"Từ muội muội thực sự nguyện ý gả cho Thẩm đại ca sao?"
"Quả thực như vậy." Ta ngước mắt nhìn ngài,
"Thẩm Đại công t.ử trung nghĩa vô song, thần nữ đã ngưỡng mộ từ lâu. Nguyện bầu bạn nửa đời còn lại, tuyệt không oán hận."
Thái t.ử vẻ mặt đầy an ủi, chắp tay hướng Hoàng đế:
"Phụ hoàng, Thẩm đại ca vì cứu nhi thần mà mù lòa, nhi thần ngày đêm áy náy, hận không thể lấy thân mình gánh thay. Nay Từ gia muội muội đã có tâm ý này, nhi thần khẩn cầu Phụ hoàng thành toàn!"
Hoàng đế còn chưa mở lời, ngài đã quay sang phụ thân ta, lời lẽ khẩn thiết:
"Từ đại nhân xin cứ yên tâm, Thẩm đại ca tuy đôi mắt không tiện, nhưng phẩm hạnh cao quý, tài học xuất chúng, tuyệt đối sẽ không để muội muội phải chịu ủy khuất! Nếu ngày sau thực sự có điều gì khó khăn, cô nhất định sẽ che chở, tuyệt không để muội muội phải chịu một chút thiệt thòi nào."
Phụ thân ta xưa nay vốn nuông chiều ta. Chỉ là kiếp trước sau khi ta c.h.ế.t, ông chỉ nghĩ là do con gái mệnh mỏng, nghĩ rằng nữ nhân sinh nở vốn dĩ đã là một chân bước vào quỷ môn quan rồi.
Lại thấy Thẩm Chiêu đối với ta tình thâm ý trọng, đến mức gần như điên cuồng, nên cũng không quá mức trách tội Thẩm gia.
Lúc này thấy ta một mực đòi gả cho Thẩm Dật, Thái t.ử lại nhiệt tình như thế, tuy trong lòng vẫn còn lo ngại, nhưng cũng không tiện bác bỏ thể diện của thiên gia, chỉ đành nói tất cả xin nhờ Thánh thượng làm chủ.
Hoàng đế trầm ngâm một lát, cười nói:
"Đúng là một nữ t.ử có tình có nghĩa. Trẫm liền phong ngươi làm An Bình huyện chúa, ban hôn cho Thẩm gia trưởng t.ử Thẩm Dật."
08
Khi cung yến tan cũng đã đến canh hai.
Thẩm Chiêu từ trên thềm đá sải bước đuổi theo:
"Từ Tuế Nghi, nàng đứng lại đó cho ta!"
"Nàng có ý gì?"
Hắn chặn đường ta, khóe mắt đỏ hoe.
"Hôm qua chúng ta rõ ràng đã bàn định xong xuôi, qua vài ngày nữa ta sẽ sang nhà nàng đề thân, nàng quay đầu một cái liền muốn gả cho đại ca ta sao?!"
"Bàn định cái gì?" Giọng ta nhạt nhẽo, "Chỉ là lời đùa cợt mà thôi, không tính là thật."
"Đùa cợt? Vừa rồi tại cung yến, lúc nàng múa b.út họa tranh, còn là ta mài mực cho nàng, nàng xem ta là cái gì?"
"Xem là cái gì?" Ta nhìn về phía xa, "Thì cứ xem như lời đùa cợt đi."
Hắn bị câu nói này của ta đ.â.m trúng, im lặng nửa ngày, nhưng vẫn không chịu tin:
"Tuế Nghi, nàng nói cho ta biết, có phải có kẻ bức ép nàng không? Có phải là ý của phụ thân nàng không? Hay là... hay là phía Thái t.ử..."
"Không có ai bức ép ta cả." Ta ngắt lời hắn. "Người người đều nói Thẩm Đại công t.ử trước kia quang phong tễ nguyệt, ta nghe nhiều rồi, sớm đã gửi gắm tâm tư vào người."
"Quang phong tễ nguyệt?"
Hắn giận quá hóa cười: "Nàng còn chưa từng gặp huynh ấy! Huống hồ huynh ấy hiện tại..."
"Vậy thì không phiền Nhị công t.ử phải bận tâm nữa rồi."
Ta nghiêng mặt đi: "Sau này gặp mặt, nhớ kỹ phải gọi ta một tiếng tẩu tẩu."
09
Tin tức ta sắp thành thân với Thẩm Dật nhanh ch.óng truyền khắp kinh thành.
Ta vốn lo lắng phía Thẩm Dật sẽ có động tĩnh gì đó, dù sao cũng là ta đơn phương đem hôn sự cưỡng ép lên người chàng.
Lại nghe nói những năm qua, vị kế mẫu kia của chàng, tức là bà mẫu trước của ta, cũng từng lo liệu cho chàng vài mối hôn sự, sắp xếp một số nữ t.ử bên cạnh.
Nhưng đều bị chàng thẳng tay ném cả người lẫn lễ vật ra khỏi cửa.
Kinh thành vì thế lại có lời đồn đại, nói vị Đại công t.ử này e là ngoài việc mù lòa ra thì còn có chứng bệnh kín khó nói nào đó.
Không ngờ lần này thánh chỉ ban hôn xuống, chàng lại im hơi lặng tiếng đón nhận.
Ngược lại Thẩm Chiêu lại quậy phá dữ dội.
Đầu tiên là thất lễ trước điện, quỳ cầu Bệ hạ thu hồi thành mệnh.
Sau đó lại rải rác lời đồn đại trong thành rằng Thẩm Dật sớm đã thần trí điên cuồng, tính tình bạo ngược thành tính.
Kết quả bị người của Thái t.ử đ.á.n.h cho bán sống bán c.h.ế.t, khiêng trở về Thẩm phủ.
Hắn kéo theo một chiếc chân bị thương, khập khiễng đến tìm ta:
"Tuế Nghi, nàng thực sự thà đi thủ hộ cho một tên mù, cũng không chịu nhìn ta thêm một cái sao?"
Thật là nực cười.
Năm đó, lúc ta yêu hắn nhất, hắn mang Tống Tri Vy trở về, ta cũng từng hèn mọn như thế.
Hắn khi đó đã từng nhìn ta thêm một cái nào chưa?
Vừa khéo trong cung có người đến, nói là Thái t.ử phi nghe danh tài họa của ta xuất chúng, mời ta vào cung họa tranh.
Ta thay y phục, trong ánh mắt tuyệt vọng của Thẩm Chiêu, theo nội thị tiến vào Đông Cung.
Nội thị dẫn ta đi dọc theo hành lang qua các sân viện, rẽ năm rẽ bảy, vậy mà lại dẫn ta đến một bờ hồ.
Dưới tàng liễu rủ bên bờ hồ, có một người đang hướng mặt về phía mặt nước yên lặng ngồi đó.
Một thân trường bào màu nguyệt bạch, mái tóc đen được b.úi gọn gàng, trên mắt phủ một dải lụa trắng tinh, hơi ngửa mặt lên.
Ánh mặt trời xuyên qua cành liễu rọi lên gương mặt chàng, chiếu ra vẻ thanh lãnh như ngọc.
Nội thị khom người: "Thẩm công t.ử có lời muốn nói với Huyện chúa, nô tài xin cáo lui trước."
Người này, chính là Thẩm Dật?
Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy chàng bằng xương bằng thịt.
Kiếp trước, lúc ta và Thẩm Chiêu thành hôn, chàng đã đi Giang Nam rồi.
Mà giờ phút này, chàng yên lặng ngồi trong cảnh xuân tươi đẹp, vẫn chưa bị bệnh tật và t.ửu sắc giày vò đến mức gầy rộc như bộ xương khô.
Ta đứng cách đó vài bước, nhìn bóng lưng chàng mà xuất thần.
"Từ cô nương."
Chàng mở lời trước, không quay đầu lại, chỉ hơi nghiêng mặt đi một chút.
"Cô nương đã cùng xá đệ lưỡng tình tương duyệt, cớ sao lại đột nhiên thỉnh chỉ gả cho một phế nhân như ta?"
Ta thu liễm tâm thần, tiến lên một bước:
"Công t.ử hiểu lầm rồi. Ta và Nhị công t.ử chẳng qua chỉ là đi lại gần gũi một chút, tuyệt đối không có tư tình nam nữ."