“Trần Ái Lan nhìn chăm chú con gái mình, trong lòng đại khái đã hiểu ra.”

Thực ra hồi đó sau khi Ngu Lê và Ngô Quốc Hoa đính hôn, hai đứa cũng chỉ mới gặp mặt vài lần, sau đó Ngô Quốc Hoa liền đi lính.

Mấy năm nay, Ngô Quốc Hoa và Ngu Lê không gặp mặt nhau.

Nhưng Ngu Lê càng lớn càng xinh đẹp, lúc đính hôn mới mười bảy, giờ đã hai mươi rồi, da trắng hơn, mắt đẹp hơn, tựa như nụ hoa nở rộ thành đóa hồng kiều diễm.

Nhưng nổi bật nhất vẫn là vóc dáng của cô, đường cong rõ rệt, quần áo có rộng đến mấy cũng không che giấu nổi vẻ đẹp thanh xuân rực rỡ đó.

Ngu Lê đối với Ngô Quốc Hoa chưa bao giờ có vẻ mặt thẹn thùng như thế này.

Nói không chừng, Ngu Lê thích Lục Quan Sơn hơn.

Trần Ái Lan đã có tuổi, đương nhiên hiểu rõ giữa vợ chồng thì điều kiện tuy quan trọng, nhưng quan trọng nhất vẫn là phải thích nhau, như vậy mới có thể bao dung đối phương hơn, cuộc sống mới thoải mái hơn.

Bà vỗ vỗ tay Ngu Lê:

“Vậy con cứ ở nhà nghỉ ngơi đi, ngày mai đợi tiểu Lục đến, để cha con nói chuyện với cậu ấy!

Là ngựa hay là lừa, dắt ra xem là biết ngay!"

Ngu Lê mím môi cười, Trần Ái Lan lại pha cho cô một bát mạch nha, bảo cô uống hết trong phòng rồi mới được ra ngoài.

Cao Tuyết Liên nấp dưới chân tường nín thở nghe trộm, sắc mặt khó coi cực kỳ!

Số mạch nha đó là đứa cháu bên nhà ngoại của Trần Ái Lan đang làm việc trên thành phố hiếu kính cô mình.

Tổng cộng có hai túi, một túi được chia làm đôi, lần lượt cho con trai Bàn Đắng của Cao Tuyết Liên và con bé Thạch Lựu nhà anh hai uống.

Túi còn lại Trần Ái Lan không mấy khi uống, thường xuyên lén đưa cho Thạch Lựu hoặc Ngu Lê uống.

Cái mụ già ch-ết tiệt này!

Chỉ biết thiên vị cháu gái và con gái!

Cao Tuyết Liên không phải chưa từng làm loạn, nhưng Trần Ái Lan nói Bàn Đắng ăn nhanh lại thích tranh giành, mỗi lần nhà có trứng gà hay thịt đều là Bàn Đắng ăn nhiều nhất, dẫn đến việc trong hoàn cảnh gia đình không dư dả gì mà Bàn Đắng ăn đến nỗi mặt sắp giống như cái bánh bao rồi, b-éo quá không tốt phải gi-ảm c-ân!

Không được uống quá nhiều mạch nha!

Nhưng Cao Tuyết Liên chỉ muốn nhổ một bãi nước bọt, mắng to một tiếng khinh!

B-éo thì sao chứ?

Thằng bé mập mạp mới có phúc!

Gi-ảm c-ân cái con khỉ!

Có đồ tốt thì phải ăn!

Ăn nhiều mới thông minh được!

Ngược lại là cái đồ mặt dày Ngu Lê kia, còn có cả đứa con gái chỉ biết lỗ vốn như Thạch Lựu, lấy đâu ra tư cách mà uống mạch nha – thứ đồ tốt như vậy?

Cao Tuyết Liên trong lòng hằn học mắng mỏ, nhưng bây giờ việc quan trọng nhất không phải chuyện này.

Bà ta lén lút lẻn về phòng mình, não bộ hoạt động cực nhanh.

Cô em chồng này lớn lên xinh đẹp, đặc biệt là hai năm nay, tựa như hoa đào trên cành, mỗi ngày một thêm động lòng người và ngọt ngào.

Không biết có bao nhiêu đàn ông đã để mắt tới Ngu Lê.

Đặc biệt là ở làng bên ngoại bà ta có một anh chàng, nói rằng nếu có thể cưới được Ngu Lê, anh ta sẵn sàng bỏ ra hai trăm tệ tiền sính lễ!

Ngặt nỗi mấy năm trước Ngu Lê đã đính hôn với Ngô Quốc Hoa.

Bây giờ Ngu Lê và nhà họ Ngô đã hủy hôn, nếu Ngu Lê chịu gả cho anh chàng kia, hai trăm tệ tiền sính lễ đó chẳng phải sẽ thuộc về nhà họ Ngu sao?

Đến lúc đó Cao Tuyết Liên bà ta sẽ mài dũa từng chút một, cũng phải mài được số tiền đó vào túi mình mới thôi!

Nghĩ như vậy, Cao Tuyết Liên lập tức đi về nhà mẹ đẻ.

Trần Ái Lan cũng vội vã đi tìm chồng, bà phải nói với ông chuyện con gái hủy hôn, chuyện này phải lên nhà họ Ngô đòi một lời giải thích thỏa đáng!

Ngu Lê không biết những chuyện này, cả người cô đều nhức mỏi, cô dọn dẹp xong đồ đạc mang từ nhà họ Ngô về, vội vàng đi đun nước tắm rửa một cái.

Toàn thân đau nhức.

Đều tại cái người đó...

Tắm rửa xong xuôi nằm thoải mái trên giường, Ngu Lê bắt đầu suy ngẫm một việc.

Ở tuổi này cô cũng đến lúc phải kết hôn rồi.

Nhưng trước khi kết hôn, cũng phải xử lý ổn thỏa chuyện nhà ngoại.

Đặc biệt là vạn nhất kết hôn với Lục Quan Sơn rồi đi theo quân đội, chuyện trong nhà sẽ không với tới được, cô phải nhanh ch.óng điều tra rõ xem con trai Bàn Đắng của chị dâu cả Cao Tuyết Liên rốt cuộc là của ai!

Tuyệt đối không thể để nhà họ Ngu làm kẻ đổ vỏ!

Ngu Lê vừa nghĩ vừa ngủ thiếp đi vì mệt mỏi.

Nhà họ Ngô, bà Ngô và Ngô Đồng bị dội cả thùng nước tiểu lên người, tức đến mức hận không thể lôi tổ tông mười tám đời của Ngu Lê ra mà c.h.ử.i một lượt!

Hai người vội vàng tắm rửa xong liền đi gọi điện thoại cho Ngô Quốc Hoa.

Bà Ngô hạ thấp giọng hỏi:

“Chẳng phải con nói không ai biết sao?

Ngu Lê sao lại nói con ở bên ngoài... rồi cứ đòi hủy hôn!"

Ngô Quốc Hoa giật mình, cũng có chút căng thẳng, nhưng điện thoại đều có người nghe lén, anh ta chỉ có thể úp mở nói:

“Mẹ, cô ta muốn hủy hôn thì cứ hủy đi!

Chỉ cần hủy cho sạch sẽ là tốt rồi, còn cái người kia thì sao?

Anh ta bây giờ thế nào?"

Có bị bắt gian không?

Có bằng chứng không?

Chỉ khi Lục Quan Sơn phạm lỗi, việc thăng chức của anh ta mới được đảm bảo!

Nhắc đến chuyện này bà Ngô càng thêm tức giận:

“Bọn họ đòi báo cảnh sát!

Nếu chúng ta còn làm loạn, anh ta sẽ báo cảnh sát!

Nếu anh ta thật sự báo cảnh sát, lại ầm ĩ đến chỗ con thì phải làm sao?"

Sắc mặt Ngô Quốc Hoa khó coi, anh ta cũng không ngờ tới, vốn dĩ một chuyện đơn giản sao lại biến thành thế này!

Dựa theo tính cách của Ngu Lê mà nói, chịu thiệt thòi là không dám rêu rao, dù sao cũng liên quan đến danh tiết con gái.

Thậm chí có thể sẽ tự sát!

Mà Lục Quan Sơn là một người rất chính trực, chỉ cần là anh ta phạm lỗi, bất kể là có nỗi khổ gì anh ta đều sẽ gánh chịu hậu quả!

Sao Ngu Lê lại đòi cùng Lục Quan Sơn báo cảnh sát?

Lại làm sao mà biết được chuyện của anh ta và Hạ Ngọc Oánh?

Vốn dĩ là chuyện nắm chắc mười phần, vậy mà lại thành ra thế này!

Ngô Quốc Hoa có chút phiền muộn:

“Mẹ, thôi đi, cứ vậy đi!

Chỉ cần Ngu Lê chịu hủy hôn thì cũng coi như khá tốt rồi!

Mẹ đừng truy cứu nữa, người làm trời nhìn!

Chúng ta không thẹn với lòng là được!"

Sự đã đến nước này chỉ có thể như vậy, Ngô Quốc Hoa cúp điện thoại liền đi đến nhà Chính ủy, gõ gõ vào cửa sổ một căn phòng ngủ phụ.

Rất nhanh, một cô gái trẻ trung có làn da trắng trẻo, thanh tú bước ra.

Cô ta đầy vẻ tươi cười, nũng nịu nhìn quanh quất, đôi mắt chứa chan tình cảm:

“Sao anh lại đến vào giờ này?"

Ngô Quốc Hoa cũng cười theo:

“Ngọc Oánh, Ngu Lê đề nghị hủy hôn rồi!

Sau này chúng ta có thể công khai yêu nhau rồi, đợi thêm một thời gian nữa anh sẽ nộp đơn xin kết hôn, tranh thủ sớm ngày cưới được em!"

Hạ Ngọc Oánh tràn đầy kinh ngạc xen lẫn vui sướng:

“Thật sao?"

Chương 5 - Niên Đại: Sau Khi Vạch Trần Tra Nam, Tôi Cùng Chồng Quân Nhân Nuôi Con, Làm Giàu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia