ra gì.
Thằng bé ôm tôi cười nói: "Mẹ ơi, từ bảy tuổi trở đi con là đàn ông rồi. Con sẽ bảo vệ mẹ thật tốt.”
Tôi ôm n.g.ự.c khóc đến xé lòng. Nhìn tấm vải trắng phủ lên người Coca, đến giây phút cuối cùng, thằng vẫn không được gặp ba mình.
Tôi cũng chẳng còn nhớ, kể từ khi Trình Thất Thất xuất hiện, đã bao lâu rồi anh ta không về nhà ở bên con.
Đúng lúc tôi còn chìm trong nỗi đau tột cùng, Trình Thất Thất gọi điện cho tôi.
Tôi không bắt máy. Đến nước này, cũng chẳng còn lý do gì để nghe nữa.
Tôi chặn toàn bộ số điện thoại và mọi phương thức liên lạc của hai người họ, rồi như một cái xác không hồn, lặng lẽ một mình lo liệu hậu sự cho con.
May mà mẹ tôi đã qua đời cách đây không lâu. Bằng không, nếu bà biết đứa cháu ngoại mà bà yêu thương nhất phải chịu kết cục như vậy, chắc hẳn sẽ khóc đến mù cả mắt.
Tôi gục lên tấm bia mộ lạnh ngắt của Coca. Thằng bé đã mang theo tất cả hy vọng của tôi rời đi.
Trên cõi đời lạnh lẽo này, dường như chỉ còn lại mình tôi.
Ba ngày sau khi thằng bé mất, tôi lê thân xác tê dại trở về nhà thu dọn đồ đạc.
Tôi dọn sạch căn nhà mà cả ba chúng tôi đã cùng nhau vun đắp. Từng món đồ, từng góc nhỏ đều lưu giữ ký ức của gia đình ba người.
Thuở mới ở bên nhau, tôi và Trình Yến cùng lên Bắc Kinh lập nghiệp. Chúng tôi thuê một căn phòng nhỏ chật hẹp, chỉ kê vừa một chiếc giường ghép bằng những tấm ván gỗ.
Hồi ấy, tối nào anh ta cũng cặm cụi tính toán thu chi, chi li đến từng đồng. "Vợ à, tháng này mình lại để dành được thêm ít tiền rồi. Đợi anh kiếm thêm chút thành tích nữa, anh sẽ đưa em và con chuyển sang căn nhà rộng hơn."
Khi ấy, anh ta luôn ân cần xoa bóp cho tôi, xót xa mỗi lần tôi nghén đến mức chẳng ăn nổi thứ gì.
Mỗi lần thấy tôi nôn đến tái mét mặt mày. không ăn được bất cứ thứ gì, anh ta đều ngồi sụp trước mặt tôi, đầy vẻ tự trách. "Vợ à, sau này chúng ta không sinh thêm nữa."
Anh ta từng là người mong chờ đứa con này hơn bất cứ ai, và cũng từng yêu thương Coca hơn bất cứ ai.
Thời điểm ấy, cả nhà ba người chúng tôi từng nằm chen chúc trên chiếc giường gỗ chật hẹp ấy, trái tim cũng từng gắn bó khăng khít với nhau.
Rốt cuộc mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ khi nào?
Có lẽ là từ hai năm trước, khi Trình Thất Thất từ nước ngoài trở về. Kể từ đó, tâm trí của anh ta không còn đặt nơi tôi và con trai nữa.
Tôi mang theo tất cả những gì thuộc về mình, không hề lưu luyến. Không còn Coca, nơi này cũng chẳng còn là nhà của tôi.
—----
Trong căn phòng trống trải, giữa màn đêm tĩnh mịch.
Tôi co ro ở một góc giường, ôm c.h.ặ.t tấm ảnh của con trai, cuối cùng cũng không thể kìm nén nổi nữa mà bật khóc nức nở.
Những ký ức về Coca như một con thú dữ, xé nát trái tim tôi thành từng mảnh, để lại chỉ toàn m/áu thịt và nỗi đau chua xót.
Không biết trút nỗi đau vào đâu, tôi lại gọi điện cho Trình Yến.
Một cuộc, hai cuộc, ba cuộc. Anh ta không bắt máy lấy một lần.
Cuối cùng, anh ta chỉ nhắn lại một tin: [Lâm Kiều Kiều, cô phiền vừa thôi.]
[Tôi đang đưa Thất Thất đi thử váy cưới. Con bé khó khăn lắm mới vượt qua được chuyện cũ, cô đừng quấy rầy nữa.]
Tôi run rẩy gõ một dòng chữ khiến người ta tan nát cõi lòng: [Con trai xảy ra chuyện rồi.]