"Tôi chẳng để anh ta nói hết câu đã thẳng tay cúp máy."  

"Chỉ thêm một câu thôi cũng khiến tôi thấy buồn nôn."  

"Cúp máy xong, tôi nhìn Giang Diễn đang quay lại phía mình."  

"Không giấu được vẻ áy náy."  

"Xin lỗi anh, em cứ tưởng anh là người được anh trai em nhờ đến đón."  

"Giang Diễn chỉ cười nhạt, chẳng hề bận tâm."  

"Không sao đâu."  

"Dù gì anh cũng đến đón người, chỉ là không đón được thôi."  

"Anh tỏ ra không để bụng, nhưng tôi thì không thể không để tâm."  

"Anh đã đưa tôi về nhà, còn cứu cả mạng tôi."  

"Tôi chỉnh lại thái độ, nghiêm túc nói."  

"Nếu có việc gì cần em giúp, anh cứ nói."  

"Dù với anh đó chỉ là chuyện nhỏ, nhưng với em đó là ơn lớn."  

"Thấy tôi nói nghiêm túc như vậy, Giang Diễn cũng thu lại vẻ thờ ơ thường ngày."  

"Khẽ ho nhẹ một tiếng."  

"Nếu em đã nói vậy thì hay là giúp anh một việc nhé."  

"Em có thể chăm sóc em trai anh được không?"  

"Nói chính xác thì là làm bạn với nó."  

"Giang Diễn lúc này rất nghiêm túc, tôi hơi bất ngờ trước lời đề nghị ấy."  

"Nhưng nghĩ đến việc anh đã giúp mình không chút do dự."  

"Tôi liền gật đầu đồng ý."  

"Đương nhiên là được."  

"Em sẽ cố gắng hết sức."  

"Sau đó anh kể cho tôi nghe về em trai mình."  

"Giang Thiên, một cậu bé tự kỷ mới chỉ 5 tuổi."  

"Cậu bé vừa biết nhận thức thì đã cùng mẹ bị bắt cóc."  

"Mẹ cậu vì bảo vệ con mà thiệt mạng ngay trước mắt cậu."  

"Dù sau đó Giang Thiên được giải cứu nhưng từ đó không bao giờ mở miệng nói chuyện nữa."  

"Cũng hoàn toàn từ chối mọi sự tiếp xúc."  

"Gia đình Giang Diễn vì chuyện này mà khổ tâm vô cùng."  

"Giang Diễn khẽ cười."  

"Có thể ban đầu nó sẽ không dễ tiếp xúc, nhưng anh tin em sẽ hòa hợp được với nó."  

"Tôi gật đầu, trong lòng có chút lo lắng."  

"Nhưng sao lại là em?"  

"Nhà họ Giang chẳng lẽ không mời nổi bác sĩ tâm lý giỏi nhất sao?"  

"Tiểu Thiên nó..."  

"Giang Diễn khẽ thở dài, vẻ mặt bất lực."  

"Nó cực kỳ bài xích bác sĩ tâm lý."  

"Bác sĩ nói có thể việc kết bạn với người mới sẽ giúp cải thiện tình trạng của nó."  

"Tôi không có lý do gì để từ chối và cũng chẳng muốn từ chối."  

"Tôi gật đầu."  

"Được, em sẵn sàng thử."  

"Vì hít phải quá nhiều t.h.u.ố.c mê, bác sĩ đề nghị tôi ở lại bệnh viện theo dõi."  

"Nên tôi nằm lại thêm hai ngày."  

"Tưởng rằng sẽ bình yên trôi qua, ai ngờ vẫn không tránh được bị làm phiền bởi một vài người."  

"Hạ Trúc."  

"Tay tôi đang lật sách thì khựng lại, ngẩng đầu nhìn về phía cửa."  

"Anh trai tôi cùng An đang đứng ở đó, vẻ mặt đầy tức giận."  

"Em đâu có bệnh gì, nằm viện làm gì, về nhà với anh."  

"Vừa nói, anh ta đã xông tới định kéo tôi xuống giường."  

"Tôi giơ quyển sách lên, bốp một tiếng đ.á.n.h bật tay anh ta ra."  

"Anh ta không ngờ tôi lại phản kháng, nhất thời ngây người."  

"Tôi bình tĩnh lật lại trang sách."  

"Đúng là em không có bệnh, nhưng mà nhìn anh thì thấy không bình thường thật."  

"Em dám mắng anh, anh là anh trai của em đó."  

"Anh còn biết mình là anh trai em sao?"  

"Tôi quay đầu nhìn anh, trong mắt thấp thoáng ánh lệ."  

"Bạn của anh không đến đón em, anh có quan tâm em về nhà thế nào không?"  

"Cả chuyện nhà đã chuyển đi mà không ai nói với em."  

"Có ai nghĩ đến em sẽ ngủ ở đâu không?"  

"Tôi thực sự rất buồn."  

"Tôi biết bọn họ không thích tôi."  

"Nhưng đến cả chuyện chuyển nhà cũng không buồn báo."  

"Như thế chẳng quá tàn nhẫn sao?"  

"Khuôn mặt anh trai thoáng chút lúng túng và áy náy."  

"Dù trong mắt anh tôi luôn là đứa chẳng làm được việc gì nên hồn."  

"Thì lần này rõ ràng là anh sai."  

"Anh Hạ Trúc, anh xin lỗi."  

"Chưa kịp nói hết câu An An đã chen vào."  

"Cô ta kéo tay anh, mắt ngân ngấn lệ."  

"Anh không cần xin lỗi đâu."  

"Là do em sai."  

"Rồi quay sang nhìn tôi."  

"Chị em xin lỗi vì đã quên nói với chị là nhà mình đã chuyển."  

"Chị đừng trách anh nữa."  

"Tôi hơi bất ngờ."  

"Hôm nay cô ta đổi tính rồi à?"  

"Nhưng ngay giây tiếp theo."  

"Nhưng mà dù chị có giận em đi nữa."  

"Cũng không nên giả bệnh làm ba mẹ và anh phải lo lắng."  

"Ánh mắt cô ta ánh lên vẻ đắc thắng."  

"Chị à, em biết chị cũng muốn được như em."  

"Muốn được ba mẹ quan tâm, không sao, em sẽ nhường lại cho chị."  

"Nói rồi cô ta xoay người làm bộ lau nước mắt chạy ra ngoài."  

"Nhưng bước chân thì cố tình chậm rãi."  

"Quả nhiên anh tôi vội vàng kéo An lại ôm c.h.ặ.t vào lòng."  

"Sau đó quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt căm giận."  

"Hạ Trúc, em nhất định phải tranh với An An sao?"  

"Em ấy ngoài tụi anh ra thì chẳng còn gì cả."  

"Em không có chút lương tâm nào à?"  

"Hơn nữa em cũng biết tim An yếu."  

"Em không bệnh mà còn cố giả bệnh để tranh với em ấy làm gì."  

"Hạ Trúc, bây giờ em càng lúc càng quá đáng."  

"Nghĩ mà xem, ban đầu anh còn định nghe em giải thích cơ đấy."  

"Giải thích?"  

"Anh ta chưa bao giờ cho tôi cơ hội để giải thích thì tôi còn gì để nói."  

"Tôi bỗng thấy mệt mỏi, tranh cãi với họ rốt cuộc có ý nghĩa gì?"  

"Tôi cúi đầu cầm lại quyển sách, quyết định không thèm quan tâm nữa."  

"Thấy tôi hoàn toàn không phản ứng, anh trai tôi liền nổi cơn thịnh nộ."  

"Anh ta giật lấy quyển sách trên tay tôi, ném mạnh về phía tôi."  

"Góc sách cứng va mạnh vào trán tôi, m.á.u lập tức tuôn ra."  

"Khoảnh khắc thấy m.á.u, anh ta chợt hoảng sợ."  

"Anh ta bước mấy bước đến bên giường tôi."  

"Lúng túng tìm cách xem vết thương trên trán tôi."  

"Hạ Trúc, anh không cố ý, anh chỉ là quá giận thôi."  

"Nào, để anh xem vết thương."  

"Tôi đưa tay ôm trán, né tránh bàn tay anh ta."  

"Ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, ánh nhìn lạnh lẽo đến thấu xương."  

"Đừng chạm vào tôi."  

"Nếu nói trước đây tôi còn giữ lại chút tình cảm cuối cùng với họ."  

"Thì khoảnh khắc anh ta cầm sách ném về phía tôi, tất cả đã biến mất."  

"Lúc ném tôi thì không chút do dự, giờ lại giả bộ làm người tốt."  

"Đánh một cái rồi cho một viên kẹo."  

"Anh nghĩ tôi dễ dụ vậy sao?"  

"Tôi không khách sáo mà đáp trả."  

"Nhìn thấy vẻ mặt tái nhợt tổn thương của anh trai."  

"Tôi lại quay sang nhìn An An đang đứng ở cửa."  

"Tôi cười lạnh."  

"Tôi học cô giả bệnh."  

"An An đừng có mà diễn đến mức tin cả chính mình."  

"Sắc mặt cô ta lập tức biến đổi."  

"Hoảng loạn như thể chỉ muốn bịt miệng tôi lại."  

"Thấy anh, tôi bắt đầu nhìn cô ta với ánh mắt nghi ngờ."  

"Cô ta liền lập tức đổi nét mặt."  

"Đưa tay ôm n.g.ự.c yếu ớt tựa vào khung cửa thở dốc."  

"Anh ơi, hình như em thấy hơi khó thở."  

"Anh tôi theo phản xạ vội vã bước tới."  

"Tôi bình tĩnh mở miệng."  

"Đây là bệnh viện, nếu không khỏe thì ra ngoài tìm bác sĩ đi."  

"Tiện thể kiểm tra xem rốt cuộc có bệnh thật hay không."  

"Anh tôi đứng khựng lại, còn An An cũng giật mình sững sờ."  

"Đến cả vẻ đau đớn trên mặt cũng quên diễn tiếp."  

"Em nói đúng, An An, mình đi kiểm tra thử đi."  

"Trước giờ mỗi lần An An giả bệnh, cô ta đều sẽ đỡ lên kỳ lạ ngay khi đến trước cửa bệnh viện."  

"Lần nào nhắc đến việc kiểm tra, cô ta cũng lấy cớ không thích mùi t.h.u.ố.c."  

"Viện cớ không muốn vào."  

"Kết quả là đến giờ nhà họ Tần vẫn chưa từng đưa cô ta đi khám thật sự."  

"Họ vẫn chẳng hề biết bệnh tim của cô ta chỉ là giả."  

"Lần này cô ta theo vào bệnh viện chỉ để chèn ép tôi."  

"Vậy thì đừng trách tôi lật mặt nạ cô ta."  

"An An theo phản xạ lùi ra cửa vài bước, định chuồn đi."  

"Nhưng anh trai tôi đã kéo tay lại, cương quyết muốn đưa cô ta đi kiểm tra."  

"Cô ta hoảng loạn, ra sức vùng vẫy thoát khỏi tay anh."  

"Nhìn vẻ mặt ngỡ ngàng của anh, tôi an bối rối."  

"Vội vàng bày ra vẻ uất ức, ánh mắt rưng rưng nhìn anh."  

"Đến cả anh cũng không tin em sao?"  

"Cả anh cũng nghĩ em đang nói dối mọi người sao?"  

"Vậy được, em đi được chưa?"  

"Nói xong, cô ta vừa khóc vừa chạy đi."  

"Anh tôi trông rõ ràng đã hoảng hốt."  

"Hai người em gái, một người bị anh ta ném sách đến bật m.á.u."  

"Vẫn còn ngồi trên giường bệnh, một người thì bị bệnh tim chạy đi khóc lóc."  

"Cả hai đều khiến anh khó xử, nhưng bước chân vừa nhấc lên lại hướng ra ngoài."  

"Đủ để cho thấy anh thực sự chọn ai."  

"Tôi lạnh lùng nhìn theo, từ lâu đã đoán được anh sẽ quyết định thế nào."  

"Anh lảng tránh ánh mắt tôi, lúng túng mở miệng hứa hẹn."  

"Hạ Trúc, chờ anh tìm được An An xong, anh sẽ quay lại với em ngay."  

"Em đợi anh nhé."  

"Nói rồi không ngoảnh đầu lại, vội vàng rời khỏi phòng bệnh."  

"Tôi cúi xuống nhặt lại cuốn sách rơi trên chăn, lặng lẽ lật mở ra."  

"Trong phòng bệnh chỉ còn lại sự im lặng bao trùm."  

"Anh tôi không quay lại nữa."  

"Có lẽ là bị An An giữ chân hoặc cũng có thể."  

"Anh vốn chẳng nhớ gì đến lời hứa đó nhưng cũng chẳng sao cả."  

"Vì hôm nay tôi xuất viện rồi."  

"Giang Diễn đến đón tôi, mấy ngày nay anh khá bận nên không ghé bệnh viện được."  

"Hôm nay hiếm hoi mới thu xếp được thời gian."  

"Vừa bước vào đã thấy miếng băng dán trên trán tôi."  

"Anh cau mày, bước nhanh lại gần kiểm tra tình hình."  

"Chuyện gì xảy ra vậy?"  

"Ai làm?"  

"Giọng anh mang theo rõ ràng lửa giận."  

"Cứ như chỉ cần tôi nói ra tên, anh sẽ lập tức đ.á.n.h cho kẻ đó không nhận ra nổi mình là ai."  

"Tôi bị dáng vẻ đó chọc cười, vội trấn an."  

"Không sao đâu, chỉ là va trúng một chút, giờ vết thương cũng gần lành rồi."  

"Miệng thì nói nhẹ bâng, nhưng nét buồn vẫn vô thức hiện lên trên gương mặt tôi."  

"Giang Diễn nhận ra, nhưng anh tinh tế không hỏi thêm."  

"Tôi không muốn nói thì anh sẽ không ép hỏi."  

"Chỉ là sau đó anh sẽ tự đi điều tra."  

"Anh đưa tôi về nhà họ Giang."  

"Giang Thiên không dám ra khỏi nhà, chỉ cần bước ra khỏi phòng đã là một tiến bộ lớn."  

"Giang Diễn không nỡ ép buộc em, đành mời tôi tạm thời đến ở cùng."

Chương 4 - Nơi Tôi Chưa Từng Thuộc Về - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia