Nữ Chính Thanh Thuần, Nghèo Khó Đang Tải Lại Dữ Liệu [học Viện Quý Tộc]

Chương 39: Rốt Cuộc Là Bức Tranh Nào - Tìm Bạch Chấn Hạo Đòi Đáp Án

Sau khi lưu thẻ nhớ xong, Bùi Giai Viện mới thực sự yên tâm. Cô chỉ tay vào bức "Xiềng xích" trước mặt, nhìn về phía Lâm Tú Châu, đôi mắt thanh thuần thoáng hiện lên vẻ u sầu và xót xa: "Dì Tú Châu, là bức này phải không ạ?"

Cô nhíu mày, u uất nói: "Nhìn bức tranh này, trong lòng cháu bỗng thấy buồn man mác, cảm giác rất giống với hoàn cảnh của mẹ ngày trước. Mẹ là một cô gái dũng cảm, cháu rất thương mẹ, cũng rất khâm phục lòng can đảm phản kháng của mẹ."

"Cháu tự hào vì có người mẹ như vậy."

Nghe xong, thần thái Lâm Tú Châu trở nên ưu tư, giống như đang truy hồi quá khứ. Bà mang vẻ mặt phức tạp và nhung nhớ, thở dài: "Phải mà cũng không phải."

Bà khẽ liếc nhìn Bùi Giai Viện một cái, giống như đang nhìn cô, lại giống như đang thông qua cô để nhìn Bùi Tĩnh Nhã.

Lâm Tú Châu nghiêm túc hỏi: "Tiểu Lê, cháu đã xem hết tất cả các bức tranh ở đây chưa?"

Bùi Giai Viện suy nghĩ rồi thận trọng trả lời: "Cháu xem hết rồi ạ."

Sâu trong đáy mắt Lâm Tú Châu xẹt qua một tia thất vọng và tự giễu. Tuy là con của Tĩnh Nhã, nhưng chung quy cũng không phải là cô ấy. Nếu là Tĩnh Nhã ở đây, chắc chắn cô ấy sẽ đoán ra ngay. Là bà đã mong cầu quá nhiều rồi, Tiểu Lê chỉ là một đứa trẻ, sự hiểu biết về người dì như bà cũng chỉ là thỉnh thoảng nghe kể từ miệng Tĩnh Nhã, sao có thể thấu hiểu hoàn toàn tình cảm giữa hai người họ được.

Nội tâm Lâm Tú Châu cảm thấy mình đã quá khắt khe với Tiểu Lê, bà che giấu đi sự thất vọng trong mắt, dịu dàng mỉm cười với cô. Nhưng trớ trêu thay, Bùi Giai Viện lại là người cực kỳ nhạy cảm, cô đang quan sát tỉ mỉ từng biến đổi thần thái của bà, tự nhiên bắt trọn được tia thất vọng thẳm sâu đó.

Bùi Giai Viện không phải người theo chủ nghĩa hoàn hảo, nhưng giờ đã có cơ hội "save/load" để thử sai liên tục, cô đương nhiên muốn chọn được đáp án hoàn mỹ nhất.

Không lãng phí thời gian, cô lập tức chọn đọc thẻ nhớ (load game).

Bảng điều khiển hiện lên thông báo: [Vui lòng xác nhận có đọc thẻ nhớ hay không?]

Bùi Giai Viện nhấn xác nhận.

[Chúc mừng ký chủ đã đọc thẻ nhớ thành công.]

Giây tiếp theo, cô quay trở lại thời điểm trước khi trả lời.

Dưới ánh nhìn của Lâm Tú Châu, Bùi Giai Viện tao nhã xách túi cầm tay, bước sang trái vài bước, dừng trước một bức họa khác. Bức này có màu sắc rực rỡ tươi sáng hơn, nhưng tông chủ đạo vẫn là u sầu: một đóa hồng bị nhốt sau hàng rào sắt.

Vẫn là chủ đề về sự trói buộc và giam cầm.

Lần này Bùi Giai Viện chỉ vào bức này, lời thoại cũng lười thay đổi: "Dì Tú Châu, là bức này phải không ạ?"

"Nhìn bức tranh này, trong lòng cháu bỗng thấy buồn man mác, cảm giác rất giống với hoàn cảnh của mẹ ngày trước. Mẹ là một cô gái dũng cảm, cháu rất thương mẹ, cũng rất khâm phục lòng can đảm phản kháng của mẹ."

"Cháu tự hào vì có người mẹ như vậy."

Lâm Tú Châu nghe xong câu trả lời, đáy mắt vẫn ẩn giấu sự thất vọng. Bùi Giai Viện nhíu mày, lại đoán sai rồi...

Cô tiếp tục load game, quay về lúc bắt đầu chọn.

Bùi Giai Viện không tin là mình không đoán ra được!

Lần này cô chỉ vào bức tranh bên phải, bài văn mẫu vẫn giữ nguyên. Sự thất vọng thoáng qua theo bản năng của Lâm Tú Châu không thể lọt qua mắt cô.

Lại sai? Không phải chứ... Rốt cuộc là bức nào đây?

Móng tay Bùi Giai Viện cắm sâu vào lòng bàn tay, khóe môi gượng gạo nhếch lên một độ cong cứng nhắc. Bây giờ không còn là vấn đề đi theo cốt truyện nữa, mà là lòng hiếu thắng.

Cô không tin mình không đoán nổi!

Bùi Giai Viện lặp đi lặp lại việc load game, gần như đã chỉ hết toàn bộ số tranh đang triển lãm, nhưng không ngoại lệ, sâu trong mắt Lâm Tú Châu luôn chứa đựng một tia thất vọng.

Cô sắp phát điên đến nơi, mọi sự kiên nhẫn đều cạn sạch. May mà cô vẫn còn một v.ũ k.h.í bí mật cuối cùng: đứa con trai ngoan của Lâm Tú Châu --- Bạch Chấn Hạo.

Chỉ cần "mài giũa" anh ta một chút, anh ta sẽ khai ra tất cả.

Bùi Giai Viện chọn đọc thẻ nhớ, nhưng lần này không phải thẻ nhớ thứ ba, mà là thẻ nhớ thứ hai: Phòng thay đồ.

Cô muốn Bạch Chấn Hạo cho cô đáp án.

Lúc này, Bạch Chấn Hạo kết thúc buổi học tại Slay High, đang ngồi xe đến Bảo tàng Nghệ thuật Cheongsan. Tài xế lái xe rất êm nên anh vô tình ngủ thiếp đi.

Ghế da ở hàng ghế sau lún xuống, cửa sổ xe phản chiếu đường nét thanh mảnh của chàng thiếu niên. Anh hơi ngửa đầu tựa vào ghế, hàng mi đổ bóng dưới mắt. Cổ áo đồng phục Slay High nới lỏng hai chiếc cúc, để lộ một đoạn cổ trắng lạnh, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ phập phồng theo nhịp thở.

Bạch Chấn Hạo lại nằm mơ, anh biết rõ mình đang mơ, chỉ là giấc mơ lần này rất khác, cuối cùng anh cũng nhìn rõ được khuôn mặt của cô gái đó.

Thanh thuần cao ngạo, làn da trắng nõn mịn màng, khí sắc tràn trề, đuôi mắt, gò má và ch.óp mũi đều ửng hồng nhàn nhạt. Một mỹ nhân tựa như quả đào mật, đẹp đến mức rung động lòng người.

Anh cảm thấy đương nhiên phải là khuôn mặt này, chỉ có khuôn mặt này mới đúng, chính là cô ấy.

Chương 39: Rốt Cuộc Là Bức Tranh Nào - Tìm Bạch Chấn Hạo Đòi Đáp Án - Nữ Chính Thanh Thuần, Nghèo Khó Đang Tải Lại Dữ Liệu [học Viện Quý Tộc] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia