Đồ dối trá, tên dối trá to xác. Tôi đã nấu ngon đến thế rồi, tại sao lại không chịu ăn chứ?
Tôi tức giận rồi, chuẩn bị nổi trận giận dỗi nho nhỏ.
Đêm đến, tôi chọn cách nằm dán c.h.ặ.t vào mép giường, quay lưng về phía Thẩm Chước. Thế nhưng anh lại ôm tôi vào lòng, tôi ngã nhào vào một vòng tay ấm áp vô cùng.
"Chúc ngủ ngon." Thẩm Chước ghé sát tai tôi khẽ nói.
Cơn giận mỏng manh cùng sự tủi thân mãnh liệt đột nhiên được xoa dịu phẳng lặng. Cơn buồn ngủ ập đến tâm trí. Có phải tôi đã quên mất chuyện gì rồi không?
Thôi kệ đi, sáng mai thức dậy tính tiếp vậy.
18.
Sáng thức dậy, Thẩm Chước lại không ở bên cạnh. Tôi nhìn vào giao diện trò chuyện với Thẩm Chước trên điện thoại.
Thôi bỏ đi, mấy chuyện như thế này vẫn nên hỏi trực tiếp thì hơn. Tối nay đợi anh về, tôi sẽ nhìn thẳng vào mắt anh mà hỏi cho ra lẽ.
Nhưng muốn hỏi không có nghĩa là tôi không thể tự mình tìm kiếm manh mối. Tôi lén chui vào phòng làm việc, tìm thấy tài liệu của anh.
Kỳ lạ thật, sao năm ngoái anh mới tốt nghiệp Đại học? Sau khi kỳ thi Đại học kết thúc anh mới rời khỏi nhà tôi. Với sức học của anh, chắc chắn có thể đỗ chắc một trong hai trường Đại học hàng đầu. Anh lại không học ngành y, sao lại học Đại học tới tận năm năm?
Tôi tìm kiếm trong phòng làm việc của Thẩm Chước nửa ngày trời cũng không tìm ra manh mối nào có ích.
Còn về căn phòng ba tôi từng ở trước đây, tôi đẩy cửa ra, đập vào mắt là một căn phòng trống hoác, chẳng có lấy một đồ nội thất hay đồ trang trí nào khác.
Tôi đứng lặng người trước cửa rất lâu, cảm nhận một sự đả kích thị giác lớn lao. Thẩm Chước tuyệt đối có oán hận với ba.
Nhưng... tại sao cơ chứ?
19.
Tôi đến bệnh viện tìm ba, thế nhưng ngay ngoài cửa phòng bệnh, tôi lại nhìn thấy một bóng hình cao lớn.
Anh khoác chiếc áo măng tô, toàn thân toát lên khí chất người lạ chớ dại đến gần.
Tôi nhận ra ngay lập tức, đó là Thẩm Chước.
Tôi trốn ở ngoài phòng bệnh, lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người bên trong.
Chỉ nghe Thẩm Chước nói: "Con trai ông hiện tại là người của tôi rồi. Tôi là gay, chúng tôi đã ở bên nhau rồi."
Tiếp đó là tiếng thở dồn dập nặng nề của ba, lẫn lộn cùng vài câu c.h.ử.i thề vô cùng tục tĩu.
Trái tim tôi như bị một bàn tay lớn bóp nghẹt lại. Ba đã biết mối quan hệ không rõ ràng giữa tôi và Thẩm Chước hiện tại rồi sao!?
Tại sao? Tại sao Thẩm Chước lại nói với ông điều này? Anh hận ba đến mức độ này sao? Bao nuôi tôi để kích động ba! Không tiếc dùng cách hủy hoại danh tiếng của bản thân để làm ba phải đau khổ.
Nước mắt làm bỏng rát cả bàn tay tôi. Tôi bịt c.h.ặ.t miệng mình, thế nhưng tiếng nghẹn ngào vẫn lọt qua kẽ hở giữa các ngón tay.
Đau quá.
"Ai ở bên ngoài đấy?"
Tiếng khóc đã tố cáo tôi. Trước khi Thẩm Chước bước ra khỏi phòng bệnh, tôi đã bỏ chạy thục mạng.
Tôi đứng ở cầu thang bộ, lưng tựa vào tường, ngã khuỵu ngồi bệt xuống sàn, mặc cho tiếng khóc nức nở trào dâng ra ngoài.
20.
Tôi chưa từng nghi ngờ tình cảm của Thẩm Chước dành cho mình. Dù có không phải là tình yêu lứa đôi, chúng tôi cũng đã đồng hành bên nhau suốt mười mấy năm trời. Cho dù anh có vì lần đầu tiên ấy mà ghi hận tôi, thì anh cũng đã báo phục lại rồi.
Tôi cứ ngỡ khoảng cách giữa chúng tôi có chăng cũng chỉ là sự chênh lệch về địa vị. Nhưng lúc này đây, tôi lại chẳng dám khẳng định nữa.
Tôi không dám chắc việc Thẩm Chước bắt tôi làm nhân tình của anh là vì anh vẫn còn vương vấn tình cũ, hay là để trả thù lần đầu tiên năm đó, hoặc giả là để trả đũa ba tôi.
Tôi chỉ sợ câu trả lời lại rơi vào trường hợp cuối cùng.
21.
Tôi đã rời xa Thẩm Chước.
Tôi để lại chiếc thẻ ngân hàng anh đưa ở trên bàn, số tiền bên trong, tôi chẳng hề đụng đến dù chỉ một xu.
Trước khi đi, tôi còn gửi cho anh một dòng tin nhắn: [Tổng giám đốc Trầm, nếu anh cảm thấy hương vị của tôi vẫn còn tạm ổn, xin hãy nể chút tình đó mà tiếp tục giúp ba tôi chữa bệnh.]
Anh là một người vô cùng kiêu hãnh. Anh tuyệt đối sẽ không làm ra cái trò ăn xong chùi mép rồi nuốt lời thất hứa.
Tôi bước lên chuyến tàu hỏa chạy chậm hướng về một thành phố khác. Công việc của tôi vốn chẳng phân biệt địa lý, ở một thành phố xa lạ, tôi vẫn có thể sống tốt với nghề gia sư tiếng Anh.
22.
Khi vừa bước ra khỏi nhà học sinh để chuẩn bị trở về phòng trọ thuê tạm, tôi bỗng khựng lại trước một bóng hình quen thuộc.
Thân hình cao lớn của Thẩm Chước đang tựa vào cột đèn bên đường. Vừa thấy tôi bước ra, anh đã vội vã, vội vã tiến về phía tôi.
Tôi nhìn thấy quầng thâm hằn sâu dưới mắt anh, những tơ m.á.u đỏ ngầu trong tròng mắt, cùng hàng râu quai nón lởm chởm chưa kịp cạo sạch trên cằm. Những ngày qua, xem ra anh sống chẳng hề dễ dàng gì.
Thẩm Chước gắt gao siết c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi: "Cố Nguyên, sao em lại không cần anh nữa rồi?"
23.
Cái gì mà lại, cái gì mà không cần anh nữa?
Đầu óc tôi bỗng trở nên hỗn loạn, nước mắt rơi xuống còn nhanh hơn cả lời thốt ra từ khuôn miệng.
Thẩm Chước cẩn trọng nâng lấy gương mặt tôi, biểu cảm đong đầy sự bàng hoàng và bất lực: "Là em không cần anh trước, sao em lại khóc trước rồi?"
Tôi không còn cách nào đè nén nổi cảm xúc của mình nữa. Tôi lao gắt gao vào lòng Thẩm Chước, c.ắ.n mạnh lên vai anh.