"Nhưng vẫn có người hưởng thụ điều đó."  

"Bách Xuyên cười tươi, vui vẻ cầm lấy đĩa của cô ta rồi cắt thịt bò thành từng miếng nhỏ."  

"Mẹ nhìn thấy cảnh đó thì trêu đùa."  

"An An lớn rồi mà vẫn bám anh trai thế à?"  

"Ba cũng bật cười."  

"An An vẫn luôn thích làm nũng như vậy."  

"Cả nhà hòa thuận vui vẻ, cứ như chẳng ai có thể chen vào nổi."  

"Tôi lạnh nhạt nhìn, tay vẫn không ngừng làm việc."  

"Không định tiếp xúc với họ."  

"Nhưng cuộc đời thì chẳng bao giờ thuận theo ý người."  

"Lúc ấy là giờ cao điểm, nhà hàng đang thiếu người phục vụ."  

"Khi bàn kế bên chỗ họ gọi món, đúng lúc chỉ còn mình tôi rảnh tay."  

"Không còn cách nào khác, tôi đành bước qua nhận order cho bàn bên cạnh."  

"Tôi không hề che mặt nên khi An An nhận ra tôi, tôi cũng chẳng thấy bất ngờ."  

"Chị, sao chị lại ở đây?"  

"Giọng cô ta đầy ngạc nhiên, phá tan bầu không khí ấm cúng vừa nãy."  

"Cả bàn đồng loạt quay sang nhìn tôi."  

"Ba là người mở lời trước."  

"Ông cau mày nhìn đồng phục phục vụ trên người tôi."  

"Ai cho con đi làm phục vụ thế hả?"  

"Chẳng phải ba mẹ đã cho con tiền rồi sao?"  

"Mẹ cũng đầy vẻ khinh miệt."  

"Đúng là làm mất mặt nhà này mà."  

"Tôi cười lạnh trong lòng."  

"Tiền họ cho sao?"  

"Chưa nói đến việc mỗi tháng chỉ có vài trăm tệ ít ỏi, căn bản không đủ sống."  

"Hơn nữa người chuyển tiền là An, qua tay cô ta thì còn lại được bao nhiêu?"  

"Tôi chẳng buồn đáp lại, xoay người định rời đi."  

"Đứng lại đó cho anh."  

"Bách Xuyên bật dậy, vươn tay định kéo tôi lại."  

"Tôi nghiêng người tránh đi, mắt cụp xuống."  

"Thưa quý khách, anh có điều gì cần hỗ trợ không?"  

"Thái độ lạnh nhạt của tôi khiến cả đám người đều sững lại."  

"Trước đây, chỉ cần họ nổi giận, tôi sẽ lập tức cúi đầu cầu xin tha thứ."  

"Còn bây giờ sự lạnh lùng của tôi khiến họ thoáng chốc không chắc chắn."  

"Có phải nhận nhầm người hay không."  

"Trong lòng mọi người bắt đầu thấy có gì đó lạ."  

"An An lúc này mới lên tiếng, giọng cô ta mang đầy vẻ áy náy."  

"Chị có phải vì ba mẹ đi cùng em lên Bắc Kinh giải khuây nên chị không vui không?"  

"Thật ra chị không cần theo dõi tụi em đâu."  

"Chỉ cần chị chịu xin lỗi, mọi người sẽ tha thứ cho chị mà."  

"Lời cô ta lập tức khiến sắc mặt cả nhà thay đổi."  

"Từng người đều trừng mắt giận dữ nhìn tôi."  

"Tôi trợn mắt đáp lại."  

"Ai theo dõi cô? Đừng có tự ảo tưởng nữa."  

"Nói rồi tôi bật cười lạnh."  

"Với lại tôi làm sai chuyện gì mà phải xin lỗi?"  

"Bách Xuyên rõ ràng đã bị tôi chọc tức."  

"An An bên cạnh làm ra vẻ sắp khóc đến nơi."  

"Anh ơi, đừng vì em mà tức giận."  

"Chắc chị cũng không cố ý khiến em buồn đâu."  

"Cô ta còn chưa nói hết câu, Bách Xuyên đã cầm ly rượu vang trên bàn lên."  

"Tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã bị dội cả ly rượu lên đầu."  

"Rượu vang đỏ nhuộm ướt chiếc đồng phục trắng tôi đang mặc."  

"Những người xung quanh không ngờ đến cảnh tượng ấy liền đồng loạt hét lên."  

"Bách Xuyên nhìn cái ly rỗng trong tay, lại nhìn bộ dạng t.h.ả.m hại của tôi."  

"Thoáng hiện vẻ hối hận, cứng đầu lên tiếng."  

"Hạ Trúc, anh... anh chỉ tại em cứ chọc tụi anh tức giận nên mới..."  

"Tôi bật cười lạnh, cầm lấy ly rượu khác trên bàn hất thẳng vào mặt anh ta."  

"Hôm đó cuối cùng cũng là nhờ quản lý nhà hàng ra mặt hòa giải mới giải quyết xong."  

"Nhưng chuyện ồn ào như vậy thì nhà hàng cũng không thể giữ tôi lại được nữa."  

"Chị quản lý biết hoàn cảnh của tôi."  

"Chị ấy tuy rất thương cảm nhưng vẫn phải đặt lợi ích của nhà hàng lên trước."  

"Tôi tỏ ý hiểu chuyện, cầm số tiền lương được thanh toán rồi rời đi."  

"Dù sao tôi cũng kiếm đủ tiền rồi."  

"Vốn đã định nghỉ việc để tập trung ôn chương trình của Thanh Hoa."  

"Cũng coi như tránh khỏi việc lại chạm mặt nhà họ Tần."  

"Nhưng tôi không ngờ họ lại dai dẳng như hồn ma bóng quế."  

"Giáo sư Hà là người tôi quen khi mới tới Thanh Hoa để làm thủ tục tuyển thẳng."  

"Cô ấy rất xem trọng tôi."  

"Lần này nghe tôi muốn học sớm, cô liền gọi tôi đến lấy tài liệu."  

"Tôi gặp họ ngay trước cổng trường."  

"Không thể vào được sao?"  

"Chỉ tham quan một chút cũng không được à?"  

"Anh tôi đang đứng trước cổng cùng An An."  

"Cả hai bị bảo vệ chặn lại."  

"Họ thấy không vào được, đang định quay đi thì lại nhìn thấy tôi trước."  

"Hạ Trúc, anh gọi tôi trước."  

"Rõ ràng vẫn còn nhớ chuyện hôm trước."  

"Hôm đó anh chưa kịp để anh nói hết, An đã chen vào."  

"Chị à, chị đừng cứ theo dõi tụi em mãi như vậy nữa."  

"Nếu chị muốn về nhà thì chỉ cần xin lỗi là được rồi."  

"Làm vậy ba mẹ sẽ buồn lắm đó."  

"Cô ta ra vẻ lo cho tôi."  

"Anh cũng nhíu mày."  

"An An nói đúng đấy."  

"Hạ Trúc, xin lỗi đàng hoàng đi, bọn anh sẽ đưa em về nhà."  

"Rồi anh quay sang nhìn An An, ánh mắt dịu dàng."  

"Vẫn là An An chu đáo nhất."  

"Tôi lạnh lùng nhìn hai người họ tự nói tự diễn."  

"Rồi né sang bên, tiếp tục đi thẳng về phía cổng trường."  

"An An không nhịn được lại gọi tôi."  

"Chị, chị đừng có mơ mộng nữa."  

"Ngay cả tụi em còn không vào được, chị thì có tư cách gì?"  

"Chưa kịp dứt câu, cô ta và anh tôi đã trố mắt kinh ngạc."  

"Nhìn tôi bước đến chào bảo vệ rồi được cho vào cổng."  

"Sao có thể như vậy?"  

"Tôi không để tâm đến phản ứng của họ."  

"Chỉ lặng lẽ vào trường lấy tài liệu từ cô Hà rồi về thẳng nhà."  

"Trên đường về, tôi nhận được cuộc gọi từ mẹ."  

"Hạ Trúc, sao con có thể mất mặt đến mức này chứ?"  

"Cả nhà họ Tần bị con làm cho mất hết thể diện rồi."  

"Từ đầu dây bên kia vang lên giọng An đang khuyên bà đừng giận nữa."  

"Tôi điềm nhiên đáp."  

"Con mất mặt chỗ nào?"  

"Mẹ có vẻ tức đến không chịu nổi, lập tức đưa điện thoại cho ba."  

"Ngày mai con lập tức quay về Hải Thị cho ba."  

"Cắt đứt ngay với cái người đó."  

"Tôi hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang diễn ra."  

"Chỉ có thể đoán chắc lại là An bịa ra gì đó để vu khống cho tôi."  

"Tôi mở lời."  

"Con không làm gì cả."  

"Chị à, chị đừng giấu nữa."  

"Hôm đó em với anh đều thấy rồi."  

"Ngay cả tụi em còn không vào được mà chị lại..."