Nhưng kết quả này từ trước đến giờ chưa từng đưa cho Cố Hằng xem.
Anh nhìn chằm chằm tờ giấy trong tay, toàn bộ bàn tay không ngừng run.
Đó thật sự là con của anh.
Đứa trẻ anh đã mặc kệ năm ấy.
Là con ruột của chính anh.
Cảnh sát tìm kiếm ven biển rất lâu nhưng chẳng phát hiện dấu vết Ninh Ương.
Mọi người đều cho rằng cô đã gặp chuyện.
Chỉ riêng Cố Hằng không tin.
Anh ngày ngày lang thang ở bờ biển nơi cô biến mất.
Sóng đ.á.n.h vào người hết lần này đến lần khác.
Nhưng anh vẫn chẳng nhìn thấy cô.
Nửa tháng sau, anh cuối cùng trở về nước.
Biệt thự nhà họ Cố rộng lớn tới mức đáng sợ.
Không còn bóng dáng gầy gò của Ninh Ương.
Ký ức cứ như thủy triều, mỗi đêm đều nhấn chìm anh.
Ngày trước anh thật sự từng thích Ninh Ương.
Dù sao cô luôn rạng rỡ đến mức chỉ cần xuất hiện đã khiến người xung quanh vui theo.
Nếu nhà họ Ninh không xảy ra chuyện.
Nếu hai người không bước vào mối quan hệ bằng hiểu lầm và ép buộc.
Có lẽ họ đã ở bên nhau theo cách bình thường nhất.
Đứa trẻ ấy cũng có thể đã chào đời.
Trong giấc mơ, một cô bé mặt tròn, đôi mắt rất giống anh cứ chạy theo phía sau.
“Bố ơi, bố ơi, con tên Cố Tiểu Viên, mẹ đặt tên cho con đấy.”
“Bố ơi, mẹ không hề phản bội bố.”
“Bố ơi, đầu gối mẹ bị thương nên không thể làm vũ công nữa.”
“Bố ơi, bố không thích con sao? Vậy hôm đó… tại sao bố không cứu con?”
Cố Hằng đột nhiên tỉnh giấc.
Giữa căn phòng tối đen, khoảng trống khổng lồ bao trùm lấy anh.
Trong thế giới hoang vu ấy chỉ còn mình anh.
Hóa ra Ninh Ương đã bệnh rất lâu rồi.
Bây giờ tới lượt anh.
15
Đoàn múa tổ chức một buổi biểu diễn mới, Tưởng Mạn nhờ người tới mời Cố Hằng.
Tiết mục vẫn là 《Đạp Ca》.
Đó từng là tác phẩm của Ninh Ương.
Bây giờ lại trở thành sân khấu của một người khác.
Cố Hằng nhìn Tưởng Mạn múa trên sân khấu, trong lòng càng lúc càng bực bội.
Anh biết trạng thái của mình có vấn đề.
Anh nhớ tới Trần Sâm, vị bác sĩ tâm lý nổi tiếng ở bệnh viện Cố thị.
Nhưng y tá nói Trần Sâm đã nghỉ việc và sang Mỹ.
Người đang đứng trên sân khấu trong mắt Cố Hằng càng nhìn càng khó chịu.
Cơ thể anh bắt đầu mất kiểm soát, khẽ run.
“Không đúng.”
“Không phải cô ấy.”
“Tại sao cô ta lại đứng ở đó?”
Cảm xúc của Cố Hằng dưới khán đài càng lúc càng hỗn loạn.
“Người đứng trên sân khấu…”
“Phải là Ninh Ương mới đúng!”
Anh bất ngờ lao lên sân khấu, làm buổi diễn lập tức hỗn loạn.
Không ai dám tới gần.
Tưởng Mạn hoảng sợ, vội chạy tới định giữ anh lại.
Nhưng Cố Hằng lập tức đẩy cô ta ra.
Khoảnh khắc ngã xuống, trong mắt Tưởng Mạn chỉ còn lại khuôn mặt mất kiểm soát của anh.
“Cô không nên đứng ở đây.”
“Đây là vị trí của Ninh Ương.”
Một tiếng động khô khốc vang lên.
Tưởng Mạn ngã xuống đất, ôm lấy chân đau đớn.
Tin tức về việc người điều hành Cố thị gặp vấn đề tâm lý lập tức leo lên hot search.
“Nhìn đẹp trai thế mà trạng thái tâm lý lại bất ổn như vậy, còn khiến bạn gái bị thương, yêu người giàu đúng là phải giữ mạng trước.”
“Bạn gái gì? Cố Hằng kết hôn lâu rồi, vợ là con gái nhà họ Ninh, người từng giành giải vàng Cúp Tùng Lý. Tiếc là sau này bị thương chân, rồi nghe nói mất tích ở nước ngoài.”
“Đã có vợ mà vẫn qua lại phụ nữ khác, nghe nói vợ anh ta từng là trụ cột đoàn múa, chẳng lẽ vì tình nhân mà ép vợ rời đi?”
“Thế thì chẳng trách, tự làm tự chịu.”
…
Sau đó Cố Hằng bị gia đình đưa tới cơ sở điều trị tâm lý.
Vài ngày sau, tin anh qua đời được truyền ra ngoài.
Cùng lúc ấy, Cố thị thay người điều hành, tất cả thông tin liên quan đến Cố Hằng cũng bị gỡ khỏi trang chính thức.
Người từng đứng trên cao như anh.
Cuối cùng biến mất trong im lặng.
16
Một năm sau.
Giữa buổi trưa nắng đẹp, trên chuyến bay trở về nước có một đôi nam nữ trẻ tuổi trông rất thân mật.
“Đúng hai giờ rồi, tới giờ trị liệu của em.”
Người đàn ông dịu dàng giúp cô gái đeo tai nghe, giọng tuy mềm mỏng nhưng chẳng cho phép thương lượng.
Tiếng nhạc thư giãn nhẹ nhàng vang lên.
“Nửa tiếng.”
“Không được thiếu một phút.”
“Đừng nghĩ tới chuyện lười.”
“Biết rồi, biết rồi…” Cô gái bật cười, đôi mắt đã có lại ánh sáng. “Bác sĩ Trần, thích quản người khác là bản năng của bác sĩ sao?”
“Không.”
“Anh chỉ quản em.”
Người đàn ông quay đầu nhìn ngoài cửa sổ.
Mây trắng nối thành từng tầng.
Bên dưới là thành phố quen thuộc của nhiều năm trước.
Anh vẫn nhớ năm năm trước, lần đầu đặt chân tới nơi này, anh từng một mình đi xem một buổi biểu diễn.
Cô gái đứng giữa sân khấu hôm ấy chỉ dùng một điệu múa đã khiến cả khán phòng im lặng.
Cũng từ giây phút đó, hình bóng ấy đã nằm lại trong lòng anh suốt nhiều năm.
Hết.