Bạch Chấn Hạo mải mê theo đuổi dòng suy nghĩ riêng, đến khi bừng tỉnh mới nhận ra bên cạnh không có người. Anh quay đầu lại nhìn thì thấy thiếu nữ không kịp bước theo, đang tụt lại phía sau một đoạn. Chiếc túi cầm tay đeo trên cánh tay trắng nõn thon thả, cô khom mắt nhìn điện thoại gõ chữ, chẳng biết đang nhắn tin cho ai mà khóe môi khẽ treo một nụ cười mềm mại.
Cô đang nhắn tin cho ai vậy? Mẹ nói đây là lần đầu cô về nước, ở trong nước chắc hẳn không có người quen, là bạn bè bên Mỹ sao? Bạn cùng lứa? Nam sinh trung học Mỹ à?
Mấy cậu nam sinh Mỹ nhiệt tình phóng khoáng, lại bám người không phân biệt hoàn cảnh như thế sao?
Cô thích kiểu người đó à?
Bạch Chấn Hạo đứng lại chờ cô, dùng dư quang mang theo vẻ lạnh lẽo để quan sát. Thấy nụ cười trên môi cô mãi không tắt, yết hầu anh vô thức khẽ chuyển động. Nhìn chằm chằm vào bóng lưng thướt tha đang chăm chú nhắn tin cho "cậu nam sinh Mỹ" nào đó, trong lòng anh dâng lên một cảm giác chua xót âm ỉ, giống như vừa nuốt phải một quả mơ xanh chưa chín, chát đắng và ghen tuông khó chịu đến lạ kỳ.
Không nên để tâm, anh tự nhắc nhở bản thân hết lần này đến lần khác, sự thân mật của hai người chỉ giới hạn trong giấc mơ, còn hiện tại là đời thực.
Cô nhắn tin cho ai vốn chẳng liên quan gì đến anh, nhưng ánh mắt anh cứ như bị dính c.h.ặ.t vào khóe miệng hơi cong lên của cô. Nụ cười đó trông thật gai mắt, khiến anh bứt rứt không yên, anh khao khát muốn biết người ở đầu dây bên kia là ai.
Đôi mắt Bạch Chấn Hạo lạnh căm căm, rồi anh chợt nghĩ lại, đời thực thì đã sao? Trong thực tế cô chính là vị hôn thê của anh kia mà, tại sao anh không được phép để tâm hay ghen tuông? Mẹ và dì Tĩnh Nhã đã ước hẹn với nhau, nếu sinh một trai một gái sẽ cho hai đứa kết thông gia từ bé, chẳng qua năm đó dì Tĩnh Nhã ra nước ngoài, sinh ra Tiểu Lê rồi định cư ở Mỹ nên chuyện này mới bị trì hoãn lại.
Dù chưa đính hôn chính thức nhưng ước hẹn vẫn còn đó, xét về tình về lý cô đều là vị hôn thê của anh.
Bạch Chấn Hạo tự nhủ rằng mình có quyền để ý, có quyền ghen, những cảm xúc này đều là bình thường. Huống chi trong mơ, ngay cả những chuyện thân mật nhất họ cũng đã làm qua rồi.
Anh có danh phận này.
Sắc mặt Bạch Chấn Hạo hơi lạnh lùng, anh lên tiếng hỏi, cắt ngang dòng tin nhắn của cô: "Sao không đi tiếp?"
Bùi Giai Viện nghe anh thúc giục thì ngước mắt mỉm cười với anh một cái rồi lại cúi đầu, vừa đi vừa gõ chữ: "Đến đây."
Cô chẳng phải đang nhắn tin cho nam sinh Mỹ nào cả, mà là nhắn cho tài xế bảo ông không cần đợi nữa, cứ việc về trước, cô sẽ thanh toán đầy đủ. Cô cười là vì bác tài xế khen cô xinh đẹp lại rộng rãi, phóng khoáng, là một vị chủ thuê hiếm có.
Bùi Giai Viện đâu có ngờ Bạch Chấn Hạo lại giỏi bổ não đến thế.
Tiếng bước chân từ xa đến gần, thiếu nữ mang theo hương hoa thanh khiết dừng lại bên cạnh anh. Bạch Chấn Hạo liếc nhìn cô một cái, nghe thấy giọng nói trong trẻo mềm mại của cô: "Xin lỗi nhé, vừa rồi tôi mải nhắn tin, đi thôi."
Bạch Chấn Hạo nhàn nhạt nói: "Khó khăn lắm mới về nước, nên đi chơi nhiều một chút, giao lưu với người trong nước nhiều hơn. Cô ở Mỹ lâu như vậy, còn chưa trò chuyện đủ sao?"
Bùi Giai Viện nghệch mặt ra, anh ta tưởng cô đang nhắn tin cho bạn bè bên Mỹ à? Ờ thì, đứng ở góc độ của anh ta nhìn vào thì đúng là có khả năng đó thật, dù sao cô cũng là "Tiểu Lê" lớn lên ở Mỹ từ nhỏ mà.
Cô đành thuận theo lời anh: "Được thôi, nhưng ở Hàn Quốc tôi cũng đâu có người quen nào. Hiện tại chỉ có dì Tú Châu, và cả anh nữa."
"Vậy anh chăm trò chuyện với tôi nhiều hơn nhé, được không?"
Cô hơi nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt thuần khiết ngây thơ không chút công kích, vẻ đẹp ôn nhu hiền thục ấy dường như khác một trời một vực với tính cách của người trong mộng.
Bạch Chấn Hạo chắc chắn người trong mơ chính là cô, nhưng tại sao cùng một khuôn mặt, cùng một giọng nói mà tính cách lại khác biệt đến vậy?
Anh nhìn thẳng về phía trước, không dám đối diện với ánh mắt cô, sợ rằng những cảm xúc cuồn cuộn kia sẽ theo ánh nhìn mà trào ra ngoài. Anh chỉ lạnh lùng đáp: "Được."
"Nếu cô có nhu cầu gì, cứ tìm tôi bất cứ lúc nào."
Anh nói rất nghiêm túc, gương mặt trầm mặc lạnh lùng, nhưng không hiểu sao Bùi Giai Viện nghe câu này cứ thấy nó... sai sai. "Có nhu cầu cứ tìm anh ta"? Nghe cứ như nhu cầu sinh lý vậy. Chắc do đầu óc cô đen tối quá nên nghĩ nhiều rồi, dù sao Bạch Chấn Hạo cũng đâu có ký ức về chuyện "cưỡi ngựa", sao có thể buông lời tán tỉnh cô được.
Cô khẽ cong môi, đôi mắt sáng rực nước: "Chấn Hạo, anh đúng là người tốt, cũng nhiệt tình y như dì Tú Châu vậy."
Vành tai Bạch Chấn Hạo hơi ửng hồng, trông có vẻ khá lúng túng. Sự tương phản với vẻ ngoài bình tĩnh lãnh đạm ấy lại quyến rũ đến lạ thường.
Bùi Giai Viện nhìn mà lòng ngứa ngáy, nhưng đang mang thiết lập nhân vật của Tiểu Lê nên phải giả vờ thanh tâm quả d.ụ.c, giả vờ đơn thuần. Thật là tạo nghiệt mà.
Hệ thống an ủi: "Ký chủ, vất vả cho cô rồi, ráng nhịn thêm chút đi. Đợi đến khi lấy được lòng tin của mọi người, thành công nhập học Slyhigh là cô có thể 'khai mặn' rồi. Đủ loại trò chơi đang chờ cô đó, chỉ sợ lúc đó thịt nhiều quá cô lại chỉ muốn ăn chay thôi."
"Nếu thật sự nhịn không nổi thì cứ đọc lại file lưu để chơi đùa với Kim Luật hoặc Bạch Chấn Hạo, dù sao đọc lại file cũng chẳng ảnh hưởng gì."
Bùi Giai Viện nghe xong thì lòng cũng dễ chịu hơn: "Thôi, việc chính quan trọng hơn. Hiện giờ Lâm Tú Châu đã rất tin tưởng tôi rồi, tiếp theo là người nhà họ Bùi, đợi đi thăm nhà họ Bùi xong rồi tính tiếp."
Hệ thống: "Đúng vậy, biết ngay ký chủ là người đáng tin cậy nhất mà."
Bạch Chấn Hạo để ý thấy Bùi Giai Viện đeo túi trên tay, quai túi hằn lên làn da trắng nõn của cô một vệt hồng nhạt.
Đúng là lá ngọc cành vàng, đến làn da cũng mỏng manh như thế, mới đeo một lúc mà cánh tay đã bị hằn đỏ rồi.
Giọng anh trầm xuống: "Đưa túi cho tôi đi, tôi cầm giúp cô."
Bùi Giai Viện lại một lần nữa kinh ngạc. Đây là phúc lợi của thân phận Tiểu Lê mang lại sao? Trời ạ, đây có còn là tên Bạch Chấn Hạo mắt cao hơn đầu, kiêu ngạo lạnh lùng đó không?
Nên biết ở vòng trước khi cô làm người mẫu cho Vibe, anh ta chưa bao giờ nở một nụ cười với cô, chứ đừng nói đến chuyện tâm lý như thế này.
Bùi Giai Viện khẽ nhướn mày, anh ta đã tự nguyện hầu hạ cô, cô mà không nhận thì chẳng phải là không biết hưởng thụ sao?
Cô đưa túi cho anh, mỉm cười nhạt: "Cảm ơn nhé."
"Chấn Hạo, anh đúng là một quý ông."
Bạch Chấn Hạo nén lại khóe môi đang chực xếch lên, mí mắt nóng bừng, theo bản năng thốt ra một câu đầy vẻ khó ở: "Mấy cậu nam sinh trung học Mỹ cũng lịch sự như vậy sao?"
Bùi Giai Viện cười híp mắt, tùy tiện bịa chuyện: "Không đâu, anh là chàng trai đầu tiên xách túi giúp tôi đấy."
Trên gương mặt lạnh lùng của Bạch Chấn Hạo hiện lên một tia cười nhàn nhạt.