Ánh mắt Ngô Quốc Hoa lóe lên tia sáng:

“Chị, vẫn là chị tốt nhất!

Cơn giận mà em không nuốt trôi được nhất đời này chính là Ngu Lê phản bội em để gả cho Lục Quan Sơn!

Em nhất định phải giành cô ta lại, bất kể là sống hay ch-ết, tuyệt đối không thể để cô ta tiếp tục ở bên Lục Quan Sơn được nữa!"

Ngô Quảng Phong ở bên cạnh cười lạnh:

“Anh cả của Ngu Lê không phải cũng ở Kinh Thị sao?

Tìm người phá tan cửa hàng của nhà bọn chúng đi!

Cái thằng ch.ó đẻ Ngu Giải Phóng đó đã hại tôi mất hết mặt mũi ở quê, tôi nhất định phải bắt bọn chúng phải trả giá!"

Ba người nhà họ âm thầm bàn bạc, cười đắc ý và cuồng vọng.

Thứ tư, Ngu Lê cùng Giáo sư Bành cùng nhau tiếp đón bệnh nhân ở phòng khám.

Đã đến giờ ăn trưa, Giáo sư Bành tuổi đã cao, không thể trụ lâu như vậy được nên Ngu Lê đã ép người đưa ông đi ăn cơm rồi.

Sau đó chính cô sẽ phải khám cho nốt mười mấy bệnh nhân còn lại.

Một người đàn ông trung niên trông quen mặt vẻ mặt không cam tâm đi vào:

“Bác sĩ, cô xem giúp tôi sao mấy ngày trước đã đỡ hơn rồi mà bây giờ lại chuyển biến xấu thế này?

Rõ ràng tôi đã uống Hoàn Dương Thảo, những người khác uống đều có tác dụng, chỉ có tôi uống là không có tác dụng.

Có phải trước đây thu-ốc các người kê cho tôi có vấn đề không?"

Anh ta vừa nói vừa có chút kích động:

“Tôi trên có mẹ già dưới có con thơ!

Là vì tin tưởng các người nên mới đến tìm các người khám bệnh!

Không cầu các người chữa khỏi cho tôi nhưng cô cũng không thể hại người chứ!

Thần y đó đã nói rồi, bản thân Hoàn Dương Thảo có thể chữa khỏi cho tôi, người khác uống Hoàn Dương Thảo đều có tác dụng!

Đều tại cô, là thu-ốc của cô có vấn đề!

Làm cho Hoàn Dương Thảo không có hiệu quả nữa!

Cô hại ch-ết tôi rồi!!

Hôm nay cô không cho tôi một lời giải thích thì đừng trách tôi không khách sáo!"

Ngu Lê cảm thấy kỳ lạ, bệnh nhân nam này bị u-ng th-ư tuyến giáp, có hơi nghiêm trọng nhưng cô và Giáo sư Bành sau khi bàn bạc kỹ lưỡng đã đưa ra một phác đồ điều trị, cũng đã tiến hành được một nửa rồi, bản thân là đang dần có hiệu quả, sao bỗng nhiên lại thành ra thế này?

“Anh trước tiên đừng kích động, Hoàn Dương Thảo là cái gì?

Anh có thể nói cho tôi biết một chút được không?

Còn nữa thu-ốc tôi kê cho anh đều là thu-ốc Đông y, các thành phần đều có thể nhìn thấy được, bất kể đi đâu kiểm nghiệm cũng không sợ, chuyện này anh cứ yên tâm.

Hơn nữa bệnh của anh chỉ cần uống thu-ốc của chúng tôi đúng hạn là tôi có nắm chắc để anh hồi phục đấy."

Bệnh nhân nam đ-ấm một phát xuống bàn:

“Đừng có ngụy biện nữa!

Tôi đều nghe thần y nói rồi, chính là cô!

Ngu Lê!

Cô chính là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o!

Dựa vào bán thu-ốc giả mà phát tài!

Bây giờ ngày ngày ngồi đây l.ừ.a đ.ả.o chiếm đoạt, thực ra cô căn bản không chữa khỏi được cho bệnh nhân!

Tôi chính là bị cô làm lỡ dở đấy!

Hoặc là cô bồi thường tiền, năm nghìn đồng để làm tiền nuôi dưỡng con trai tôi!

Hoặc là hôm nay tôi kéo cô cùng ch-ết!"

Chương 360 Lừa đảo! Thần y chính là kẻ l.ừ.a đ.ả.o!

Thấy bệnh nhân nam kia sắp sửa kích động lên, hai nam sinh viên thực tập giống Ngu Lê đang nấp ở góc phòng lập tức lao ra.

“Làm gì đấy?

Muốn động thủ à!"

Bệnh nhân nam khi nhìn thấy Ngu Lê thì rất hung hăng, nhưng khi thấy hai nam sinh cao to lực lưỡng đi ra thì khí thế lập tức không còn hống hách nữa.

“Tôi, tôi cũng là người giảng đạo lý mà!

Các người chữa cho tôi sắp không xong rồi, tôi biết phải làm sao đây?

Con trai tôi còn chưa lớn!

Ai nuôi con cho tôi đây!

Hu hu hu..."

Người đàn ông vừa nói vừa ngồi bệt xuống đất ôm đầu khóc rống lên!

Ngu Lê lặng lẽ nhìn anh ta.

Thực ra cô vô cùng thấu hiểu, rất nhiều người vốn không quá lương thiện, khi cuộc sống yên ổn thì sẽ được coi là một người hòa nhã, nhưng một khi bị cuộc sống dồn vào bước đường cùng thì chuyện gì cũng có thể làm ra được.

Bệnh tật có thể hủy hoại rất nhiều người, nhiều gia đình.

Cô với tư cách là bác sĩ chính là phải dốc hết sức đối phó với bệnh tật, để bệnh nhân tìm lại được cuộc sống yên ổn bình hòa, cả quốc gia, xã hội sẽ càng ổn định hơn.

“Tôi hoàn toàn thấu hiểu tâm trạng của anh, nhưng cũng hy vọng anh tin tưởng chúng tôi.

Trước tiên, cái Hoàn Dương Thảo, thần y mà anh nói đều là cái gì?

Người ở đâu?

Có lai lịch, thành tựu gì?

Phiền anh hãy suy nghĩ thật kỹ, đây là vì trách nhiệm với chính anh, cũng là vì trách nhiệm với gia đình và con trai anh đấy!"

Bệnh nhân nam sững người, dần dần cũng tỉnh táo lại một chút.

Anh ta lấy từ trong túi ra miếng Hoàn Dương Thảo cuối cùng:

“Tôi vẫn còn một miếng đây, là tôi bỏ ra hai mươi đồng mua một gói, bên trong tổng cộng có mười hai miếng, vị thần y đó đã từng chữa khỏi cho rất nhiều bệnh nhân u-ng th-ư, đều là từ sắp ch-ết mà chữa đến mức sống sờ sờ ra đấy.

Tôi tận mắt nhìn thấy đấy!

Tôi uống thu-ốc của cô xong lại đi uống thu-ốc của cô ấy, kết quả không có hiệu quả tốt như những người khác nên tôi mới đi tìm thần y.

Thần y nói muốn trả lại tiền cho tôi, kết quả mấy bệnh nhân khác nói chắc chắn là vấn đề của tôi!

Là do tôi không nên uống thu-ốc của bệnh viện, bảo tôi dừng thu-ốc của bệnh viện đi!

Tôi vừa mới dừng được ba ngày thôi mà cả người đã không ăn được cơm rồi..."

Ngu Lê bình tĩnh chất vấn:

“Trước hết, vị thần y này là anh gặp ở ven đường, không có bất kỳ lai lịch gì, những thông tin mà anh cho là mình biết về bà ta đều là do mấy người bệnh được bà ta chữa khỏi bên cạnh bà ta nói cho anh biết sao?

Mấy người đó sau khi được bà ta chữa khỏi xong thì vừa vặn ngày hôm đó đều có mặt bên cạnh sạp hàng của bà ta sao?

Bọn họ có bằng chứng gì nói mình là nhờ uống miếng thu-ốc này mà chữa khỏi u-ng th-ư không?

Cái miệng nói gì chẳng được.

Tôi nói tôi đi lên mặt trăng, từng lên mặt trời, anh có tin không?

Huống chi hai mươi đồng mà chữa được u-ng th-ư, có lẽ cũng sẽ có khả năng đó nhưng đó thường là dành cho giai đoạn đầu phát triển của u-ng th-ư, rất dễ kiểm soát, dùng một số loại thu-ốc đơn giản là có thể kiểm soát được.

Nhưng chính anh cũng biết đấy, c-ơ th-ể anh đã có triệu chứng ở nhiều nơi rồi, đau đớn rõ rệt, đã là u-ng th-ư giai đoạn cuối rồi, anh thực sự tin hai mươi đồng có thể chữa khỏi cho anh sao?

Hơn nữa còn là gặp ở ven đường?"

Giọng cô bình thản nhưng từng câu từng chữ đều đ-ánh đúng vào chỗ yếu!

Bệnh nhân nam há hốc miệng:

“Nhưng mà, nhưng mà, lúc đó mọi người đều tranh nhau mua!

Sau đó cũng có người chạy tới nói uống được vài ngày là có hiệu quả đấy!

Chỉ có tôi, chỉ có tôi là không có hiệu quả, chắc chắn là vấn đề của tôi, là tôi đã uống thu-ốc của cô nên mới có vấn đề!"

Ngu Lê tiếp tục hỏi:

“Vậy nên là anh tận mắt nhìn thấy mấy người đó mắc bệnh, uống thu-ốc của bà ta rồi kh-ỏi h-ẳn sao?

Anh đưa miếng Hoàn Dương Thảo này cho tôi xem nào."

Bệnh nhân nam đưa miếng còn lại lên.

Ngu Lê dùng miếng gỗ khẽ cạo ra một ít, ngửi ngửi, lại quan sát kỹ một lúc rồi kiên định nói:

“Trong này không có bất kỳ thành phần thu-ốc nào cả!

Chỉ là miếng bột tinh bột thông thường thôi!

Uống vào chỉ có tác dụng an ủi tâm lý thôi.

Nếu anh không tin thì hoặc là đi tìm cơ quan kiểm nghiệm d.ư.ợ.c phẩm, hoặc là âm thầm theo dõi vị thần y bán thu-ốc đó xem, những người lên tiếng thay cho bà ta rốt cuộc có phải là bệnh nhân thật hay không."

Ngoài ra Ngu Lê nói với anh ta rất rõ ràng, vốn dĩ bệnh của anh ta có tám mươi phần trăm khả năng chữa khỏi, nhưng vì bị trì hoãn như thế này e rằng sau này sẽ không quá khả quan...

Chương 458 - Niên Đại: Sau Khi Vạch Trần Tra Nam, Tôi Cùng Chồng Quân Nhân Nuôi Con, Làm Giàu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia