Cục trưởng ngẩn người:
“Vợ anh sao?
Làm sao có thể!
Điều đó tuyệt đối không thể nào!”
Ông ta lập tức đưa Lục Quan Sơn đến phòng giam, vừa nhìn thấy hai đồng chí nữ đang ngồi bên trong, một trong số đó đặc biệt xinh đẹp, lại còn là bà bầu, cục trưởng sợ đến mức toàn thân rùng mình một cái!
Đích thân đi vào định đỡ Ngu Lê ra ngoài, vừa quát lớn:
“Ai!
Thằng khốn nào đã nhốt phu nhân đoàn trưởng vào đây?”
Trong cục cảnh sát ông ta là lớn nhất, tự nhiên sẽ có khối người đứng ra nhận tội thay.
Lục Quan Sơn gạt ông ta ra, tự mình bước tới nắm lấy cánh tay Ngu Lê, cẩn thận kiểm tra tình hình của cô thế nào.
Đôi chân mày Ngu Lê lạnh lùng, nhìn anh rồi lại nhìn cục trưởng cục cảnh sát, nhẹ nhàng nói:
“Em không có chuyện gì lớn, chỉ là vào đây hơn hai tiếng đồng hồ rồi mà đến một cốc nước cũng không có, không có ai tiến hành thẩm vấn chúng em, cũng không có ai điều tra quy trình sự việc, trực tiếp nhốt em và Tô Tình vào đây luôn.”
Sở dĩ cô vẫn luôn không để lộ thân phận cũng là muốn xem thử, nếu như là một người bình thường gặp phải chuyện như vậy thì sẽ nhận được sự đối xử thế nào!
Chẳng lẽ không có bối cảnh thì đáng bị chèn ép sao?
Không đợi Lục Quan Sơn nổi giận, cục trưởng cục cảnh sát đã liên tục xin lỗi, trực tiếp gọi điện thoại gọi cục trưởng Cao đến.
Cục trưởng Cao vẫn còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra, sau khi đến cục cảnh sát, Ngu Lê nhìn ông ta cười mỉa mai:
“Con dâu của cục trưởng Cao nói muốn để tôi ch-ết cả mẹ lẫn con trong trại tạm giam, không biết ở nơi này của chúng ta còn có người có thể một tay che trời như vậy tồn tại sao?”
Lời này khiến cục trưởng Cao sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, còn chưa kịp xin lỗi thì Ngu Lê đã kể lại ngọn ngành mọi chuyện một lượt.
“Tôi đã không phải lần đầu tiên gặp con dâu của cục trưởng Cao rồi, lần đầu tiên gặp người phụ nữ này đã vô cùng ngang ngược, hôm nay là lần thứ hai, ở cầu thang cô ta trực tiếp xông thẳng tới suýt chút nữa khiến tôi đang ở giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ bị ngã!
Nếu không phải bên cạnh có Tô Tình, hôm nay e rằng tôi thực sự sẽ mất con!
Điều khó hiểu nhất là, cô ta làm sai không một lời xin lỗi, còn định xông lên đ-ánh tôi, tôi phản kháng tát cô ta một cái, cô ta liền nhào tới định đ-ánh cho tôi sảy thai, tôi phòng vệ chính đáng đạp cô ta xuống đất, cô ta ngay lập tức đe dọa tôi một là quỳ xuống xin lỗi, hai là đợi mà ngồi tù!”
Ở nơi thi lái xe, Lục Quan Sơn đã tận mắt chứng kiến con người và phong cách hành sự của Diệp An Kỳ, quá rõ ràng chuyện hôm nay gặp lại Diệp An Kỳ sẽ tồi tệ đến mức nào!
Nếu không phải vợ mình đủ bình tĩnh, bên cạnh lại có Tô Tình, e rằng hôm nay nhất định sẽ xảy ra chuyện!
Ánh mắt sắc lẹm của anh nhìn chằm chằm vào cục trưởng Cao:
“Có phải cục trưởng Cao đã trao cho con dâu mình quyền lực lớn như vậy không?
Còn cục cảnh sát là chuyện thế nào?
Tại sao không làm việc theo đúng quy trình pháp luật?
Chuyện này có phải định làm rùm beng lên đến tận tỉnh mới được phải không?!”
Báo cáo lên tỉnh?
Cục trưởng cục cảnh sát sợ đến mức toát mồ hôi hột, ông ta biết theo tính tình của Lục Quan Sơn thì chắc chắn sẽ làm ra chuyện đó!
“Cái đó, cái đó, đoàn trưởng Lục, chuyện này chúng tôi nhất định sẽ xử lý ổn thỏa!
Bây giờ tôi sẽ khai trừ ngay tên cảnh sát đã tự ý nhốt đồng chí Ngu Lê vào trại tạm giam!
Cục trưởng Cao, chuyện này ông có thừa nhận sai lầm không?
Mau xin lỗi đoàn trưởng Lục đi!”
Cục trưởng Cao đã nghe qua danh tiếng của Lục Quan Sơn, ông ta hoàn toàn không ngờ mình sẽ đắc tội với một vị đại Phật như vậy!
Nhưng trong lòng vẫn còn chút may mắn, dù sao đi chăng nữa, Lục Quan Sơn chẳng qua chỉ là một đoàn trưởng trong quân đội mà thôi, bố mẹ của Diệp An Kỳ là nhà họ Diệp ở Hải Thị, danh tiếng của tư lệnh Diệp ai mà chẳng biết!
Diệp An Kỳ và Cao Lương lén lút yêu nhau rồi gả đến đây, nhà họ Diệp không vui nên mới không muốn liên lạc với nhà họ Cao họ.
Đợi đến khi nhà họ Diệp dần buông bỏ hiềm khích chấp nhận gia đình thông gia này, đến lúc đó cho dù có mười Lục Quan Sơn thì nhà họ Cao cũng chẳng sợ!
Cục trưởng Cao trong lòng không phục, nhưng vẫn phải c.ắ.n răng nói:
“Tôi đây cũng là chuyện bất đắc dĩ thôi, đoàn trưởng Lục, cục trưởng, hai người có điều không biết, con dâu nhà tôi là từ Hải Thị tới, ông nội nó là…”
Lục Quan Sơn cười lạnh:
“Hoàng t.ử phạm pháp tội như thứ dân!
Huống chi bản thân cô ta chẳng là cái thá gì cả!
Hành vi ngày hôm nay của các người chính là đang coi thường pháp kỷ!
Tôi có lý do chính đáng để nghi ngờ các người đang cố ý hãm hại quân thân, động cơ bất chính!
Nếu các người không dám xử lý thì chuyện này để tôi xử lý!”
Anh trực tiếp sai người đi còng Diệp An Kỳ lại đưa về đơn vị.
Thẩm vấn kỹ càng một phen, xem thử cô ta rốt cuộc tại sao lại dám ngang ngược như vậy!
Cục trưởng Cao hoảng rồi, nếu Diệp An Kỳ bị mang đi, sau này nhà họ Diệp biết chuyện liệu có còn giúp đỡ ông ta nữa không?
Nhưng bất kể ông ta có đảm bảo mình sẽ viết bản kiểm điểm xin tổ chức xử phạt, hay là bồi thường tiền các thứ đều không có tác dụng!
Cuối cùng, Lục Quan Sơn cũng coi như đã nể mặt họ một chút, dù sao quân đội ở đây nhiều khi cần phải hợp tác, có những việc không phải anh có thể quản hết được.
Diệp An Kỳ có thể không cần về đơn vị quân đội, nhưng bắt buộc phải ngồi tù ở cục cảnh sát bảy ngày để hối lỗi thật kỹ!
Và có người của Lục Quan Sơn canh giữ, không được có bất kỳ sự đối xử khác biệt nào!
Đây đã là cách tốt nhất rồi, nếu đưa đến đơn vị quân đội thì chuyện không đơn giản như thế này đâu.
Cục trưởng Cao mặt mày xám xịt, trong lòng hận thấu xương nhưng lại không có cách nào, bởi vì tiếp theo đây ông ta vẫn phải chấp nhận sự xử phạt của tổ chức.
Chuyện này mà vỡ lở ra thì đừng nói đến chuyện thăng tiến, có thể giữ được chức vụ hiện tại đã là tốt lắm rồi.
Bên phía Diệp An Kỳ khi bị bắt giữ, cả người đều sửng sốt:
“Chuyện này là thế nào?
Nông tố tà!
Dựa vào cái gì mà bắt tôi!
A lạt là từ Hải Thị tới…”
Thế nhưng nhà họ Cao lại không bảo lãnh được cô ta!
Diệp An Kỳ vừa kinh hãi vừa uất ức, khi Cao Lương đến thăm cô ta, bất kể cô ta có nũng nịu, đe dọa hay khóc lóc thế nào thì Cao Lương cũng chỉ bất lực nói:
“Hay là em đưa s-ố đ-iện th-oại nhà em cho anh, anh gọi điện thoại cho họ, hên xui một cuộc điện thoại của nhà em là có thể thả em ra rồi.”
Diệp An Kỳ giận dữ nhìn anh ta:
“Cao Lương, em thực sự hối hận vì đã từ Hải Thị lặn lội tới đây gả cho anh!
Người ở đây toàn lũ cướp, lũ khốn kiếp!”
Cao Lương không nói gì, nhưng trong lòng không khỏi nghĩ, khi bà bầu đó phải ngồi tù thì tại sao không có ai nghĩ đến hậu quả của sự việc sẽ nghiêm trọng đến mức nào?
Và nếu không phải Diệp An Kỳ dùng lời lẽ xúc phạm, cố ý xô đẩy bà bầu thì bố anh ta cũng sẽ không bị kỷ luật.
Hiện tại anh ta ngày càng thất vọng về Diệp An Kỳ.
Chớp mắt bảy ngày đã trôi qua, Diệp An Kỳ vẫn chưa nói s-ố đ-iện th-oại nhà mình cho nhà họ Cao, khi ra ngoài cô ta cũng chỉ lạnh lùng nói:
“Các người tự mà nghĩ cho kỹ đi, sau khi xảy ra chuyện như vậy, sau này bố mẹ tôi sẽ làm gì!”
Nhà họ Cao vô cùng cẩn trọng, không còn dám đắc tội với Diệp An Kỳ nữa, có thể nói là luôn miệng chiều chuộng.