Khóe môi Lục Yến cong lên: "Bây giờ em càng lúc càng khéo ăn khéo nói rồi đấy."

Tôi thật thà đáp lời: "Em học trên tivi đấy."

Lục Yến bị tôi làm cho buồn cười, lại tiếp tục cúi xuống hôn tôi. Thế nhưng trong dạ dày tôi đột nhiên dâng lên một cơn buồn nôn mãnh liệt, tôi bất ngờ oẹ một tiếng rồi đẩy anh ra, lập tức chạy vào nhà vệ sinh. Nôn khan mấy cái liền mà chẳng nôn ra được thứ gì.

Lục Yến vội vàng chạy theo vào, vỗ vỗ lưng giúp tôi: "Trong người không khỏe à?"

Tôi ngại ngùng đáp: "Chắc là do chiều nay em ăn nhiều quá."

Lục Yến nheo mắt hỏi: "Hôm nay em lén ăn mấy cây kem rồi hả?"

Tôi tật giật cúi gằm mặt xuống. Dạo gần đây sức ăn của tôi tăng vọt, đặc biệt là thèm đồ lạnh. Thế nhưng Lục Yến bảo đường ruột của tôi không tốt nên mỗi ngày chỉ cho phép ăn một chiếc. Tôi toàn nhân lúc anh không có ở nhà để lén lút ăn. Dù sao thì quản gia Vương cũng nhắm một mắt mở một mắt cho qua.

Lục Yến đi xuống bếp rót cho tôi một cốc nước mật ong, còn dặn sáng mai tôi phải theo anh đến công ty. Tôi giận lắm, lúc đi ngủ nhất quyết không chịu chui vào lòng anh. Thế nhưng anh từ phía sau lại ôm c.h.ặ.t lấy tôi không buông, tôi lại chẳng có chút tiền đồ nào mà xoay người ôm chầm lấy anh.

12.

Cảm giác buồn nôn vẫn chẳng hề biến mất, cơ thể tôi cũng trở nên thật kỳ lạ. Ngày nào cũng rất mau mệt, lại còn thèm ngủ nữa. Rõ ràng là tôi đã không còn uống t.h.u.ố.c nữa rồi.

Tôi cúi đầu nhìn xuống n.g.ự.c mình một cái, rõ ràng vẫn to hơn trước kia.

Tôi lén lút gọi điện cho Ôn Lâm, kể cho cậu ấy nghe về những triệu chứng gần đây, rầu rĩ bảo: "Cái loại t.h.u.ố.c này có hậu di chứng lớn đến thế sao?"

Ôn Lâm im lặng hồi lâu, đột nhiên hỏi: "Thu Thu, cậu với chủ nhân nhà cậu lúc làm chuyện đó có dùng biện pháp an toàn không đấy?"

Tôi không hiểu sao cậu ấy lại hỏi vậy, nhưng vẫn thật thà đáp: "Có đôi khi không dùng."

Ôn Lâm phán một câu: "Cậu nên mua một cái que thử t.h.a.i về thử xem sao, tôi nghi ngờ là cậu có t.h.a.i rồi đấy."

Đầu óc tôi trong phút chốc như ngưng trệ, trống rỗng hoàn toàn. Có t.h.a.i sao?

Tôi mà cũng có thể m.a.n.g t.h.a.i ư?

Tôi phải tốn bao nhiêu sức lực mới không để Lục Yến phát hiện, lén lút mua que thử t.h.a.i về tự kiểm tra. Lúc nhìn thấy hai vạch hiện lên, trong lòng tôi ngập tràn sự hoảng loạn và bất lực. Trong bụng tôi vậy mà lại đang mang giọt m.á.u của tôi và Lục Yến.

Thế nhưng thầy giáo từng dạy rằng, thông thường phải là hai người đã kết hôn với nhau mới sinh con đẻ cái.

Tôi gọi điện cầu cứu Ôn Lâm, cậu ấy cũng chẳng nghĩ ra được cách nào hay ho, chỉ dặn tôi trước mắt đừng nói cho Lục Yến biết.

"Thu Thu, tôi biết chủ nhân của cậu rất tốt."

"Thế nhưng địa vị xã hội giữa chúng ta và những người như họ chênh lệch quá lớn, họ thường sẽ chọn người môn đăng hộ đối để kết hôn."

"Tôi không biết liệu khi anh ta biết cậu có t.h.a.i thì sẽ phản ứng ra sao nữa."

Tôi thấy Ôn Lâm nói rất có lý. Lần trước khi cha của Lục Yến đến đây cũng từng bắt anh phải kết hôn với tiểu thư nhà nào đó. Một kẻ hạ đẳng không ngoi lên nổi mặt bàn như tôi làm sao xứng đáng kết hôn với Lục Yến?

Lục Yến là chủ nhân của tôi. Tôi không xứng được m.a.n.g t.h.a.i con của anh.

13.

Tôi sầu não đến mức bữa tối chẳng còn chút tâm trạng nào để ăn uống. Chị Hạnh T.ử còn rất buồn phiền, khéo léo hỏi có phải cơm nước hôm nay không hợp khẩu vị của tôi hay không.

Để không làm chị ấy đau lòng, tôi đành bấm bụng ráng ăn thêm một chút.

Cũng may Lục Yến gọi điện về bảo tối nay anh phải dự một buổi tiệc xã giao, sẽ về rất muộn.

Đến 11h đêm, Lục Yến mới về tới nhà. Trên người anh nồng nặc mùi rượu. Anh cúi đầu hôn nhẹ lên trán tôi một cái, hỏi sao tôi vẫn chưa ngủ.

Ánh mắt tôi vô tình rơi trúng vết son môi dính trên chiếc áo sơ mi trắng của anh. Thời gian qua tôi đã xem không ít phim truyền hình, tôi biết rõ đó là thứ gì.

Trái tim tôi thót lại một nhịp, càng không dám thổ lộ cho Lục Yến biết chuyện mình mang thai.

Sáng hôm sau, lúc đang dùng máy tính bảng lướt mạng, tôi vô tình đọc được tin tức nóng hổi trên mạng. Vừa nhìn thấy hình ảnh của Lục Yến, tôi liền bấm vào xem.

Mấy chữ đó tôi đều đọc hiểu hết cả. Báo chí viết rằng Đại thiếu gia của tập đoàn Lục thị cùng tiểu thư nhà họ Cố môn đăng hộ đối sắp sửa kết hôn với nhau. Ôn Lâm cũng lướt thấy tin tức này, cậu ấy liền chia sẻ đường dẫn qua cho tôi.

[Thu Thu, cậu có muốn giữ lại đứa bé này không? Nếu muốn giữ thì tôi có thể nuôi cùng cậu, bây giờ đi làm tôi kiếm được không ít tiền đâu.]

Tôi bảo tôi cũng không biết nữa, bây giờ tôi vô cùng mơ hồ và vô vọng. Chỉ cần nghĩ đến cảnh Lục Yến sẽ kết hôn với người khác, sẽ ôm hôn người ta… Trái tim tôi lại nghẹn ngào đến mức tưởng chừng như không thở nổi. Cảm giác này thật kỳ lạ làm sao.

Trong lúc tôi đang thẫn thờ ôm chiếc máy tính bảng thì Lục Yến đi vào, anh nhìn thấy tin tức trên màn hình liền cất lời: "Anh sẽ không kết hôn với cô ta."

Tôi theo phản xạ hỏi lại: "Tại sao ạ? Mọi người đều nói hai người rất xứng đôi mà."

Sắc mặt Lục Yến lập tức biến đổi, anh giật lấy chiếc máy tính bảng trên tay tôi, cúi đầu tra hỏi: "Thu Thu, em hy vọng anh kết hôn với cô ta sao?"

Chương 6 - Nịnh Hót Quá Đà, Tôi Mang Thai Với Lục Thiếu Gia Rồi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia