Thời gian gần đây, bà phát hiện ra cô con dâu của Quan Sơn này đúng là từ trên trời dưới đất khó mà tìm được người thứ hai tốt như vậy!
Không chỉ xinh đẹp, công việc giỏi giang, biết y thuật, đối với hai thân già bọn họ cũng vô cùng hiếu thảo, cơm nước nấu nướng cũng ngon bậc nhất!
Bất kể bận rộn đến đâu, Ngu Lê mỗi ngày đều cùng Lục Quan Sơn bầu bạn trò chuyện với ông bà nội, chỉ riêng điểm này thôi đã khiến người già cảm thấy vô cùng an lòng, hạnh phúc.
Bà nội Lục vội vàng đi tới đón lấy:
“Ngoan quá, con đi ăn đi, để bà đút cho ông nội!”
Trên khuôn mặt kiều diễm của Ngu Lê ngập tràn ý cười:
“Bà nội, bà cứ ăn trước đi!
Con không vội.
Để con đút cho ông nội.”
Bà nội Lục lại xót xa cho cô:
“Cái đứa nhỏ này!
Con ngày nào cũng bận rộn công việc, khó khăn lắm mới được nghỉ lại nấu cơm cho bọn ta, con đi ăn đi, để bà đút!”
Ngu Lê xót người già tuổi cao, sao nỡ để bà làm, hai người đang đẩy đưa nhau thì ông nội Lục lại sốt ruột há miệng nói:
“Con, con, con đi, đi ăn đi!”
Bà nội Lục và Ngu Lê cùng lúc quay đầu lại, ông nội Lục cũng kinh ngạc khựng lại!
Ông vậy mà đã có thể phát ra âm thanh rồi?
Bà nội Lục kích động ghé sát lại còn chưa kịp nói gì thì ông nội Lục bỗng nhiên nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay Ngu Lê, sốt ruột dùng hết sức lực nói:
“Quan Sơn, Quan Sơn không phải, không phải là con của đôi vợ chồng đó...”
Chương 127 Nén bi thương!
Thấy ông nội Lục bỗng nhiên có thể nói chuyện được rồi, lời sắp nói dường như còn là lời vô cùng mấu chốt, Ngu Lê vội vàng đỡ lấy ông:
“Ông nội, ông đừng mở miệng vội!
Để con châm cứu cho ông thêm mấy mũi nữa, đợi khi ông bình tĩnh lại thì nói chuyện sẽ lưu loát hơn!”
Những ngày qua cô đã tìm đủ mọi cách, dùng rất nhiều tuyệt chiêu để chữa bệnh cho ông nội Lục, vốn dĩ hy vọng là ông nội Lục sẽ không đau đớn như thế, không ngờ lại vô tình đúng lúc làm cho tình trạng của ông nội Lục chuyển biến tốt đến mức có thể mở miệng nói chuyện rồi!
Ông nội Lục rất nghe lời Ngu Lê, nhắm mắt khép miệng, đợi Ngu Lê châm cứu cho ông một lúc, tâm trạng ổn định lại lúc này mới thử mở miệng.
Giọng ông run rẩy:
“Ban đầu đôi vợ chồng bỏ rơi Quan Sơn đó căn bản không phải... cha mẹ ruột của nó!
Đôi vợ chồng đó mấy tháng trước phạm tội bị bắt, đã khai ra chuyện này.
Ban đầu họ là nhặt được Quan Sơn ở nơi khác... không tìm được người mua thích hợp, Quan Sơn lại phản kháng dữ dội hễ không chú ý là lại tấn công họ... hai vợ chồng đó mới đ-ánh Quan Sơn đến mức gần như hôn mê rồi vứt đi...
Ta biết được chuyện này từ phía công an nên mới một hơi thở không thông mà phát bệnh... không ngờ vậy mà còn làm ảnh hưởng đến họng không nói được thành lời.
Các con hãy nói với Quan Sơn, bảo nó đi tìm cha mẹ ruột của nó, cái miếng ngọc đó của nó chắc là...”
Nói đến đây, ông nội Lục không còn chống đỡ nổi nữa, thở hồng hộc, bỗng nhiên phun ra một ngụm m-áu tươi, đúng lúc b-ắn hết vào bát mì lá hẹ đó!
Bà nội Lục sụp đổ hét lên:
“Ông nó ơi!”
Ngu Lê cũng không nhịn được thốt lên:
“Ông nội!
Ông nội!”
Ông nội Lục ngã xuống giường, tay khẽ run rẩy, dùng hết sức lực cả đời này nói với bà nội Lục:
“Nói với Quan Sơn, đừng buồn...”
Ông vốn dĩ đã là người sắp gần đất xa trời rồi, lao khổ cả đời, có thể đến ở chỗ đơn vị của cháu nội một thời gian, sống thêm được mấy ngày này đã cảm thấy vô cùng hạnh phúc rồi.
Chỉ tiếc là không được tận mắt nhìn thấy đứa con của Quan Sơn chào đời.
Ngu Lê hoảng loạn đi bắt mạch cho ông nội, ông mở trừng mắt không chịu nhắm lại, vẫn còn tàn dư một tia hơi thở.
Bà nội Lục sụp đổ khóc rống lên:
“Ông lão ơi!
Ông không được bỏ tôi lại mà!”
“Ông nội, con, con...”
Ngu Lê không kìm nén được mà tay chân luống cuống, kim châm trong tay cũng run rẩy nhưng biết là không thể cứu vãn được nữa rồi!
Bệnh của ông nội thực sự là đã kéo dài quá lâu rồi!
Trách cô và Lục Quan Sơn đã không kịp thời quan tâm đến ông bà nội, vậy mà lại bệnh đến mức độ này!
Hai tiếng sau, Lục Quan Sơn phiền lòng từ bên ngoài trở về.
Hôm nay anh vốn dĩ có một công việc quan trọng nhưng luôn thấy bất an trong lòng, đi giữa đường vẫn quay về.
Chân mang vết thương nhưng sau khi xuống xe vẫn chống gậy vội vàng đi về phía phòng của ông nội.
Thời gian này mặc dù ông bà nội ở đây nhưng anh luôn có công việc bận rộn, cũng may có Ngu Lê giúp đỡ chăm sóc ông bà nội nhưng cuối cùng vẫn là do anh làm chưa đủ tốt!
Lục Quan Sơn bước vào phòng, thấy bà nội đang khóc, Ngu Lê cũng đỏ hoe mắt trào nước mắt, anh thoáng chốc hoảng sợ, đầu gối mềm nhũn quỳ sụp xuống đất!
“Ông nội!”
Bàn tay ông nội chậm rãi nắm lấy tay anh, cố sức cười nhạt một cái, ngay sau đó nhắm mắt lại.
Bàn tay g-ầy guộc đó buông thõng xuống một cách yếu ớt...
Lục Quan Sơn không kìm được nữa mà bật khóc thành tiếng:
“Ông nội!
Ông nội!
Là Quan Sơn bất hiếu!
Ông nội, ông đừng đi!
Ông đừng đi!”
Anh bỗng nhớ lại rất nhiều năm trước, lúc mình bị đ-ánh đến mức mê man được ông nội bế về nhà họ Lục.
Năm đó tuyết rất lớn, rất lạnh nhưng ông nội vẫn còn trẻ, bế anh đi một mạch vững vàng, không để anh bị gió thổi trúng.
Sau này cũng là vì anh, ông nội không quản ngày đêm lao động trên đồng ruộng, đi sớm về khuya.
Lúc anh đang tuổi lớn sức ăn nhiều, ông nội liền cố gắng nhịn đói để anh được ăn nhiều thêm một chút.
Ông nội luôn ngồi trên ngưỡng cửa hút thu-ốc lào rồi nói:
“Quan Sơn ăn nhiều vào cho cao lớn, sau này đi làm lính, đi cầm s-úng bảo vệ tổ quốc, ông nội mới yên tâm được.”
Con trai của Tăng Tuệ Phương là Hữu Tài và Bạo Phú luôn bắt nạt anh, Lục Quan Sơn bị chúng đ-ánh đến mức đầu xuôi m-áu chảy trong thôn, ông nội vác cuốc đi tính sổ, vóc dáng g-ầy gò phát ra tiếng nổ giận dữ to lớn làm khiếp sợ tất cả mọi người.
Năm mười lăm tuổi, ông nội quỳ trước cửa nhà bí thư thôn cầu xin người ta cho Quan Sơn một suất đi làm lính.
“Quan Sơn nhà tôi không phải hạng hèn nhát, nó sẽ khôn lớn, sẽ có bản lĩnh, các người ai cũng đừng hòng bắt nạt nó!”
Ông nội lầm lì ít nói, vì luôn ra ngoài làm việc, lúc về thường anh đã ngủ say rồi nhưng ông nội vẫn sẽ xoa xoa bàn chân nhỏ của anh, dùng tay đo đạc xem có phải lại lớn thêm chút nào không.
Ông xót xa Lục Quan Sơn không có cha mẹ, dùng hết mọi cách nuôi anh khôn lớn nhưng lại chẳng được hưởng phúc mấy năm.
Lục Quan Sơn quỳ bên giường, nắm lấy tay ông nội khóc đến mức không ngẩng đầu lên được.
Tại sao bao nhiêu năm qua anh chỉ biết gửi tiền về, tại sao anh luôn bận rộn, luôn không có thời gian về nhà, tại sao anh còn không biết ông nội mắc căn bệnh nặng như thế này...
Bà nội Lục ngậm ngùi ôm lấy anh:
“Quan Sơn à, đừng khóc, con mà khóc thế này ông nội con lại xót xa.
Căn bệnh này lúc phát hiện ra đã là giai đoạn cuối rồi, con đừng tự trách mình, chúng ta nuôi con khôn lớn, nhìn thấy con bây giờ ưu tú thế này, cả đời này chúng ta thấy xứng đáng rồi!
Cả thôn ai mà không ngưỡng mộ hai thân già bọn ta tháng nào cũng có tiền gửi về?
Ai mà không ngưỡng mộ đứa cháu dâu gửi quần áo đồ ăn cho ta?
Ông nội và bà nội cả đời này thấy xứng đáng rồi!
Con tưởng ta không biết sao?
Các chị dâu trong khu tập thể này cũng nói với ta rồi, con ở đây cũng khổ lắm, những việc khó khăn nhất nguy hiểm nhất con đều lao lên, bị thương mê man suýt ch-ết mà ông bà nội đều không ở bên cạnh con!
Con đi đ-ánh trận, ta và ông nội con lo lắng muốn ch-ết, hận không thể lấy thân mình đổi cho con!
Con người ai rồi cũng phải ch-ết, chỉ là sớm hay muộn thôi, ta bầu bạn với con thêm mấy năm nữa rồi sẽ đi cùng ông nội con.
Nhưng bây giờ chúng ta không được khóc, không được khóc đâu...”