Bùi Giai Viện thay đồ xong và đứng trước mặt Bạch Chấn Hạo, lúc này anh mới hiểu tại sao nhà thiết kế lại cảm thấy cô người mẫu được chọn trước đó không hề lý tưởng.
Mỗi bộ trang phục đều có một người mẫu phù hợp nhất dành cho nó, những người còn lại đều chỉ là tạm bợ.
Trước đây, khi tham gia đấu thầu cho trường Tư Lợi Cao, các thiết kế đồng phục của Vibe đều khá quy củ, thiên về sự bảo thủ và đoan trang. Kết quả là họ đã thua Tố Lị quá nhiều lần, bị chèn ép không ngẩng đầu lên được. Cha của anh không nuốt trôi cơn giận này, nên lần này nhà thiết kế mới quyết định đi một nước cờ táo bạo, tạo ra sự đột phá cực lớn.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Bùi Giai Viện chính là người phù hợp nhất với bộ đồng phục này. Làn da trắng như tuyết, mái tóc đen huyền, khí chất thanh thuần sạch sẽ của cô có thể trung hòa đi cảm giác lả lướt của bộ đồ, tiếp thêm vài phần nhựa sống thiếu nữ và nét thanh cao không màng thế tục.
Bạch Chấn Hạo nhìn cô chằm chằm, im lặng hồi lâu mới chân thành nói: "Cậu mặc rất đẹp, rất hợp với phong cách của bộ đồng phục này. Cậu có hứng thú làm người mẫu cho buổi đấu thầu của Tư Lợi Cao lần này không?"
Bùi Giai Viện lắc đầu: "Xin lỗi, mình không thích quá nổi bật."
Bạch Chấn Hạo dĩ nhiên không ép buộc, anh tôn trọng ý nguyện của cô. Đưa cô đến studio cũng chỉ là để thử phản ứng của cô với phòng thay đồ, chứ không nhất thiết phải bắt cô làm người mẫu.
"Được, mình hiểu rồi."
"Vậy giờ chúng ta đến Heros lấy hành lý của cậu, sau đó về biệt thự nhé?"
Gương mặt anh lạnh lùng thanh khiết, nhưng ánh mắt lại luôn dừng trên người Bùi Giai Viện, thậm chí còn ẩn chứa một tia xâm lược, cứ nhìn chằm chằm mãi không rời.
Bùi Giai Viện gật đầu, mỉm cười nhạt: "Được thôi."
"Mình cũng khá tò mò về nơi dì Tú Châu sinh sống."
Bạch Chấn Hạo khẽ nhếch môi, so với mẹ anh, nếu cô tò mò về anh thì sẽ tốt hơn.
"Đi thôi."
Rời khỏi studio, quay lại bãi đỗ xe ngầm, hai người lên xe khởi hành đến khách sạn Heros. Hành lý của cô rất nhiều nên Bạch Chấn Hạo đã sắp xếp một chiếc xe khác chờ sẵn ở khách sạn.
Đến Heros.
Phòng suite cao cấp mà Bùi Giai Viện đặt nằm ở tầng cao. Cô và Bạch Chấn Hạo đứng trong thang máy, vốn dĩ vẫn giữ khoảng cách xã giao an toàn, vạt váy Dior màu hồng nhạt của cô còn chẳng chạm tới gấu quần của anh.
Thế nhưng Bạch Chấn Hạo đang đút tay vào túi bỗng đột ngột bước sang trái một bước, hơi nghiêng người như thể đang soi gương thang máy, nhưng thực chất là đang nhìn cô qua hình phản chiếu. Gương mặt anh lạnh nhạt, nhưng ánh mắt lại ẩn giấu vẻ u ám và ẩm ướt.
Mỗi khi nhìn cô thật lâu, Bạch Chấn Hạo luôn cảm thấy mơ hồ giữa thực tại và mộng cảnh, cứ ngỡ mình đang nằm mơ. Thật kỳ diệu, người mà anh cứ mơ đi mơ lại trong giấc chiêm bao, giờ đây lại xuất hiện ngay trước mắt.
Bùi Giai Viện cảm nhận được ánh mắt soi mói nhưng nóng bỏng như loài rắn của anh. Ban đầu cô cứ để mặc, đợi đến lúc anh thả lỏng, cô mới đột ngột ngước mắt nhìn thẳng vào anh, đôi đồng t.ử đen lánh và long lanh nước.
Bạch Chấn Hạo không kịp né tránh, hoặc có lẽ anh vốn chẳng muốn dời mắt đi. Anh không sợ bị cô phát hiện vì thần thái của anh cực kỳ trấn tĩnh và thong dong. Ánh mắt hai người giao nhau trong gương thang máy.
Anh nhìn cô bằng ánh mắt thanh lãnh, hỏi ngược lại: "Sao thế?"
"Có phải do tầng cao quá, thang máy đi lên làm tai cậu khó chịu không?"
Bùi Giai Viện thầm tặc lưỡi trong lòng: Chà, kỹ năng diễn xuất của tên nhóc này từ bao giờ mà tinh tế thế này? Rõ ràng là đang nhìn lén mình mà còn giả vờ vô tội! Đời trước sao mình không nhận ra đặc điểm này của hắn nhỉ?
Cô ngẩn ra một giây, rồi cười nhưng không chạm đến đáy mắt, đôi lông mày thanh tú rạng rỡ: "Không có gì."
Vừa vặn lúc này thang máy vang lên một tiếng "đinh", đã đến nơi.
Bạch Chấn Hạo lấy tay giữ cửa thang máy, lịch sự nhường Bùi Giai Viện ra trước. Chiếc đồng hồ trên cổ tay anh đã được tháo ra, vì đã hứa tặng cho cô nên anh không đeo nữa.
Ánh mắt Bùi Giai Viện lướt xuống, dừng lại trên bàn tay anh. Tay anh rất đẹp, đây là điều cô đã biết từ đời trước. Trắng trẻo thuôn dài như một tác phẩm nghệ thuật được điêu khắc tỉ mỉ, xương khớp rõ ràng nhưng không thô kệch. Khi các đốt ngón tay hơi gập lại, đường nét cực kỳ lưu loát, làn da trắng lạnh mịn màng, ẩn hiện những mạch m.á.u xanh nhạt. Móng tay được cắt tỉa gọn gàng, mang sắc hồng nhạt khỏe mạnh.
Chỉ là một động tác giữ cửa thang máy đơn giản thôi mà anh làm toát lên vẻ thanh quý lạnh lùng. Ngón giữa của anh rất dài.
Bùi Giai Viện chợt nhớ ra, bao nhiêu lần trước toàn là cưỡng ép hắn dùng miệng, vẫn chưa để hắn dùng tay bao giờ. Rất hợp, chuẩn bị thực thi thôi.
Trong đầu cô toàn là những suy nghĩ "đen tối", nhưng ngoài mặt lại thanh thuần không thể thanh thuần hơn, thậm chí còn rất đoan trang. Cô thanh nhã mỉm cười gật đầu với Bạch Chấn Hạo, xách túi bước ra khỏi thang máy, giọng nói trong trẻo mềm mại: "Cảm ơn nhé."
Bạch Chấn Hạo trầm giọng đáp một câu: "Đừng khách sáo với mình, Tiểu Lê."
Bùi Giai Viện cảm thấy thân phận "Tiểu Lê" này thật sự rất tốt, nhìn một người kiêu ngạo lạnh lùng như Bạch Chấn Hạo cúi đầu quả là thú vị. Đời trước, làm gì có chuyện anh ân cần với cô thế này, mỗi lần nói chuyện không phải lạnh như băng thì cũng là giọng điệu chất vấn.
Căn suite nằm sâu phía trong, hành lang rất dài, trải t.h.ả.m dày với hoa văn phức tạp, dãy đèn tường tỏa ra ánh sáng vàng mờ ảo. Bước qua từng cánh phòng.
Bạch Chấn Hạo đi sau cô một bước, nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô, trong lòng nảy sinh những ý nghĩ u ám và phóng túng: Nếu cô ấy có ký ức thì tốt biết mấy, ở trong phòng, hai người có thể thực hiện lại y hệt những gì đã làm trong mơ.
Khách sạn Heros là tài sản của mẹ Nhậm Tri Tinh, nơi này nổi tiếng với khả năng cách âm tốt và tính riêng tư cực cao. Bạch Chấn Hạo có quan hệ khá ổn với Nhậm Tri Tinh nên dĩ nhiên biết rõ điều này.
Trong mơ, mỗi khi đạt đến khoái cảm cô luôn rên rỉ rất lớn. Lúc đó anh vừa phẫn nộ vừa lo sợ, sợ tiếng kêu của cô sẽ thu hút người khác, nhưng sau đó anh lại chỉ mong cô kêu to hơn nữa. Điều đó chứng tỏ lưỡi của anh rất lợi hại. Nghe thấy tiếng cô, tâm thần anh cũng rúng động, càng thêm căng thẳng và hưng phấn.
Bùi Giai Viện dừng lại trước cửa phòng, mở túi xách lấy thẻ phòng ra áp vào bộ cảm biến. Một tiếng "tít" vang lên, cửa mở.
Cô quay lại cười với Bạch Chấn Hạo: "Vào đi."
Bạch Chấn Hạo bước vào, thứ đầu tiên anh nhìn thấy chính là đống hành lý của cô. Muốn không chú ý cũng khó vì chúng xếp như một cây cầu cầu vồng chắn ngay lối đi ở huyền quan. Tổng cộng có bảy chiếc vali.
Bạch Chấn Hạo khẽ nhướng mày, đây là cái gọi là "không thích quá nổi bật" của cô sao? Được rồi, cô xinh đẹp như vậy, tính cách lại kiêu kỳ, phô trương một chút cũng là chuyện bình thường.
Bạch Chấn Hạo gọi điện bảo người lên chuyển hành lý. Bùi Giai Viện cứ nhìn anh chằm chằm, đàn ông quả nhiên lúc giải quyết vấn đề là ngầu nhất. Cô khẽ cong môi, nếu không phải đang giữ hình tượng "Tiểu Lê", lúc này cô thật sự muốn chặn miệng anh lại ngay lập tức.
Hành lý được chuyển xuống xe. Bùi Giai Viện xách túi chuẩn bị rời đi để xuống quầy lễ tân trả phòng.
Bạch Chấn Hạo lại đi tới quầy mini bar, mở tủ lạnh lấy một chai nước, nhìn cô: "Chờ chút, uống miếng nước đã."
Bùi Giai Viện không nghĩ đi đâu xa, thật sự tưởng anh khát. Đằng nào cũng phải đợi, cô cũng mở tủ lạnh lấy một hộp nước cam, cắm ống hút vào, người hơi tựa vào bàn, chậm rãi uống.
Bạch Chấn Hạo uống một lúc rồi bỗng ngồi xuống mép giường. Bùi Giai Viện vừa ngậm ống hút vừa nheo mắt nhìn anh, hàng mi dày và cong v.út hơi rướn lên, cực kỳ xinh đẹp.
Cái gì vậy, sao lại ngồi xuống đó rồi? Uống nước thôi mà chậm thế, có đi nữa không đây?
Nhưng cô thấy Bạch Chấn Hạo rất hợp với ga giường trắng nhé, thanh khiết sạch sẽ. Giống như Kim Luật thì hợp bị đè trên ga giường lụa đen tuyền, u ám và quái gở vậy.
Ống hút bị Bùi Giai Viện c.ắ.n dẹt, đôi mắt đen lánh càng thêm sáng rực.
Bạch Chấn Hạo vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình, giọng nói nhàn nhạt: "Có thể ngồi xuống mà uống."
Lại nữa rồi, cái kiểu ánh mắt và thần thái quyến rũ này. Thật là điên rồ!
Bùi Giai Viện cân nhắc hỏi hệ thống: Hay là giờ ta "ăn" luôn hắn cho rồi, hắn cứ âm thầm thả thính ta mãi.
Hệ thống: Ta thấy được đấy, ký chủ.
Bùi Giai Viện ngồi xuống, vạt váy màu hồng nhạt rơi trên ống quần anh, cô dùng tay vuốt vạt váy lại. Bạch Chấn Hạo đột nhiên nắm lấy cổ tay cô. Cô giả vờ kinh ngạc, ngước mắt ngỡ ngàng nhìn anh, đôi môi hơi hé mở, cánh môi mọng đỏ cực kỳ kiều diễm.
Tay anh vừa cầm chai nước lạnh trong tủ ra nên rất mát, hơi lạnh thấm qua da thịt Bùi Giai Viện, nhưng trong lòng cô lại thấy hơi rạo rực. Đọc thẻ hơn hai mươi lần, lần nào cũng là cô cưỡng ép Bạch Chấn Hạo, đây là lần đầu tiên anh chủ động đấy, sắp bắt đầu rồi sao?
Bạch Chấn Hạo nhìn cô chằm chằm, đôi mắt thanh lãnh càng lúc càng u tối: "Không sao đâu Tiểu Lê, không cần dịch ra."
Bùi Giai Viện "ồ" một tiếng, giả vờ rút tay lại, anh thật sự buông ra, nhưng ánh mắt vẫn dán c.h.ặ.t lấy cô như dây leo muốn siết c.h.ế.t người ta. Giọng anh trầm xuống, rất nhẹ, mang theo một loại tình cảm đang bị kìm nén và pha chút dụ dỗ:
"Dì Tĩnh Nhã chắc đã nhắc với cậu rồi nhỉ. Dì ấy và mẹ mình thời trẻ từng ước định, nếu sau này sinh được một nam một nữ sẽ cho hai đứa làm thanh mai trúc mã, trưởng thành thì đính hôn."
"Tiểu Lê, cậu biết mà, mình chính là vị hôn phu của cậu, không phải người lạ đâu. Ở trước mặt mình cậu cứ tự nhiên đi, không cần lúc nào cũng khách sáo và xa cách như vậy."
Bùi Giai Viện cũng không lường tới việc anh lại tự mình sắp đặt thân phận vị hôn phu nhanh như thế. Cô mấp máy môi, cuối cùng thốt ra hai chữ: "Nhưng mà..."
Bạch Chấn Hạo bỗng nhiên áp sát lại, cô còn chưa kịp phản ứng thì đôi môi hơi lạnh của anh đã nhẹ nhàng chạm vào khóe môi cô. Như tuyết rơi trên cánh hoa, rất nhẹ, một cảm giác mơn trớn thoáng qua rồi biến mất ngay lập tức. Hơi thở dồn dập trong lòng bàn tay anh nổ tung bên tai cô. Cảm giác cọ xát vụn vặt lan tỏa từ khóe môi.
Hôn xong anh chỉ lùi lại nửa tấc, đôi mắt thanh lãnh trở nên nóng bỏng, ươn ướt, nhìn cô chằm chằm để hỏi một câu trả lời:
"Cậu có ghét không?"
"Nếu không ghét thì không có 'nhưng mà' gì cả. Tình cảm cậu dành cho mình có thể từ từ bồi đắp."
Bùi Giai Viện: ?
Tại sao lại là tình cảm "của tôi dành cho anh" mới cần bồi đắp? Còn anh thì sao? Anh đối với tôi đã có tình cảm rồi, không cần bồi đắp nữa chắc?