Rất nhanh, rất nhiều người vây lại, ai nấy đều chỉ trỏ, kinh ngạc vô cùng!
Trần Nhị Ni là người đầu tiên xông ra:
“Hay thật!
Dương Ninh Nhược cái con tiện nhân này sao lại ở trong nhà Đoàn trưởng Trần nữa?
Cô ta đã hại Tô Phảng và Đoàn trưởng Trần ly hôn rồi!
Đây chẳng phải là bắt quả tang tại trận sao?"
Tôn Thảo Miêu cũng bĩu môi, khinh bỉ nói:
“Lúc trước còn không thừa nhận, lần này bị tóm được thì giải thích thế nào?
Còn nữa, đứa bé Dương Ninh Nhược sinh ra trước đó hóa ra không phải của Tiểu đoàn trưởng Đỗ à?
Mẹ ơi, sao lại có người phụ nữ mặt dày đến thế!"
Trưởng ban phụ nữ Trương Văn Lệ lần này cũng không thể nhịn nổi nữa, nói với Đoàn trưởng Trần:
“Đoàn trưởng Trần, việc này chúng tôi nhất định phải báo cáo lên trên, quá ảnh hưởng đến quyền lợi của những người vợ lính chúng tôi rồi!
Tô Phảng đã phải chịu thiệt thòi lớn như vậy, chúng tôi không muốn sau này trong khu tập thể còn xảy ra bi kịch tương tự!"
Đoàn trưởng Trần nhìn những người này đang bàn tán xôn xao, ông ta phản bác:
“Các người đừng nói bừa!
Dương đồng chí có nỗi khổ riêng, cô ấy không có nơi nào để đi nên tôi mới để cô ấy ở đây, chúng tôi trong sạch!
Là quan hệ đồng chí!
Cô ấy, cô ấy..."
Dù ông ta có giải thích thế nào, ánh mắt mọi người nhìn ông ta đều là sự khinh miệt, mỉa mai!
Chẳng lẽ ông ta thật sự sai rồi?
Rõ ràng ông ta thực sự không làm gì cả, thậm chí còn chưa từng chạm vào tay Dương Ninh Nhược!
Dương Ninh Nhược bị đ-ánh đến sưng vù mặt, trên cổ có một vết m-áu, cô ta nhìn người tình cũ đang đứng trong đám đông do nhà họ Đỗ mang tới, biết mình hôm nay không thoát được rồi, đang định chạy thì bị Đoàn trưởng Trần tóm lại.
“Dương đồng chí, cô nói cho họ biết đi, chúng ta trong sạch!
Cái tên nhân tình gì đó là họ vu oan cho cô đúng không?
Đứa con cô sinh ra là của Tiểu đoàn trưởng Đỗ!"
Môi Dương Ninh Nhược run rẩy, đầu óc cô ta rất loạn:
“Lão Trần, tôi..."
Mẹ Đỗ lại tát thêm một cái:
“Đi!
Tao đưa mày đi gặp lãnh đạo đơn vị!
Con trai tao không thể ch-ết không minh bạch như vậy được!"
Cuối cùng, một nhóm người đưa Dương Ninh Nhược và gã nhân tình đi điều tra.
Không tốn nhiều công sức, gã đàn ông đó đã khai ra tất cả rõ ràng.
Là Dương Ninh Nhược lúc chồng không có nhà, vì cô đơn trống trải đã tìm đến gã, gã cũng không nhịn được nên hai người đã cấu kết với nhau.
Sau đó m.a.n.g t.h.a.i thì dự định sinh ra rồi coi như con của Tiểu đoàn trưởng Đỗ.
Nhưng không ngờ Tiểu đoàn trưởng Đỗ lại hy sinh, thân thế của đứa trẻ cũng bị bại lộ!
Cộng thêm những sự việc như Dương Ninh Nhược bỏ rơi đứa trẻ ở bệnh viện, mang theo tiền tuất bỏ trốn, đã cấu thành tội phá hoại hôn nhân quân đội nghiêm trọng!
Điều khiến Đoàn trưởng Trần không ngờ tới nhất là, chuyện của ông ta thậm chí đã kinh động đến tầng lớp lãnh đạo cao cấp ở thủ đô, họ gọi điện tới mắng cho ông ta một trận vuốt mặt không kịp!
“Họ Trần kia!
Không muốn làm nữa thì cút về quê mà làm ruộng!
Đừng ở đây làm mất mặt xấu hổ!
Từng này tuổi rồi mà còn có thể làm ra chuyện hoang đường như thế, tôi cũng thấy xấu hổ thay cho anh!"
Đoàn trưởng Trần nghe tiếng cúp điện thoại bên kia, cảm thấy như có gáo nước lạnh dội xuống người.
Ngay khoảnh khắc đó, ông ta mới chợt nhận ra, suốt thời gian qua mình thực sự như đang bước vào trong sương mù vậy.
Dường như bị thứ gì đó điều khiển tâm trí, rõ ràng là chuyện không nên làm mà đều đã làm hết.
Khi bừng tỉnh thì vợ con đã ly tán, cái người mà ông ta tự cho là cần bảo vệ lại là một kẻ dối trá không biết ngượng, một loại hàng rẻ tiền lẳng lơ thành tính!
Đoàn trưởng Trần đích thân đi thẩm vấn Dương Ninh Nhược.
Vừa nhìn thấy ông ta, Dương Ninh Nhược lại khóc:
“Lão Trần, tôi..."
Nhưng Đoàn trưởng Trần như đã biến thành một người khác, giọng khàn đặc:
“Chúng ta nói từ lúc bắt đầu đi, cô bắt đầu nhắm vào tôi, ra tay với người nhà tôi từ khi nào?
Lúc Tiểu đoàn trưởng Đỗ hy sinh, cô khóc t.h.ả.m thiết như vậy đều là giả sao?
Cô không biết cậu ấy ở đơn vị làm những việc nguy hiểm thế nào sao?
Cô làm sao có thể phản bội cậu ấy để m.a.n.g t.h.a.i con của người đàn ông khác?"
Dương Ninh Nhược định ngụy biện, ông ta đột nhiên quát lớn:
“Nói!"
Sự nghiệp của ông ta đã chấm dứt, nhưng lần này, ông ta nhất định phải làm cho ra ngô ra khoai, rõ ràng minh bạch!
Lần này Dương Ninh Nhược thật sự sợ rồi, cô ta biết tội danh hiện tại của mình quá lớn, nếu không khai báo t.ử tế thì e là không còn cơ hội nữa.
“Tôi, ban đầu tôi thực sự không... không hề nghĩ tới việc có quan hệ gì với anh cả, là tôi thấy anh đối xử với chị Tô Phảng tốt như vậy, là... là chị dâu Hạ khuyến khích tôi.
Sau đó tôi bỏ trốn, tôi không định quay lại đâu, nhưng tôi gặp nguy hiểm, chị dâu Hạ nói, chỉ cần dùng một chiếc khăn tay của tôi là có thể khiến anh và chị dâu Tô Phảng ly hôn...
Tôi cũng không muốn làm vậy đâu, nhưng người không vì mình trời tru đất diệt mà!
Lão Đỗ anh ấy... chỗ đó không được!
Tôi m.a.n.g t.h.a.i với người đàn ông khác, anh ấy có biết chắc chắn cũng sẽ thấu hiểu cho tôi thôi!
Hơn nữa chuyện này thật sự hoàn toàn do lỗi của tôi sao?
Ở cửa phòng sinh, tôi tưởng anh sẽ xót xa chị dâu Tô Phảng mà quay lại bên chị ấy tiếp tục chung sống.
Nếu lúc đó anh chọn chị ấy thì tôi chắc chắn sẽ không bám lấy anh nữa, là chính anh đã đoạn tuyệt hoàn toàn với chị ấy thì tôi mới có cơ hội chứ.
Chuyện này sao có thể đổ hết lên đầu tôi được?"
Chương 186 Đuổi việc, ngồi tù, đau ch-ết mất!
Đối mặt với lời buộc tội của Dương Ninh Nhược, Đoàn trưởng Trần không hề phủ nhận.
Đúng vậy, chuyện này Dương Ninh Nhược có lỗi trước, nhưng ông ta thì vô tội sao?
Suy cho cùng, là tình yêu của ông ta dành cho Tô Phảng không đủ kiên định!
Trong thời gian đó, Ngu Lê đã nhiều lần lên tiếng vì Tô Phảng, Lục Quan Sơn cũng khuyên nhủ ông ta vài lần, là chính ông ta hồ đồ, cố chấp!
Đoàn trưởng Trần chủ động tháo chiếc mũ trên đầu xuống, cởi chiếc cúc trên cùng.
Ông ta thú nhận những sai lầm mình đã phạm phải, đề đạt nguyện vọng rời khỏi quân đội.
Đây đã là sự tự trọng lớn nhất mà ông ta có thể giữ lại cho mình rồi.
Quân đội cũng không giữ lại, chuyện này liên quan đến liệt sĩ và thể diện của quân đội, chuyện Đoàn trưởng Trần vì góa phụ liệt sĩ mà ly hôn với người vợ vừa mới sinh con ngày thứ hai đã sớm truyền đi xôn xao!
Nếu không xử lý nghiêm khắc thì những người vợ lính khác làm sao có thể yên tâm?
Ngày rời khỏi khu tập thể, Đoàn trưởng Trần nhìn căn nhà trống rỗng, trong cơn mơ hồ, dường như ông ta nhìn thấy Tô Phảng từng bận rộn ở đây, cô ấy dường như lúc nào cũng tỏ vẻ chê bai nhưng nơi khóe mắt chân mày đều là ý cười:
“Trời ạ, sao anh hay lải nhải thế!
Còn không mau ăn cơm đi là nguội hết bây giờ!"
Ông ta vừa tan làm là làm việc nhà, có lơ là thì cô cũng không để mình rảnh rỗi, cô ngồi dưới ánh đèn khâu vá quần áo, khâu đế giày cho ông ta, cần mẫn âm thầm lo liệu cho cả gia đình.
Nước chảy đ-á mòn, cái sự bình lặng mà ông ta lầm tưởng lại chính là tình yêu đáng để hoài niệm nhất.
Mắt cay cay, lòng đắng ngắt, cảm giác khó chịu đó gần như muốn đè bẹp con người ta.