Thẩm Chước vác tôi lên tầng hai, đi vào phòng ngủ tôi từng ở. Đồ đạc bài trí, thậm chí cả chăn ga gối đệm trên giường đều chẳng khác là bao so với năm đó.

Anh ném tôi xuống giường: "Cố Nguyên, em thiếu tiền lắm sao?"

Dưới ánh mắt rực lửa của anh, tôi gật đầu.

"Ở bên tôi đi, em sẽ có thật nhiều tiền."

Tôi lại gật đầu thêm lần nữa.

Thẩm Chước đè lên người tôi, vội vã nôn nóng hôn tôi.

Đây là lần thứ hai của tôi và Thẩm Chước.

9.

Hành động của anh chẳng tính là dịu dàng, lại còn vụng về y như lần đầu tiên. Xem ra mấy năm nay Tổng giám đốc Trầm bận rộn mở rộng cơ đồ kinh doanh, chẳng có thời gian tìm nhân tình ngoài luồng.

Nơi l.ồ.ng n.g.ự.c đang tắc nghẹn đột nhiên bớt đi vài phần chua chát. Thẩm Chước vẫn còn sạch sẽ, Thẩm Chước chỉ có mình tôi.

Tôi vui vẻ hôn nhẹ lên má Thẩm Chước.

"Mấy chai rượu kia em không cần bận tâm, cứ ghi vào tài khoản của tôi. Từ giờ em cứ theo tôi, cho tới khi nào tôi muốn dừng mới thôi."

Tôi tựa vào n.g.ự.c Thẩm Chước, im lặng chờ đợi anh nói tiếp. Vậy mà anh lại chẳng thốt ra lời nào.

Trăn trở hồi lâu, cuối cùng tôi vẫn c.ắ.n môi, chủ động lên tiếng ám chỉ anh: "Hiện tại sức khỏe của ba em rất tệ, đã phải chuyển vào phòng ICU rồi."

Ánh mắt Thẩm Chước tối sầm lại: "Em cần tiền sao?"

Tôi lắc đầu. Nhận tiền rồi thì mối quan hệ giữa tôi và Thẩm Chước chẳng khác nào một cuộc giao dịch, "Anh có thể giúp em mời bác sĩ giỏi cho ba được không?"

Thẩm Chước nhếch môi cười, không đáp đúng hay sai. Tôi ngoắc lấy ngón tay út của Thẩm Chước nhè nhẹ lay qua lay lại, giương đôi mắt tròn xoe, tội nghiệp nhìn anh: "Ông xã, em xin anh đấy!"

Thẩm Chước bị xưng hô kinh thiên động địa này của tôi làm cho giật mình. Nụ cười gượng gạo không chạm tới đáy mắt vừa rồi lập tức biến thành nụ cười chân thành rạng rỡ, anh vội vã gật đầu đồng ý.

Đêm đã về khuya, toàn thân tôi rã rời không chút sức lực, mắt đã díp lại chuẩn bị chìm vào giấc ngủ. Thẩm Chước lại khẽ chọc vào eo tôi. Ngẩng đầu lên, tôi bắt gặp đôi mắt đong đầy ánh sáng trong đêm tối của anh.

"Em thật sự không cần tiền sao? Tại sao chứ?"

Đầu óc mơ hồ còn chưa kịp suy nghĩ, cái miệng đã nhanh hơn thốt ra câu trả lời. Tôi ôm lấy cổ Thẩm Chước, ghé vào tai anh khẽ khàng cất lời: "Bởi vì đây là món nợ mà em đã nợ anh."

10.

Tôi mắc nợ Thẩm Chước rất nhiều, lần đầu tiên của anh cũng là do tôi lừa tới tay.

Năm tôi trưởng thành, nhà họ Cố phá sản. Sau khi biết tin, tôi ủ rầu nhìn Thẩm Chước.

Thẩm Chước đã ở trong tim tôi từ rất lâu rồi. Chẳng riêng gì tình nghĩa cùng nhau lớn lên từ bé, mà ngay cả việc anh vì tôi mà bị ba phạt, sau đó lại quay ngược lại dỗ dành tôi, cũng đủ để khiến trái tim tôi rung động.

Tôi nghĩ, hay là cứ buông thả một lần đi. Thế là tôi hạ t.h.u.ố.c Thẩm Chước, lôi anh lên giường mình.

"Thẩm Chước, anh làm bạn trai tôi nhé?"

Anh gật đầu rất khẽ, tưởng chừng như không nhận ra. Anh gọi tên tôi, tình ái dạt dào thốt lên: "Anh yêu em."

Thế nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy, Thẩm Chước đã biến mất. Mãi cho đến khi gia đình tôi hoàn toàn sụp đổ, tôi cũng không còn gặp lại anh thêm lần nào nữa.

Anh là “đứa đàn em” đi theo tôi, là bạn chơi cùng tôi, là con ch.ó nhỏ của tôi. Nhưng điều đó không có nghĩa anh là người đồng tính, có thể thản nhiên cùng tôi làm những chuyện đó mà không gánh nặng tâm lý. Cái gật đầu đêm qua của anh chỉ là vì bị ép buộc bởi khoảng cách địa vị chênh lệch giữa hai chúng tôi mà thôi.

Tôi không còn là cậu chủ nhà họ Cố nữa, anh cũng chẳng việc gì phải chơi trò chơi tình cảm này với tôi.

Tôi nghĩ, sau khi biết nhà tôi phá sản, hẳn là Thẩm Chước cảm thấy may mắn lắm.

May mắn vì bản thân không cần phải làm một kẻ đồng tính dơ bẩn để thuận theo một cậu chủ nhỏ xấc xược như tôi nữa.

Nếu không thì sao anh lại nhất quyết không chịu đến gặp tôi chứ?

11.

Lúc Mặt Trời đứng bóng tôi mới ngủ dậy. Góc chăn bên cạnh đã xẹp lép từ lâu, đến chút hơi ấm cũng keo kiệt không chịu để lại cho tôi, lạnh ngắt như băng.

Tôi chống tay gượng người bò dậy. Trên chiếc tủ đầu giường, một chiếc thẻ ngân hàng nằm chễm chệ ở đó.

Thẩm Chước vẫn trả tiền cho tôi.

Tôi mở điện thoại ra. Đêm qua lúc loạn tình cuồng nhiệt, Thẩm Chước c.ắ.n vai tôi, trố mắt nhìn, ép tôi phải thêm phương thức liên lạc của anh.

Thẩm Chước: [Tiền tiêu xài để ở đầu giường cho em rồi, mật khẩu là ngày sinh của em.]

Thẩm Chước: [Cứ tiêu thoải mái, tiền không thiếu đâu.]

Tôi hầm hầm nắm c.h.ặ.t chiếc thẻ trong tay. Thẩm Chước muốn dùng tiền để rạch ròi ranh giới với tôi đến thế sao?

Thế nhưng địa vị giữa chúng tôi bây giờ không còn bình đẳng nữa, ngay cả bệnh tình của ba cũng cần Thẩm Chước giúp đỡ, tôi lấy cái gì để đòi hỏi một mối quan hệ từ anh đây?

Tôi đành nhận lấy chiếc thẻ đó. Tôi tự dặn lòng, đợi khi bệnh tình của ba khá hơn, tôi sẽ trả lại toàn bộ những gì Thẩm Chước đã cho tôi, rồi sau đó sẽ nói cho anh biết rằng tôi yêu anh.

Trót yêu anh bằng thứ tình cảm muốn cùng anh đi hết cuộc đời.

12.

Tôi không tiêu đến số tiền Thẩm Chước đưa, vẫn làm một lúc hai, ba công việc như trước, bao gồm cả việc làm ca tối ở quán bar.

Chương 3 - Nợ Cũ Khó Trả - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia