Lục Quan Sơn tuy rất không nỡ nhưng vẫn phải về tập trung rồi, hắn chỉ có thể đứng nghiêm chỉnh trước mặt Tạ Lệnh Nghi, chào theo quân lễ:
“Rõ!
Mẹ!”
Nhìn thấy con trai lớn đứng trước mặt mình, Tạ Lệnh Nghi nở nụ cười mãn nguyện.
Tạ Ấu An cũng không còn quá nhiều nỗi buồn chia ly nữa, cô sau khi rơi xuống nước thì bị sốt nhưng vì mẹ đã tỉnh lại, anh chị lại không sao nên rất nhanh đã kh-ỏi h-ẳn.
Giờ đây tuy anh chị đã đi rồi nhưng mẹ vẫn ở bên cạnh mình, cô cảm thấy không còn sợ gì nữa, trong lòng vô cùng yên tâm.
Mãi cho đến tận lúc Ngu Lê và Lục Quan Sơn tới nhà ga, cả hai đều vẫn rất luyến tiếc.
Gần như là đồng thời, theo bản năng cả hai cùng nhìn về phía đối phương.
“Lần tới anh được nghỉ…”
“Lần tới chúng ta…”
Cả hai cùng bật cười, Lục Quan Sơn thở dài:
“Lần này ra ngoài thời gian hơi lâu, lần sau được nghỉ không biết là khi nào nữa, huống chi năm nay con sắp chào đời, e là lần sau gặp lại mẹ và Ấu An ít nhất cũng phải tới năm sau rồi.”
Ngu Lê lại cười nói:
“Cái đó cũng chưa chắc đâu, biết đâu sức khỏe mẹ hồi phục tốt, có ngày mẹ lại đi thăm chúng mình thì sao?”
Nghĩ đến việc mẹ đã ngủ say lâu như vậy, tuy bà không nói rốt cuộc là chuyện gì nhưng Lục Quan Sơn vẫn nghĩ tới một người.
“Lúc đó chắc chắn có liên quan tới Bạch Hồng Miên.
Mẹ không cho can thiệp vào chuyện này chắc là có lý lẽ riêng của bà, nhưng anh không làm được việc đứng nhìn.”
Hắn nhất định phải quản!
Ngu Lê suy nghĩ một lát rồi hạ thấp giọng nói:
“Chúng ta có thể không trực tiếp can thiệp, nhưng đôi khi để hủy hoại một người thì có thể có rất nhiều cách.”
Hai vợ chồng bàn bạc hồi lâu, cuối cùng chốt được vài phương án.
Sau đó trải qua khoảng hai mươi tiếng đồng hồ ngồi tàu hỏa, cả quãng đường vất vả vì đi đường dài, cuối cùng cũng đã tới đích.
Họ rời khỏi thành phố Hải, Tạ Ấu An ở lại bầu bạn với Tạ Lệnh Nghi dưỡng sức.
Phía nhà họ Thiệu thì ầm ĩ cả lên vì Bạch Linh Linh sau khi rơi xuống nước thì bị ngất đi, tìm đại phu tới kiểm tra thì thực sự phát hiện ra cô ta là người vừa mới sinh nở xong…
Thiệu Huy cũng không ngờ tới người nhà họ Bạch lại lừa gạt ông ta như vậy, đưa một người phụ nữ vừa mới sinh con tới đây!
Ông ta trực tiếp đuổi Bạch Linh Linh ra khỏi nhà họ Thiệu, bắt nhà họ Bạch nhất định phải đưa ra một lời giải thích!
Phía Bạch Nhụy Nhụy đương nhiên sẽ không tự mình lao đầu vào chỗ ch-ết, cả nhà họ Bạch thảo luận một hồi bèn để Bạch Hồng Miên ra mặt đi giải quyết.
Bà ta hiện giờ đã ly hôn với Phó thủ trưởng, ở thành phố Kinh cũng khó mà đứng vững được, nhà họ Bạch cần bà ta nên thực sự bà ta không có cách nào từ chối quá quyết liệt được.
Nhưng Bạch Hồng Miên không ngờ tới, bỗng nhiên có một ngày, trên khắp các mặt báo tràn lan ảnh của bà ta và những “chiến tích vẻ vang” từng xảy ra ở bệnh viện sư bộ!
Hãm hại bệnh nhân, nhiều lần xảy ra sự cố phẫu thuật, ức h.i.ế.p các bác sĩ khác trong cùng bệnh viện, dắt theo cháu gái Bạch Linh Linh cậy thế chức vụ của chồng mà diễu võ dương oai…
Mỗi một chuyện đều được viết vô cùng chi tiết!
Sáng sớm bà ta vừa mới ra khỏi cửa thì một xô nước gạo hắt thẳng vào mặt:
“Đồ cặn bã!
Bà không xứng đáng làm bác sĩ!”
Chương 221 Bạch Hồng Miên vào trại tâm thần
Bạch Hồng Miên gần như đã giữ được thể diện cả đời.
Dựa vào bóng mát của tổ tiên gia tộc, đi tới đâu cũng ngẩng cao đầu nhìn xuống người khác.
Vậy mà giờ đây trên bụng bà ta vẫn còn một vết sẹo, cố gắng ăn mặc cho chỉnh tề cũng không che giấu được túi nước tiểu trong quần áo…
Vừa mới ra khỏi cửa đã bị người ta dội nước gạo lên đầu.
Đám phóng viên bát quái đứng canh ở cửa đợi tin tức.
“Bà Bạch, tin tức Phó thủ trưởng gặp chuyện bà đã nhận được chưa?
Bà cảm thấy Phó thủ trưởng còn cơ hội sống sót không?”
“Bà có thể nói xem tại sao bà lại làm hại những người đó không?
Bà là một bác sĩ lẽ ra phải cứu người giúp đời, sao lại toàn làm những chuyện bại hoại đạo đức như vậy!”
“Tôi thay mặt người dân lên án hành vi của bà, yêu cầu bà phải xin lỗi!”
…
Nước bọt phun cả vào mặt Bạch Hồng Miên, bà ta tức đến mức khuôn mặt méo mó đi, gào thét lên:
“Tôi không có!
Tôi không có!”
Vừa hét, nước tiểu vừa không tự chủ được mà chảy ra.
Vất vả lắm mới thoát khỏi đám phóng viên đó, bà ta tưởng trốn tới thành phố Hải thì sẽ được yên ổn một chút.
Thế nhưng không ngờ tới trên tàu hỏa tuy đã che chắn rất kỹ nhưng vẫn bị người ta nhận ra, suốt cả dọc đường xung quanh đều là những lời chỉ trích bà ta.
“Loại người như bà mà còn ngồi tàu hỏa sao?
Chẳng lẽ không nên ở nhà mà kiểm điểm cho tốt à?”
“Tại sao bà không ngồi tù?
Tìm c-ái ch-ết mà không ch-ết thật, là diễn kịch sao?
Là nhà họ Bạch hay Phó thủ trưởng đã giúp bà trốn tội ngồi tù?”
“Cái người đàn bà này đúng là súc sinh không bằng!
Làm xấu mặt cả đất nước chúng ta!
Đáng lẽ phải bị lôi đi xử b-ắn mới đúng!”
Mười mấy tiếng đồng hồ ngồi tàu hỏa, Bạch Hồng Miên bị mắng c.h.ử.i tới mức chỉ biết trốn trong nhà vệ sinh mà khóc.
Cả đời này bà ta chưa từng phải chịu nhục nhã như thế này…
Đợi đến khi vất vả lắm mới tới được nơi Bạch Linh Linh hiện đang ở tại thành phố Hải, hai cô cháu đều thất thần, t.h.ả.m hại không chịu nổi!
Nhưng điều khiến họ sụp đổ nhất chính là các tờ báo ở thành phố Hải này cũng đưa tin khắp nơi về chuyện của Bạch Hồng Miên.
Mà người thành phố Hải thì giỏi nhất là c.h.ử.i người, những lời lẽ cay độc đó có thể khiến bạn muốn ch-ết đi cho xong!
Người dì sống đối diện nhà Bạch Linh Linh rất nhanh đã phát hiện ra Bạch Hồng Miên chính là người trên báo.
Thế là ngày nào bà ấy cũng đứng ở cửa mà mắng:
“Đồ khốn kiếp thất đức, nhát như thỏ đế vậy, có gan làm mà không có gan nhận, bà già này mắng cho mày đi đầu t.h.a.i luôn!”
Hai người cứ như lũ chuột, chui rúc trong căn nhà nhỏ bé suốt một thời gian dài, đợi cho đến khi sức nóng của tin tức dần hạ nhiệt thì mới dám âm thầm ra khỏi cửa.
Bạch Linh Linh thời gian ở cữ không tốt, lại còn bị Tạ Bình Thu đ-á xuống nước, giờ đây cô ta một chút gió cũng không chịu được, hễ có gió là lại run lẩy bẩy vì lạnh.
Cả người lảo đảo, sắc mặt nhợt nhạt như người ch-ết sống lại, uống bao nhiêu thu-ốc cũng không có tác dụng.
Bạch Hồng Miên thì trên người có không ít tiền, nhưng những ngày tháng phải mang theo túi nước tiểu bên mình cũng chẳng dễ dàng gì.
Hai cô cháu hiện giờ cũng coi như là nương tựa vào nhau mà sống.
Phía nhà họ Thiệu thì Bạch Hồng Miên đã ra mặt đi giao thiệp một hồi, bà ta vẫn xảo quyệt hơn Bạch Linh Linh một chút, trực tiếp lấy Phó thủ trưởng và chỗ dựa của nhà họ Bạch ra để uy h.i.ế.p Thiệu Huy một hồi, coi như cũng có tác dụng.
Tiếp đó, Bạch Hồng Miên dự định sẽ ở lại thành phố Hải một thời gian.
Thành phố Kinh thì người quen quá nhiều, bà ta khó mà làm ăn gì được.
Nhưng ở đây thì bất kể bà ta khoe khoang thổi phồng gia thế của mình thế nào thì cũng chẳng có ai dám nghi ngờ.
Huống chi nhà họ Bạch quả thực là có một chỗ dựa vững chắc.