Lâm Tú Châu vô cùng vui vẻ, bà dịu dàng cười mời mọc: "Tiểu Lê, con có muốn cùng dì song tấu không?"
"Bản Ballade pour Adeline đúng là khúc nhạc dì thích nhất, không ngờ mẹ con vẫn còn nhớ rõ thế. Thời thiếu nữ, tụi dì thường xuyên cùng nhau song tấu, phối hợp ăn ý lắm."
Bùi Giai Viện mỉm cười đáp lại: "Dạ được chứ ạ, trước khi đến đây con đã tự nhủ nhất định phải đàn khúc này cho dì nghe rồi, dì Tú Châu."
"Nhưng con không biết mình có thể phối hợp ăn ý được như mẹ ngày xưa không nữa."
Lâm Tú Châu đặt kỳ vọng rất lớn: "Chắc chắn là được mà."
Bùi Giai Viện thấy tình hình có vẻ "căng", liền vội vàng lưu lại tiến độ. Lâm Tú Châu vốn là người rất nhạy cảm với những chuyện thế này, giống như lần đoán tranh ở bảo tàng nghệ thuật vậy; bà không hẳn là nghi ngờ cô, mà chỉ là sẽ cảm thấy thất vọng. Bà sẽ nghĩ rằng dù cô là con gái của Bùi Tĩnh Nhã, nhưng rốt cuộc vẫn không phải là bà ấy, không hiểu bà ấy như cách bà ấy hiểu bà.
Bùi Giai Viện vốn không muốn thua kém ai, đã có cơ hội tạo ấn tượng hoàn hảo thì tội gì không dùng? Sáu mươi điểm là đạt yêu cầu, nhưng dù sao đạt điểm tuyệt đối vẫn "lọt tai" hơn nhiều.
Cô bắt đầu lưu máy. Cửa ải đoán tranh ở bảo tàng Thanh Sơn đã qua rồi, giữ lại cái slot đó cũng vô ích, nên cô chọn ghi đè lên.
Hiện tại, vị trí lưu thứ nhất là điểm xuất phát tại Viện bảo d.ụ.c Lục Nha. Đây là đường lui cuối cùng của cô; nếu lần này thân phận Tiểu Lê bị đám người ở Sili High lật tẩy, cô chỉ có thể đọc lại file để quay về thời điểm đó.
Vị trí lưu thứ hai là ở phòng thay đồ. Thật ra giờ đây Bạch Chấn Hạo đang ở trạng thái "dâng tận miệng", chẳng cần cô ép buộc thì anh ta cũng cứ âm thầm quyến rũ cô, giữ slot này cũng không còn nhiều ý nghĩa. Chỉ cần cô muốn, lúc nào chẳng "ăn thịt" được anh ta. Nhưng hiện tại vẫn đang phải đóng giả Tiểu Lê, ngộ nhặc có thông tin gì cần dò hỏi từ anh ta thì vẫn cần dùng đến. Thôi thì cứ giữ lại để dự phòng vậy.
Vị trí lưu thứ ba chính là thời điểm hiện tại cô vừa ghi đè lên.
Vị trí lưu thứ tư là ở Ulsan, lúc Kim Luật lái xe vào rừng định làm chuyện ấy với cô trên xe. Tại sao cô lại giữ cái này? Đương nhiên là để "vờn" Kim Luật rồi. Cô đã chuồn mất ngay lúc anh ta tự tin nhất, nồng nhiệt nhất. Đợi đến khi Kim Luật khỏi hẳn viêm phổi mà tỉnh lại, chắc chắn anh ta sẽ phát điên. Cái tính cách cố chấp, quái đản của anh ta mà nổi giận thì chắc còn âm trầm hơn nữa. Muốn anh ta bớt giận, ở thời điểm hiện tại không phải cứ muốn là "ăn" ngay được, nhưng đọc lại file thì khác, một Kim Luật mặc áo thun sát nách, quần dài xám tro vẫn đang đợi cô trên xe cơ mà. Chỉ cần cô muốn, chiếc xe có thể rung lắc trong rừng bất cứ lúc nào.
Vị trí lưu thứ năm vẫn còn trống, chưa dùng đến.
Sau khi sắp xếp xong năm vị trí lưu, Bùi Giai Viện đi theo Lâm Tú Châu đến bên cây đàn dương cầm rồi ngồi xuống. Biệt thự rất rộng, cây đại dương cầm đặt ngay giữa phòng khách, ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy phía trên phủ xuống mặt đàn như một dòng sông lấp lánh, tỏa ra hào quang lung linh.
Bùi Giai Viện và Lâm Tú Châu ngồi cạnh nhau, bóng dáng hai người đan xen.
Lâm Tú Châu mỉm cười dịu dàng: "Con chuẩn bị xong chưa?"
Bùi Giai Viện gật đầu, dáng vẻ đoan trang nhã nhặn. Bất kể kỹ thuật thế nào, thần thái tuyệt đối không được nao núng, phải giả vờ như mình cực kỳ tự tin.
Những ngón tay thon trắng của cô đặt lên phím đàn, cùng Lâm Tú Châu nhấn xuống, âm nhạc lập tức tuôn trào. Tay của hai người như đôi thiên nga giao cổ, lúc thì lướt qua phím đàn, lúc lại cùng nhau tấu lên những âm thanh trong trẻo.
Đầu ngón tay Bùi Giai Viện nhảy múa linh hoạt như cánh bướm. Cô quả thực cũng có chút tài lẻ, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó thôi, không hơn được chút nào. Đến nửa sau bản nhạc, rõ ràng cô bắt đầu không theo kịp nhịp độ của Lâm Tú Châu. Qua khóe mắt, cô có thể thấy ánh nhìn nghi hoặc của bà.
Bùi Giai Viện đột nhiên thu tay, dừng lại không đàn nữa.
Lâm Tú Châu quan tâm hỏi: "Sao thế Tiểu Lê, con thấy không khỏe à?"
Bùi Giai Viện nhìn bà sâu sắc, trong lòng bực bội. Gặp phải người theo chủ nghĩa hoàn hảo đúng là mệt mỏi, không đưa ra được đáp án và biểu hiện hoàn mỹ nhất là sẽ kích hoạt "chỉ số thất vọng" của Lâm Tú Châu ngay.
Cô lắc đầu: "Không sao đâu dì Tú Châu, chúng ta tiếp tục đi ạ."
Lâm Tú Châu tuy cảm thấy cô đàn không bằng Tĩnh Nhã, phối hợp cũng không ăn ý bằng, nhưng dù thế nào bà cũng sẽ không nói ra lời đó vì sợ làm tổn thương lòng tự trọng của cô. Thấy cô yêu cầu đàn lại lần nữa, bà vui vẻ đồng ý ngay.
Lần này Bùi Giai Viện kiên trì đàn hết bài, ghi nhớ toàn bộ nhịp điệu, kỹ thuật và thói quen của Lâm Tú Châu. Đã yêu cầu người ta đàn lại một lần rồi, dù sao bà cũng là trưởng bối, cô không tiện mở lời nhờ vả lần thứ hai, chi bằng đọc lại file cho rảnh nợ, khỏi phải mở miệng.
Những lần đọc file sau đó là để làm quen và vận dụng.
Đến lần đọc file thứ tám, Bùi Giai Viện cuối cùng cũng có thể theo kịp nhịp điệu của Lâm Tú Châu một cách hoàn hảo, phối hợp ăn ý, tạo nên màn trình diễn đỉnh cao.
Lâm Tú Châu lúc này mới lộ ra nụ cười an lòng, cảm thán: "Tiểu Lê, con đúng là được chân truyền từ mẹ con rồi. Đã lâu lắm rồi dì mới được đ.á.n.h đàn sảng khoái thế này. Tốt quá, không hổ danh là con gái của Tĩnh Nhã, giỏi lắm."
Tay Bùi Giai Viện sắp chuột rút đến nơi rồi, cô vẫn mỉm cười ung dung, giả vờ khiêm tốn: "Dì Tú Châu, con không giỏi như dì khen đâu ạ, chỉ là vì từ nhỏ mẹ đã dạy con bài này, nên quen tay hay làm thôi."
Lâm Tú Châu nghiêm túc nói: "Tiểu Lê, không cần khiêm tốn. Con được di truyền gen của Tĩnh Nhã, bẩm sinh đã rất xuất sắc rồi."
Bùi Giai Viện thấy xót xa trong lòng. Nỗi đau "cần cù bù thông minh" này ai thấu? Cái sự ung dung theo kịp nhịp điệu này là đổi bằng tám lần đọc file liên tục đấy. Đúng là phải liều mạng với đám "con cưng của trời" xuất chúng các người mà.
Trong lòng thầm mắng mỏ, nhưng mặt cô vẫn nở nụ cười ngọt ngào, trông vô cùng ngoan ngoãn, đáng yêu.
Lâm Tú Châu chợt nhớ về những ngày ở phòng đàn của trường, khi Tĩnh Nhã cùng bà tập luyện. Bà dịu giọng hỏi cô: "Mẹ con còn dạy con bản nhạc nào nữa không? Tiểu Lê, có thể đàn cho dì nghe không?"
Đúng là hết ải này đến ải khác. May mà Bùi Giai Viện vẫn còn "thủ" được một bài nữa.
Cô cong môi cười: "Con đàn cho dì bài Mariage d'Amour (Bản tình ca mùa thu) nhé."
Nghe Bạch Chấn Hạo nói, đây là khúc nhạc Bùi Tĩnh Nhã thích nhất, và Lâm Tú Châu đã học nó vì bà ấy.
Quả nhiên khi nghe thấy thế, ánh mắt Lâm Tú Châu trở nên dịu dàng và sáng rỡ: "Được chứ."
Bản này Bùi Giai Viện còn thành thục hơn.
Bạch Chấn Hạo nghe thấy tiếng đàn thì từ trên lầu đi xuống. Đập vào mắt anh là hình ảnh Bùi Giai Viện trong bộ váy phong cách tiểu thư màu xanh nhạt, ngồi duyên dáng trước cây đàn. Mái tóc đen như thác đổ, chiếc bờm Miu Miu đính đá lấp lánh dưới ánh đèn chùm pha lê.
Mái tóc cô lay động theo nhịp đàn, những phím đàn trắng ngà gần như hòa làm một với làn da tuyết trắng của cô. Âm nhạc thanh thoát, ấm áp tuôn chảy ra từ từng kẽ ngón tay.
Bạch Chấn Hạo đứng trên cầu thang, chăm chú nhìn cô. Anh đang nghĩ, nếu "làm" một trận ngay trên cây đàn dương cầm này, liệu có tạo ra được khúc nhạc nào không? Chắc chắn là sẽ rất êm tai nhỉ.