Thậm chí đứa cháu trai lớn nhất của chú Ba Lục mới bốn năm tuổi thôi mà đã lén lút định mở khóa phòng ngủ chính để xông vào.
Nếu là ở quê cô đã trực tiếp đuổi thẳng cổ đám người này ra ngoài rồi!
Nhưng bây giờ đây là khu tập thể quân nhân, cô không thể làm vậy vì sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Lục Quan Sơn.
Con người là sinh vật sống theo bầy đàn, khi bạn ở trong một tập thể thì phải cân nhắc đến nhiều ảnh hưởng tiêu cực.
Nhưng điều đó không có nghĩa là cô sẽ nhẫn nhịn.
Những người này, ông bà nội có thể ở lại để cô giúp chăm sóc, nhưng những người khác thì đến lúc biến đi là phải biến đi thôi!
Bà nội Lục đầy vẻ áy náy:
“Ông nội cháu đang ngủ trong gian nhà phụ, vừa xuống tàu là ông không trụ vững nữa rồi, đợi Quan Sơn về gặp mặt một cái là được, sáng sớm mai chúng bà đi luôn.”
Nếu không phải vì bệnh của ông nội Lục không cầm cự được mấy tháng nữa thì bà cũng không lặn lội xa xôi thế này để làm phiền cuộc sống của Quan Sơn.
Nào ngờ vợ thằng Ba là Tăng Tuệ Phương đột nhiên lớn giọng:
“Mẹ nói gì thế không biết!
Chúng con khó khăn lắm mới tới được đây, mai đã đi luôn sao?
Đi vội vàng thế người ta sẽ nói Quan Sơn thế nào?
Người ta sẽ bảo nó không hiếu thảo, đuổi cả người nhà ra ngoài!
Vả lại mẹ chẳng phải cũng biết đấy thôi, ở quê làm ruộng chẳng kiếm ra tiền, Quan Sơn bây giờ làm tiểu đoàn trưởng rồi thì nên để mẹ và bố ở lại đây mà phụng dưỡng chứ.
Phát Tài, Bạo Phú đều là em nó cả, cứ để nó sắp xếp công việc cho chúng nó ở lại đây!
Đó chẳng phải là việc nó nên làm sao?”
Nói đoạn bà ta lại nhìn cô gái trẻ có làn da màu lúa mì kia, cố ý cười nói:
“Còn cả con Mộng Mộng cháu gái tôi nữa, nó quen biết Quan Sơn từ nhỏ, vừa siêng năng vừa thạo việc!
Vợ Quan Sơn trông da thịt mềm mại thế kia chắc cũng chẳng biết làm lụng gì mấy đâu nhỉ?
Cứ để Mộng Mộng ở lại đây cơm nước giặt giũ, Quan Sơn trả lương cho nó là được!”
Mặt Mộng Mộng ửng đỏ.
Cô ta từ trước đến nay vẫn luôn thích Lục Quan Sơn, trước đây cũng nhờ dì Tăng Tuệ Phương làm mối nhưng tiếc là Lục Quan Sơn hoàn toàn không đồng ý.
Thực ra cô ta chẳng cầu xin được làm vợ anh Quan Sơn, chỉ cần được ở bên cạnh anh, dù là làm bảo mẫu hầu hạ người khác cô ta cũng cam lòng!
Dì nói đúng, vợ anh Quan Sơn trông thực sự quá kiêu kỳ, làn da trắng trẻo mịn màng thế kia thì làm sao mà làm việc được?
Ngược lại là cô ta, ở trong thôn ai mà chẳng bảo cô ta thạo việc, m-ông lại còn to nữa……
Trước đây là do anh Quan Sơn không hay về nên chưa thấy cô ta, đợi anh Quan Sơn thấy cô ta rồi nhất định sẽ cảm thấy người phụ nữ như cô ta mới hợp làm vợ hơn.
Mộng Mộng càng nghĩ càng thấy tim đ-ập thình thịch, kích động đến mức hận không thể ăn mừng trước.
Ngu Lê nhìn bà ta và hiểu rằng Tăng Tuệ Phương lần này đến đây chính là để gây chuyện!
Hơn nữa còn dự định gây không chỉ một chuyện!
Nhưng chưa đợi Ngu Lê nói gì, bà nội Lục đã bật dậy, giận dữ quát:
“Tăng Tuệ Phương!
Chị thực sự là không biết xấu hổ!
Quan Sơn nó làm tiểu đoàn trưởng chứ không phải thần tiên!
Làm sao mà sắp xếp công việc cho con trai chị được?
Thằng Phát Tài với Bạo Phú được chị nuông chiều đến mức bao gạo còn không vác nổi, cũng chẳng chịu đi lính!
Thì làm được việc gì?!
Trước đây chị đã muốn giới thiệu cháu gái chị cho Quan Sơn, tôi đã nói rõ với chị từ lâu rồi là chúng nó không hợp nhau!
Quan Sơn không đồng ý!
Đến tận bây giờ chị vẫn chưa từ bỏ ý đồ xấu xa đó, chị, chị……”
Nói đoạn bà tức đến mức mặt mày tái mét rồi ngồi phịch xuống.
Ông Ba Lục Văn Xương bấy giờ mới lên tiếng:
“Mẹ, mẹ gào to thế làm gì?
Quan Sơn còn chưa bảo không đồng ý, mẹ vội cái gì cơ chứ?!”
Vẫn là Ngu Lê vội vàng bước tới bắt mạch cho bà nội Lục, nhìn qua một cái đã thấy sức khỏe của bà nội cũng không còn tốt nữa rồi.
Nếu cứ bị chọc giận thế này hàng ngày thì cũng chẳng sống được bao lâu.
Cô nhanh ch.óng tìm thu-ốc viên rồi pha nước cho bà nội Lục uống.
Đang bận rộn thì Lục Quan Sơn đã trở về.
Anh vóc người cao lớn, bước đi thoăn thoắt, tay còn xách một chiếc cặp l.ồ.ng cơm, vừa vào sân đã gọi:
“Vợ ơi, anh về rồi……”
Mộng Mộng là người kích động nhất, lập tức lao ra định giật lấy cặp l.ồ.ng cơm:
“Anh Quan Sơn, để em cầm cho để em cầm cho!
Anh đi làm cả ngày vất vả rồi!”
Nào ngờ Lục Quan Sơn theo phản xạ đưa cánh tay lên gạt ra, lực đạo đó tuy đã được kiểm soát bớt nhưng vì Mộng Mộng ở quá gần nên vẫn bị đẩy một cái ngã phịch xuống đất!
Xương cụt đau đến mức nước mắt cô ta trào ra!
Tăng Tuệ Phương thấy vậy vội vàng ra đỡ, Lục Quan Sơn nhìn thấy bà ta cái nhìn đầu tiên sắc mặt đã lạnh xuống:
“Bà tới đây làm gì?!”
Anh lập tức nghi ngờ có phải mụ Tăng Tuệ Phương này bắt nạt vợ mình không!
Anh sải bước đi vào phòng khách, thấy bà nội và Ngu Lê đang nói chuyện ổn thỏa mới coi như yên tâm.
Lục Văn Xương thấy đứa con nuôi này của mình thì có chút không tự nhiên mà hắng giọng một tiếng, không dám lên tiếng.
Phát Tài và Bạo Phú nhìn nhau rồi lí nhí gọi một tiếng anh Cả.
Lục Quan Sơn chẳng thèm để ý đến bọn chúng, đi thẳng tới:
“Bà nội, bà tới rồi!”
Tăng Tuệ Phương đỡ Mộng Mộng đi vào, trong bụng đầy tức giận!
Nhưng Lục Văn Xương cảm nhận được luồng khí thế áp đảo trên người Lục Quan Sơn nên nhất thời chỉ có thể vội vàng nháy mắt với Tăng Tuệ Phương:
“Mau lên, đi nấu cơm đi!
Quan Sơn về rồi, phải ăn cơm chứ!”
Tăng Tuệ Phương nghiến răng, gọi hai đứa con dâu vẫn luôn trốn ở góc tường đi xuống bếp.
Chương 119 Chúng ta có ch-ết cũng phải bám trụ ở khu tập thể
Lục Quan Sơn nhìn thấy bà nội trông già đi rất nhiều, cảm thấy vô cùng áy náy!
Sau khi đi lính, có khi một hai năm anh cũng chẳng về được một lần.
Cũng chỉ có thể gửi tiền về, nhưng nghĩ lại chắc ông bà nội cũng chẳng nỡ tiêu.
Bà nội thấy anh cũng không kìm được nước mắt rơi lã chã, Lục Quan Sơn liền quỳ xuống trước mặt bà nắm lấy tay bà hết lời an ủi.
Ngu Lê đứng bên cạnh nhìn mà trong lòng cũng thấy xót xa lây!
Một lát sau ông nội nằm ở gian nhà phụ cũng tỉnh dậy, Lục Quan Sơn và Ngu Lê đỡ bà nội sang đó, nhìn thấy ông nội nói chuyện cũng chẳng còn sức lực, mắt Lục Quan Sơn đỏ hoe.
Ngu Lê bắt mạch cho ông nội một cái mà kinh hãi!
“Bà nội, sức khỏe của ông nội sao lại thành ra thế này ạ?
Ông……”
Ông nội bị u-ng th-ư, hơn nữa còn là giai đoạn cuối, cổ họng đã hoàn toàn không phát ra tiếng được nữa rồi.
Ngu Lê dù có giỏi đến đâu thì ông đã đến mức này rồi, cô cũng chỉ có thể cố gắng để ông ra đi không quá đau đớn mà thôi.
Bà nội rưng rưng nói:
“Biết các cháu bận rộn, chúng bà cái tuổi này rồi chuyện đau ốm qua đời là sớm muộn thôi, nhưng bà chỉ muốn đến xem vợ của Quan Sơn trông như thế nào, xem Quan Sơn cháu sống có tốt không, nếu không thì dù chúng bà có ch-ết cũng không yên tâm được.”