Ngu Lê biết cơ hội không có nhiều, cô phải lập tức ép hỏi cho ra lẽ.

“Anh là đàn ông thì hãy đường đường chính chính mà nói, nếu có chuyện gì thì mọi người cùng nhau giải quyết, cũng đỡ để người nhà anh phải lo lắng!”

Tô Tình cũng khuyên nhủ:

“Đúng vậy, chuyện của anh xử lý xong rồi thì em gái anh mới có thể yên tâm đi học cấp ba.”

Lưu Tiêu hung hăng quệt mặt một cái:

“Đừng hỏi nữa, cầu xin các cô đừng hỏi nữa!”

Ngu Lê cười:

“Được, nếu anh đã là một kẻ hèn nhát thì tôi không hỏi nữa.

Anh đã muốn tự mình chà đạp nỗ lực của bản thân thì chúng tôi cũng tôn trọng anh.

Nhưng chúng tôi hy vọng sau này nếu Lưu Đóa thi đỗ đại học, con bé sẽ không giống như anh, uổng công tự hủy hoại tương lai của mình!

Đúng là ngu ngốc mà!”

Lưu Tiêu bỗng nhiên trở nên kích động:

“Vậy tôi có thể làm gì được đây?

Tôi đi thăm em trai tôi, vợ của Ngô Quốc Hoa cứ ép chúng tôi uống r-ượu, bảo là không uống là coi thường cô ta!

Tôi cũng không uống bao nhiêu, ai mà biết được lại say khướt, rồi nằm xuống luôn...

Đợi đến khi tôi tỉnh lại, cô ta đã nằm chung một chăn với tôi...

Ngô Quốc Hoa đòi g-iết tôi!

Đòi làm ầm lên đến tận quân đội!

Nếu thật sự làm ầm lên thì em trai tôi cũng phải chịu khổ cùng tôi sao?

Tôi không có cách nào cả, tôi giải thích không rõ ràng được!

Tôi không biết tại sao chuyện lại thành ra như vậy nữa!”

Ngu Lê suýt chút nữa thì tức nổ phổi, cái thứ không biết xấu hổ như Ngô Quốc Hoa đúng là chuyện gì cũng làm ra được!

Bản thân mình thi không đỗ là lại đi đ-ánh chủ ý lên người khác, tưởng ai khổ học bao năm trời là chuyện dễ dàng chắc?!

Cô đ-ập mạnh xuống bàn một cái:

“Vô sỉ!

Quá vô sỉ!”

Tô Tình cũng buồn nôn đến mức muốn nôn hết cả r-ượu ra ngoài:

“Hạ Ngọc Oánh bây giờ ra cái dạng đó mà còn có người thèm nhìn trúng sao?

Cô ta chắc chắn là hãm hại anh rồi!

Tự mình chui vào chăn của anh đấy!

Đúng là đê tiện!”

Lưu Tiêu hối hận lại tự trách:

“Không kịp nữa rồi, không còn cách nào nữa, có mấy người đều nhìn thấy cô ta ở trong chăn của tôi.

Họ bắt tôi ký vào thỏa thuận, đồng ý để Ngô Quốc Hoa đi học đại học thay tôi thì mới không rêu rao chuyện này ra ngoài, không làm liên lụy đến em trai tôi.

Tôi không còn cách nào khác, chỉ có thể đồng ý.

Đúng, các cô nói không sai, là tôi hèn nhát!”

Thế nhưng, anh ta thật sự không biết nên làm thế nào bây giờ!

Lòng Ngu Lê trầm xuống, tính toán chắc hẳn mấy ngày này Ngô Quốc Hoa cũng nên nộp đơn xuất ngũ để đi Kinh Thị rồi.

Cái loại cướp bóc này, dù có sống lại bao nhiêu lần thì cũng vẫn ghê tởm như vậy!

Cô lập tức nói:

“Lưu Tiêu, anh cũng đi Kinh Thị đi!

Là anh thi đỗ đại học, đương nhiên anh phải đi học!

Nếu vợ chồng Ngô Quốc Hoa dám làm gì anh, tôi sẽ đối phó với bọn họ!

Loại người này tuyệt đối không thể để bọn họ đắc ý được!”

Chẳng phải Ngô Quốc Hoa đã xuất ngũ để đi học đại học rồi sao?

Cô sẽ khiến cho hai kẻ đê tiện này phải cút từ Kinh Thị về lại quê cũ!

Lưu Tiêu vẫn còn có chút không dám tin:

“Thật sao?

Cô... có thể giúp tôi sao?”

Anh ta không ngờ rằng mình gặp phải chuyện tồi tệ như vậy mà vẫn còn có người đột ngột xuất hiện giúp đỡ mình!

Trước đây chỉ nghe nói Đoàn trưởng Lục và Chủ nhiệm Ngu đều là người tốt, giờ thật sự tiếp xúc mới hiểu rõ, hai người này còn tốt hơn cả lời đồn.

Lưu Tiêu nằm mơ cũng muốn được đi học đại học, lập tức đồng ý với đề nghị của Ngu Lê.

Đồng thời cam kết sau này nếu có chỗ nào Ngu Lê cần đến, anh ta nhất định sẽ kết cỏ ngậm vành, không chối từ!

Ngay ngày hôm đó, Ngu Lê và Tô Tình đã đưa tiền sinh hoạt cho Lưu Đóa, nộp học phí rồi tiễn con bé đến trường cấp ba.

Về phía Lưu Tiêu, Ngu Lê cũng đưa tiền lộ phí và tiền sinh hoạt trong một khoảng thời gian cho anh ta, bảo anh ta xuất phát đi Kinh Thị ngay bây giờ.

Sau đó Ngu Lê lái xe đưa Tô Tình về lại trong thành phố.

Suốt cả quãng đường, hai người không ngừng cảm thán, lôi hết những chuyện r-ác r-ưởi mà Hạ Ngọc Oánh đã làm sau khi theo quân ra để mắng mỏ không biết bao nhiêu lần, cuối cùng kết luận rằng, người này đúng là táng tận lương tâm, tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt đẹp!

Ngu Lê cũng cảm thấy kỳ lạ, loại người như Hạ Ngọc Oánh làm sao mà làm nổi nhân vật chính được chứ, nhân phẩm đúng là hỏng bét hết chỗ nói!

Nói xong chuyện bát quái, Tô Tình lại có chút không nỡ:

“Khi nào cậu xuất phát?

Cậu mà đi rồi, mình cũng không biết khi nào mới có thể gặp lại cậu nữa!”

Ngu Lê mỉm cười:

“Ngày mười hai sẽ xuất phát, yên tâm đi, sau này giao thông ngày càng phát triển rồi, hơn nữa sau này siêu thị của cậu mở rộng ra, chạy khắp cả nước, hai đứa mình muốn gặp nhau dễ ợt mà.”

Thật ra khoảng cách không phải là vấn đề, những người muốn gặp nhau thì cuối cùng cũng sẽ gặp được thôi.

Nhưng Ngu Lê cũng có chút lo lắng cho Tô Tình.

Mẹ đẻ của cô ấy tuy vẫn luôn giúp đỡ cô ấy, nhưng tất cả cũng chỉ vì tiền, còn thường xuyên nhắc nhở cô ấy phải giúp đỡ anh trai chị dâu ở quê nhiều hơn.

Phía bên nhà lão Trần thì đã đoạn tuyệt quan hệ rồi.

Cửa nhà góa phụ lắm chuyện thị phi, Tô Tình cũng không phải là không có ý định kết hôn nữa.

Cô bèn dặn dò vài câu:

“Nếu cậu còn muốn kết hôn, muốn tìm đối tượng, nhất định phải bàn bạc với mình, chị em sẽ giúp cậu kiểm tra xem sao.”

Đang nói thì xe đã đến dưới lầu, Tô Tình còn chưa kịp mở lời thì đã nhìn thấy một người đứng bên ngoài cửa sổ.

“Ái chà, Cao Lương!”

Cô không kịp trả lời lời của Ngu Lê, xuống xe đi tới:

“Sao anh lại ở đây?”

Cao Lương đã đợi một lúc rồi:

“Bạn tôi tặng hai thùng quýt mật, năm nay mới có đợt đầu, tôi nghĩ hai đứa nhỏ nhà cô thích ăn trái cây nên mang qua cho cô.”

Tô Tình cười rạng rỡ:

“Được được được, lên lầu ngồi một lát đi.”

Ngu Lê cũng xuống xe đi tới, quan sát hai người, trong lòng nảy ra một ý định.

Cô bỗng nhiên cảm thấy Tô Tình và Cao Lương khá là hợp nhau.

Cao Lương cũng chào Ngu Lê một tiếng:

“Bà chủ Ngu sắp đi rồi, hai người cứ trò chuyện cho tốt nhé, tôi không lên đâu.

Công trường còn có việc.”

Anh ta nhanh ch.óng rời đi.

Ngu Lê cùng Tô Tình xách quýt chuẩn bị lên lầu.

Tô Tình trực tiếp mở ra, lấy một quả bóc vỏ rồi đưa cho Ngu Lê:

“Ừm, đúng là ngon thật!

Không chua lắm, ngọt lịm!

Cậu nếm thử đi!”

Ngu Lê thấp giọng hỏi:

“Dạo này quan hệ giữa cậu và Cao Lương khá tốt nhỉ, hai người có khả năng gì không đấy?”

Tô Tình vội vàng cười nói:

“Cậu nghĩ gì vậy, bố mẹ anh ấy làm sao có thể chấp nhận một người phụ nữ mang theo hai đứa con chứ.”

Hai người ăn hết một quả quýt, Tô Tình lại nói tiếp:

“Dù sao thì mình và Cao Lương tuyệt đối không có khả năng đâu, tụi mình không hợp nhau.”

Cao Lương quay trở lại, vốn dĩ là định nói thêm chuyện gì đó, nhưng lại chỉ nghe thấy nửa câu sau của Tô Tình.

Anh ta khựng bước chân lại, cuối cùng không nói gì cả, trực tiếp rời đi.

Chương 279 Chuyển đi

Cao Lương không nghe thấy mấy câu tiếp theo mà Tô Tình nói.

Cô ấy mỉm cười nhẹ nhàng nói:

“Thật ra Cao Lương là một người rất tốt, rất bổn phận, thật thà, mục tiêu cũng xa rộng, tính cách hoàn toàn khác hẳn với bố mẹ anh ấy.

Nếu mình chưa kết hôn, chưa có con, mình sẽ cân nhắc anh ấy, nhưng bây giờ hai đứa con không phải là giả, sau này mình cũng không muốn sinh con nữa.

Cho nên mình và anh ấy không có khả năng, chúng mình chỉ là bạn bè thôi.”

Chương 353 - Niên Đại: Sau Khi Vạch Trần Tra Nam, Tôi Cùng Chồng Quân Nhân Nuôi Con, Làm Giàu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia