Tạ Lệnh Nghi muốn bế Triều Triều, Ngu Lê vội vàng nói:
“Mẹ ơi, thằng bé bây giờ đúng là một tảng thịt, nặng lắm ạ."
Quả nhiên, Tạ Lệnh Nghi căn bản bế không nổi!
Con trai vốn dĩ khung xương nặng, khá trầm.
Mộ Mộ người nhỏ nhắn mềm mại, cân nặng cũng nhẹ hơn một chút, Tạ Lệnh Nghi bế lên, trong mắt đều là niềm hạnh phúc tan chảy như nước!
Cả hai người anh trai nhà họ Tạ nhìn nhau, trong lòng đều thở phào nhẹ nhõm.
Họ đều lo lắng Lệnh Nghi sẽ vì lão Phó mà đau lòng một lần nữa.
Nhưng bây giờ có hai đứa nhỏ này thì mọi chuyện đều dễ giải quyết.
Lúc trước Trần Ái Lan trông nom cũng thường xuyên dạy bọn trẻ gọi bà nội.
Cho nên Ngu Lê chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng hai câu, Triều Triều đã dứt khoát gọi:
“Bà nội!"
Mộ Mộ cũng dùng ngón tay nhỏ áp vào má, cười ngọt ngào:
“Bà nội!"
Ôi chao, cái này làm Tạ Lệnh Nghi hạnh phúc đến mức gần như muốn khóc!
Cháu trai cháu gái có đòi mạng bà bà cũng muốn đưa cho!
Không biết từ lúc nào nước mắt đã chực rơi.
Tạ Ấu An phát hiện ra, vội vàng nói:
“Hê, cái đồ nhỏ này, sao không gọi cô?
Cô giận rồi đấy!"
Triều Triều đảo mắt một cái, dõng dạc gọi:
“Đô đô!"
Tuy phát âm không được chuẩn lắm nhưng mọi người đều bị chọc cười.
Tạ Ấu An xúc động đến mức muốn giậm chân:
“Á á á, gọi lại lần nữa đi, cô chưa nghe rõ!"
Triều Triều ở trong lòng cô cười đến mức uốn éo người:
“Đô đô, đô đô!"
Tạ Ấu An ôm c.h.ặ.t lấy thằng bé:
“Được được được, buổi tối ngủ với cô nhé!"
Tiếc là Triều Triều nghe hiểu rồi, giây tiếp theo lập tức sợ hãi vươn tay về phía Ngu Lê:
“Mẹ ơi mẹ ơi!"
Mộ Mộ thì ngoan ngoãn hơn, ở trong lòng Tạ Lệnh Nghi quan sát bà nội.
Tạ Lệnh Nghi càng nhìn càng yêu, yêu đến ch-ết đi được ấy chứ!
Tạ Lệnh Vọng đề nghị:
“Ở đây không tốt cho trẻ con, dù sao cũng là phòng bệnh.
Cứ để người trông chừng lão Phó, chúng ta đều về nhà ngồi một lát đi."
Lời này cũng đúng.
Tạ Lệnh Nghi khẽ thở dài:
“Bố của Ấu An bị thương sau gáy, cộng thêm trước đó vết thương mới vết thương cũ chồng chất lên nhau, tình hình không được tốt lắm.
Mẹ đã làm tất cả những gì có thể cho ông ấy rồi, tiếp theo chỉ có thể dựa vào chính ông ấy thôi.
A Lê, con cũng có thể xem mạch cho ông ấy."
Ngu Lê liền đi qua, xem mạch cho Phó thủ trưởng.
Mạch tượng phù phù trầm trầm, đúng là không được tốt lắm, dù có gắng gượng chống đỡ được thì cũng chưa chắc đã có kết quả tốt.
Vệ sĩ của Phó thủ trưởng không nhịn được nói:
“Đồng chí Tạ, tôi biết, bà và Phó thủ trưởng đã không còn là vợ chồng nữa rồi, thủ trưởng bao năm qua vì đ-ánh giặc mà đã phụ bạc gia đình.
Nhưng mà ông ấy bây giờ bên cạnh thực sự là..."
Lục Quan Sơn đi đ-ánh giặc rồi, phía nhà họ Phó một người cũng không còn nữa.
Bây giờ tương đương với việc bên cạnh Phó thủ trưởng không có lấy một người thân túc trực, thực sự là đáng thương.
Tạ Lệnh Nghi nhìn Phó thủ trưởng ngay cả khi đang hôn mê cũng nắm c.h.ặ.t lấy con cào cào cỏ đó.
Con cào cào cỏ bà làm cho ông ấy từ rất lâu, rất lâu về trước.
Hồi trẻ có lẽ bà sẽ rung động khôn nguôi.
Nhưng ai mà chưa từng trải qua bóng tối đó chứ?
Cuộc đời chính là như vậy, đã chia tay là chia tay rồi.
Không cần ngoảnh đầu nhìn lại.
Công dụng của vết sẹo là để nhắc nhở bản thân đừng có khơi lại những ký ức đẫm m-áu.
Giữa họ v-ĩnh vi-ễn không bao giờ quay lại được nữa.
Ấu An lập tức nói:
“Con về thu dọn đồ đạc một chút, dạo này con sẽ trông nom bố trước."
Đây cũng là cách tốt nhất rồi.
Dù bố không nuôi dưỡng cô nhưng cô là con gái của ông, lúc này không có tư cách yêu cầu người khác trông nom.
Nhưng nếu tất cả mọi người đều không có mặt thì cũng không tốt cho thanh danh của nhà họ Tạ cũng như Lục Quan Sơn.
Ông bác cả nhà họ Tạ thở dài:
“Vậy thì cứ thế đi đã."
Đợi đến khi một nhóm người quay về căn nhà của họ Tạ ở Kinh Thị.
Ngu Lê mới biết được rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra trong hơn nửa năm qua.
Tạ Lệnh Nghi vừa pha trà hoa, vừa thong thả nói:
“Thực ra mẹ đã sớm muốn đến Kinh Thị, để ở gần các con, có thể thỉnh thoảng gặp gỡ các con mà không làm phiền đến cuộc sống của các con.
Nhưng chuyện nhà họ Bạch nếu không điều tra ra được thì sẽ là một mối ẩn họa.
Mẹ và các cậu của các con đã tốn rất nhiều thời gian, rất nhiều công sức, cuối cùng cũng đào ra được sáu căn cứ thí nghiệm đặc biệt của nhà họ Bạch, trong đó dính líu đến buôn bán người, chuỗi lợi ích đen, bao gồm cả việc cố ý chèn ép Trung y của nước ta vân vân.
Bây giờ bằng chứng thép đã rõ ràng, có mấy người nhà họ Bạch trốn ra nước ngoài chưa về, nhưng những kẻ còn lại đều đã bị bắt cả rồi.
Chuyện này quốc gia sẽ ra tay tiếp tục điều tra triệt để, phần còn lại mẹ cũng thực sự không quản nổi nữa.
Sau này mẹ sẽ ở lại Kinh Thị."
Ngu Lê rất vui mừng:
“Mẹ ơi, vậy thì tốt quá, sau này con cũng có thể chăm sóc mẹ nhiều hơn.
Trẻ con càng lớn càng đáng yêu, mẹ nhìn thấy chúng tâm trạng cũng sẽ tốt hơn."
Vừa nói, ánh mắt mọi người vừa nhìn về phía Triều Triều và Mộ Mộ đang vui vẻ đùa nghịch, Tạ Ấu An đang đút cho hai đứa ăn bánh trứng, khung cảnh đó thực sự vô cùng ấm áp.
Bác cả nhà họ Tạ thực ra đều không yên tâm để Tạ Lệnh Nghi định cư ở Kinh Thị.
Việc làm ăn của nhà họ Tạ chủ yếu ở Hải Thị.
Nhưng nhìn Ngu Lê nói năng làm việc cũng đều rất đáng tin cậy.
Hơn nữa hai đứa trẻ đó thực sự là quá khiến người ta yêu quý, đối với Tạ Lệnh Nghi mà nói, e rằng còn có tác dụng hơn cả thu-ốc men.
Mọi người trò chuyện, cũng nhắc đến chuyện Lục Quan Sơn đi đ-ánh giặc.
Nhắc đến chuyện này, Tạ Ấu An cũng lập tức dừng việc đang làm lại, chú ý lắng nghe theo.
Bác hai nhà họ Tạ rất muốn hút thu-ốc nhưng vì có trẻ con nên đã nhịn lại.
Ông thấy sắc mặt Lệnh Nghi thay đổi liền vội vàng nói:
“Hiện tại cục diện thực sự gian nan, trận đ-ánh này không dễ xơi đâu.
Bác nghe nói phía Tây Nam bây giờ vẫn còn rất nóng, các chiến sĩ nóng đến mức đùi mọc rôm sảy lở loét cả rồi, không còn cách nào khác chỉ có thể mặc quần đùi mà đ-ánh.
Quân W đã xây dựng một loạt hầm hào, mật đạo, tích trữ một lượng lớn v.ũ k.h.í lương thực, ba vạn trọng binh trấn giữ đài pháo.
Khó nhất là địa thế ở đó vô cùng khắc nghiệt, toàn là rừng rậm và hang động hẻm núi, ban ngày còn tạm ổn, trời vừa tối là sương mù dày đặc khắp nơi.
Bác và bác cả đã bàn bạc rồi, sẽ chuẩn bị một đợt thu-ốc tốt gửi qua đó, ngoài ra xem có thể giúp được gì không, nếu có thể giúp giải mật mã điện báo là tốt nhất.
Nhưng tình hình hiện tại là phía chúng ta đang tồn tại điểm yếu trong việc giải mật mã này, mà đối phương lại có mấy người chuyên môn đến nước ta học tập văn hóa, vô cùng hiểu rõ thói quen văn hóa của quốc gia chúng ta, họ đã hai lần giải được mật mã của chúng ta, tuy không phải là thông tin quan trọng nhất nhưng tình hình này không mấy lạc quan."