Phía sau còn mở rộng ra một kho d.ư.ợ.c liệu đông y cùng một giếng nước ngầm trong vắt.

"Phòng thí nghiệm cũng theo ta đến đây?"

"Có t.h.u.ố.c là đủ."

"Phần còn lại, ta tự mình đòi lại."

Ta lấy nước giếng giải độc và chế ra t.h.u.ố.c uống làm sạch kinh mạch.

Sáng sớm hôm sau, ta mở chiếc hòm gỗ cũ, rút ra quyển y thư của mẫu thân.

Bản chép phương t.h.u.ố.c chữa chân cho Tạ Cảnh Du hiện ra. Ta đối chiếu với bản Kỷ Uyển Nhu từng lén chép đi.

Ả ta đã tự ý thay đổi hai vị t.h.u.ố.c quan trọng.

Một vị tạo cảm giác kích thích hồi phục ảo, vị còn lại giúp giảm đau tức thì nhưng tích tụ độc tố.

Tạ Cảnh Du tưởng mình đứng lên được là nhờ Kỷ Uyển Nhu, nhưng thực chất kinh mạch hắn đang dần hoại t.ử.

"Ta không cần hạ độc ngươi."

"Chỉ cần không cứu nữa, những gì các ngươi tự làm cũng đủ khiến ngươi trở thành phế nhân."

Ta rút vị t.h.u.ố.c cốt lõi ổn định kinh mạch cất vào không gian, rồi cố ý để lại một bản phương t.h.u.ố.c thiếu trên bàn.

Đến giờ Ngọ, người của Tam hoàng t.ử phủ đến truyền lời. Tạ Cảnh Du đã đích thân ghé thăm Kỷ phủ.

Hắn ngồi ở tiền sảnh, đang ân cần an ủi Kỷ Uyển Nhu mặt còn sưng đỏ.

Thấy ta bước vào, hắn đứng dậy. Đôi chân hắn khẽ khựng lại một nhịp rất nhỏ.

"Kỷ Minh Châu, ghen tuông cũng phải có giới hạn. Đừng dùng thủ đoạn đớn hèn đó hại Uyển Nhu."

Ta thản nhiên nhìn xuống đôi chân hắn, cất giọng điềm tĩnh.

"Dạo này ban đêm chân ngài có thường xuyên tê buốt như kim châm không?"

Tạ Cảnh Du biến sắc. Kỷ Uyển Nhu vội vàng xen vào giải thích đó là dấu hiệu kinh mạch đang sống lại.

Tạ Cảnh Du chống tay đứng lên. Chân phải của hắn bất ngờ tê cứng, khiến thân thể khựng lại trong chốc lát.

Kỷ Uyển Nhu vội vàng đỡ lấy tay hắn.

"Điện hạ chỉ đang hồi phục kinh mạch, không có gì đáng ngại."

Tạ Cảnh Du tin lời nàng ta. Hắn quay sang nhìn ta, sắc mặt lạnh xuống.

"Kỷ Minh Châu, đừng tưởng giả vờ lạnh nhạt là có thể khiến ta chú ý."

Kỷ Minh Châu nhìn bàn tay hắn đang vô thức bóp c.h.ặ.t đ.ầ.u gối.

Nàng khẽ cong môi.

"Điện hạ hiểu lầm rồi."

"Ta chỉ đang chờ ngày ngài không thể đứng lên nữa."

3.

Sáng hôm sau, ta tỉnh dậy sau một đêm thanh lọc kinh mạch.

Cơ thể tuy còn hư nhược nhưng đầu óc đã hoàn toàn tỉnh táo. Ta kiểm tra lại mạch tượng, xác định độc tố tích tụ lâu năm vẫn chưa thể loại bỏ dứt điểm.

Ta lập danh sách bảy vị d.ư.ợ.c liệu cần thiết, trong đó có vị t.h.u.ố.c đặc biệt dùng để che giấu mùi d.ư.ợ.c phẩm hiện đại.

Khi ta đến kho t.h.u.ố.c của Kỷ phủ, tên quản sự cố tình đưa ra một gói t.h.u.ố.c đã mốc xanh ẩm ướt.

"Nhị tiểu thư vừa lấy hết d.ư.ợ.c liệu tốt rồi, Đại tiểu thư dùng tạm chỗ này đi."

Ta ném gói t.h.u.ố.c mốc xuống bàn, cất giọng lạnh nhạt.

"Ghi rõ vào sổ cấp phát. Nói rằng kho t.h.u.ố.c Kỷ phủ cố tình đưa d.ư.ợ.c liệu mục nát cho đích nữ."

Tên quản sự tái mặt, sợ trách phạt nên đành hậm hực đổi cho ta gói t.h.u.ố.c t.ử tế. Tuy nhiên, vị t.h.u.ố.c quan trọng nhất vẫn bị thiếu.

Nha hoàn Thanh Đại khuyên ta nên sai người ra ngoài mua, nhưng ta từ chối.

"Thuốc vào miệng ta."

"Đương nhiên phải do chính ta chọn."

Ta giấu kín hộp kim bạc và vài lọ t.h.u.ố.c hiện đại vào n.g.ự.c áo, thay bộ trang phục gọn gàng rồi lặng lẽ rời phủ bằng cửa sau.

Tại hiệu t.h.u.ố.c lớn trong kinh thành, sáu vị d.ư.ợ.c liệu nhanh ch.óng được gom đủ.

Chỉ riêng Xích Ngưng Thảo đã hết sạch. Chưởng quầy xoa tay áy náy, bảo rằng phải ra d.ư.ợ.c trang ngoài ngoại thành mới có.

Ta thuê một chiếc xe ngựa vắng vẻ không mang gia huy, tiến thẳng ra hướng cửa thành phía tây.

Đang đi giữa chừng, ta phát hiện có bóng người bám theo phía sau. Ta liền ra hiệu cho tài xế rẽ liên tiếp hai ngã rẽ để thử lòng.

Bóng đen vẫn kiên trì bám đuổi nhưng tuyệt đối không chịu tiến lại gần.

Đến một đoạn rẽ ngoặt, bóng người đột nhiên biến mất hoàn toàn.

Gió rừng thổi qua mang theo mùi t.h.u.ố.c xua ch.ó săn nhạt nhòa.

"Người bình thường tránh truy binh bằng cách xóa dấu chân."

"Người phía trước còn biết xóa cả mùi."

Chiếc xe ngựa đột ngột dừng khựng lại. Một thân cây lớn bị c.h.é.m đứt ngang thân chắn ngang đường đi.

Trên mặt đất, dấu bánh xe đã bị xóa vội vã. Một nhánh gai dính vết m.á.u tươi còn bốc hơi ấm.

Thanh Đại sợ hãi run rẩy muốn quay đầu xe, nhưng ta đã nhìn thấy mảnh vải đen mắc trên gai rậm.

Ta dùng khăn bọc mảnh vải lại. Mùi độc d.ư.ợ.c kỳ lạ tỏa ra khiến mắt ta nheo lại.

Sâu trong rừng rậm vang lên tiếng kim loại va chạm chan chát rồi chìm vào im lặng.

Ta đưa cho Thanh Đại một gói bột ngải phòng thân, dặn nàng và tài xế đ.á.n.h xe đến d.ư.ợ.c trang chờ trước.

Sau khi xe đi xa, ta rắc một ít bột khử mùi lên giày rồi nhanh ch.óng tiến vào rừng theo vết m.á.u kéo lê.

Hai t.h.i t.h.ể mặc đồ đen nằm gục bên đống lá mục. Vết kéo lê dẫn thẳng về phía căn nhà săn bỏ hoang.

Ta dừng trước gian nhà săn cũ kỹ, không vội bước vào mà nhặt một viên đá ném mạnh qua khe cửa.

"Vút!"

Một lưỡi đoản đao sắc lẹm lập tức cắm phập vào đúng vị trí viên đá vừa rơi xuống.

Ta đứng ngoài vách gỗ, cất giọng thản nhiên.

"Nếu ngươi còn ném thêm một lần nữa, ngươi sẽ tự c.h.ế.t vì mất m.á.u trước khi đao trúng ta."

Bên trong nhà săn im lặng tuyệt đối.

Ta nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, giữ khoảng cách an toàn ba bước.

Một nam nhân áo đen gục dựa vào vách gỗ. Tay trái hắn bịt c.h.ặ.t vết thương sát vai, tay phải vẫn lăm lăm lưỡi đao sắc lạnh.

Ánh mắt hắn hẹp dài, sắc bén như chim ưng dù sắc mặt đã xám bệch vì mất m.á.u.

"Cút."

"Được."

"Nhưng sau khi ta bước ra, ngươi chỉ còn đủ thời gian chọn tư thế c.h.ế.t dễ nhìn hơn."

Tạ Cảnh Trầm không hạ đao, nhưng ngón tay siết cán đao đã bắt đầu run nhẹ.

Ta lướt mắt qua môi, đồng t.ử và đầu ngón tay của hắn, lên tiếng hỏi.

"Mỗi tháng vào đêm trăng tròn, xương tủy ngươi có đau như kim châm không?"

Hắn ngước mắt nhìn ta, sát khí trong ánh mắt chao đảo.

"Ngươi không c.h.ế.t vì vết thương."

"Ngươi c.h.ế.t vì thứ đã nằm trong cơ thể mình nhiều năm."

Tạ Cảnh Trầm siết c.h.ặ.t răng, giọng khàn đặc.

"Nàng muốn gì?"

"Máu của ngươi."

Hắn Im lặng một lúc rồi khẽ gật đầu, buông lỏng bàn tay đang cầm đoản đao.

Ta bước tới gần, nhìn vết thương sát vai trái đã sưng tấy tím đen vì đầu ám khí gãy ngầm bên trong.

"Áo của ngươi tự cởi hay để ta cắt?"

Tạ Cảnh Trầm nhìn ta bằng ánh mắt dò xét.

"Nàng luôn chữa bệnh như vậy?"

"Người sắp c.h.ế.t không có tư cách chọn cách chữa."

Ta rút kéo cắt phăng lớp dây áo, dùng rượu và lửa khử trùng dụng cụ ngay tại chỗ.

Năm cây kim bạc nhanh ch.óng đ.â.m vào năm đại huyệt, khóa c.h.ặ.t ba đường kinh mạch quanh tim hắn.

Chương 3 - Đích Nữ Độc Y: Người Ly Vương Muốn Cưới - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia