Chỉ nghe Cố Âm tiếp tục: "Ba ngành này tương trợ và kìm hãm lẫn nhau. Ngành thứ nhất là nền tảng cho ngành thứ hai và thứ ba; ngành thứ hai là cốt lõi, có tác dụng thúc đẩy ngành thứ nhất; ngành thứ nhất và thứ hai tạo điều kiện cho ngành thứ ba, ngược lại ngành thứ ba phát triển sẽ thúc đẩy sự tiến bộ của hai ngành kia."
Chương Nhạc Thiên nghe mà hoa cả mắt, nhưng vẫn đang nỗ lực kiên trì lắng nghe.
"Lấy Ninh Huyện làm ví dụ, muốn phát triển ngành ăn uống, thì trước tiên phải có bách tính đến tiêu thụ đúng không?" Cố Âm không đợi họ trả lời, cứ thế nói tiếp: "Vậy bách tính thế nào mới chịu tiêu thụ? Chẳng phải là cần có tiền và có thời gian sao?"
Bách tính hiện nay phần lớn đang phải vật lộn mưu sinh, nông dân sáng sớm ra đồng tối mịt mới về, làm gì có thời gian mà đi tiêu thụ.
"Vậy làm sao để bách tính vừa có tiền lại có thời gian?" Cố Âm lại hỏi.
Mọi người suy nghĩ theo câu hỏi của Cố Âm, Cố Thần Sóc nhớ đến những món đồ muội muội mình chế tạo ra mấy tháng gần đây, thăm dò: "Phát minh nông cụ mới để giúp nông dân cày cấy nhanh hơn?"
"Đúng, đây là một phương diện. Nhưng nếu chỉ tăng tốc độ, họ lại tốn nhiều thời gian hơn để trồng nhiều ruộng hơn, cuối cùng liệu có còn thời gian để tiêu thụ không?" Cố Âm tiếp lời Cố Thần Sóc.
"Tăng sản lượng nông sản." Quân Kiêu nghe ra ý tứ của Cố Âm, đáp một câu.
"Chính xác. Nông dân cày cấy nhanh hơn, sản lượng lương thực tăng lên, thì chẳng phải họ có thể dùng ít thời gian hơn mà thu hoạch nhiều lương thực hơn sao?" Cố Âm gật đầu: "Lương thực thừa ra có thể mang bán để kiếm tiền tiêu thụ. Thời gian thừa ra cũng có thể tính cách làm mấy việc buôn bán nhỏ, kiếm thêm tiền phụ giúp gia đình."
"Có tiền có thời gian, hoạt động xã hội sẽ thường xuyên hơn, kích thích nhu cầu tiêu thụ, bách tính sẽ có nhiều nhu cầu hơn." Cố Âm lại xoay chuyển đề tài: "Lấy ngành ăn uống làm ví dụ, mùa đông mà bách tính muốn ăn rau xanh thì phải làm thế nào? Chẳng phải điều này sẽ thúc đẩy ngành nông nghiệp, tức ngành thứ nhất phải tìm cách giải quyết nhu cầu đó sao? Vậy chẳng phải ngành thứ ba đã thúc đẩy sự tiến bộ của ngành thứ nhất rồi đó à?"
Quân Kiêu nghe xong đầy vẻ suy tư...
Thế nhưng trong khi người ta đang suy nghĩ chuyện đại sự triều đình, thì cũng có người chỉ nghe được một phần nhỏ.
"Mùa đông làm sao mới ăn được rau xanh?" Tống Nhược Nhu chớp đôi mắt to tròn hỏi Cố Âm.
"À, đây thật sự là một câu hỏi hay, hay là muội tự đi nghiên cứu xem?" Cố Âm cũng chớp chớp mắt nhìn Tống Nhược Nhu.
"Ghét thật! Có phải nàng đang lấy ta ra làm trò cười không?" Tống Nhược Nhu vội vàng, giả vờ định đ.á.n.h Cố Âm.
Diệp Ngưng Tâm ngồi bên cạnh xem đến mức khoái chí, kéo nàng lại ghế: "Ha ha ha, biết rồi còn hỏi."
Dừng lại một chút, Diệp Ngưng Tâm lại kéo dài giọng: "Nhưng nếu nàng thật sự muốn ăn thì cũng không phải là không thể."
"Thật sao?" Tống Nhược Nhu ngạc nhiên hỏi.
Diệp Ngưng Tâm gật đầu, cười xấu xa: "Chỉ cần cùng ta về Nam Thủy Quận là được, ở đó mùa đông không quá lạnh, vẫn có thể ăn được một số loại rau."
"Hửm? Đến cả nàng cũng trêu chọc ta." Tống Nhược Nhu nhận ra, lập tức đùa nghịch cùng Diệp Ngưng Tâm.
Nàng có thể ở lại Ninh Huyện lâu như vậy cũng là nhờ phúc của biểu ca, nếu không cha mẹ nàng chắc chắn sẽ không cho phép nàng rời kinh thành lâu như thế.
Quân Lan quét mắt nhìn Cố Âm, chỉ cảm thấy nàng có thể nói ra những lời như vậy, chắc hẳn là có cách để làm được.
"Chuyện này... nói thì dễ, làm mới khó." Chương Nhạc Thiên suy ngẫm nửa ngày mới hiểu được đại khái, cảm thán nói.
"Khó, thì không làm nữa sao?" Cố Âm thản nhiên đáp, hơn nữa... "Nghĩ đến Ninh Huyện bây giờ xem, thực tế có thực sự khó đến thế không?"
Có lẽ nếu theo tiến trình lịch sử thông thường, mỗi bước phát triển cần hàng trăm, hàng ngàn năm, nhưng giờ chẳng phải có hệ thống sao? Còn có nàng là nửa cái bàn tay vàng ở đây nữa.
Mọi người bừng tỉnh, Ninh Huyện bây giờ, từ cảnh quan huyện thành đến tinh thần của bách tính, so với trước kia đúng là một trời một vực.
"Vậy... chúng ta có thể làm gì?" Chương Nhạc Thiên nghĩ không ra, y vừa không biết phát minh công cụ mới, cũng chẳng có cách tăng sản lượng lương thực.
"Các người á... hãy làm tốt chuyện buôn bán ở nhà, cung cấp thêm nhiều việc làm cho bách tính, đó chính là đóng góp lớn nhất cho huyện thành rồi."
"Cái này..." Chương Nhạc Thiên ngớ người, chẳng phải nhà họ vốn dĩ đang làm chuyện đó sao? Cái này gọi là đóng góp gì chứ?
Tô T.ử Mặc vỗ vai Chương Nhạc Thiên nói: "Cố tiểu thư đại khái là muốn nói, chúng ta cũng nên tìm cách làm tốt hơn nữa mới được."
Làm thế nào mới tốt hơn nữa... Chương Nhạc Thiên cảm thấy não mình như bị nhồi bột vậy...
"Tiểu thư, có người tìm." Bất chợt, Lý quản gia dẫn một người bước vào sân.
"Hửm?" Cố Âm ngẩng đầu, nhìn thấy Cổ Thụ đang chống gậy phía sau Lý quản gia, vui vẻ nói: "Cổ Thụ đại ca, sao huynh lại đến đây?"
"Tiểu thư, thứ người dặn dò đã làm xong rồi." Cổ Thụ nhìn thấy cả sân toàn công t.ử tiểu thư, có chút khép nép.
"Nhanh vậy sao!" Cố Âm mừng rỡ bước tới, vội gọi Cổ Thụ ngồi xuống rồi nói tiếp.
Cổ Thụ lúc này mới ngồi xuống, nhưng chỉ dám ngồi nửa bên m.ô.n.g, có thể thấy huynh ấy vẫn còn hơi căng thẳng.
Cố Âm nóng lòng muốn biết kết quả, nhìn Cổ Thụ đợi huynh ấy giải thích.
Cổ Thụ lấy ra thứ được bọc trong một mảnh vải từ chiếc gùi nhỏ trên lưng.
Lúc này sự chú ý của mọi người cũng đổ dồn về phía này, từng người ngừng tay nướng thịt, muốn đến gần xem cho rõ mà lại ngại ngùng không tiện.
Thế nhưng Cố Âm chẳng để ý tới phản ứng của mọi người, mắt nàng nhìn chằm chằm vào thứ trên tay Cổ Thụ. Cổ Thụ vén mảnh vải ra, để lộ mô hình bên trong.
Đó chính là mô hình nhà máy xay bằng guồng nước, không chỉ tay nghề khéo léo tinh xảo, mà điểm quan trọng là cấu trúc bên trong, có thể nhìn thấy rõ sự liên kết của từng bộ phận.
"Tiểu thư, người xem, guồng nước này chuyển động sẽ dẫn động bánh răng phía dưới, rồi đẩy cối đá trong xưởng. Chỉ cần có dòng nước chảy liên tục để guồng nước quay, thì cối đá có thể tự động vận hành." Cổ Thụ vừa đẩy nhẹ guồng nước, vừa diễn giải cho Cố Âm xem.
Nghe thấy guồng nước, Quân Kiêu không ngồi yên được nữa, cũng chẳng bận tâm gì đến chuyện quân t.ử hay không, đứng dậy bước nhanh đến bên cạnh Cố Âm, nhìn món đồ trên tay Cổ Thụ.
"Cái, cái này là..." Quân Kiêu hiển nhiên đoán được tác dụng của thứ này, lắp bắp không tin nổi.
Cổ Thụ thấy một vị công t.ử dáng vẻ quý phái đột nhiên đi tới, không biết phải phản ứng thế nào, liền nhìn về phía Cố Âm.
Cố Âm liền quay người nói với mọi người: "Ai có hứng thú thì cứ đến xem đi."
Đợi khi mọi người vây lại xem, nàng mới mỉm cười giải thích: "Đây là guồng nước xay xát gạo."
"Guồng nước xay xát?" Mọi người nghi hoặc.
"Đúng vậy, đây là thứ được chế tạo dựa trên nguyên lý guồng nước, có thể tận dụng sức nước để tự vận hành cối đá. Sau này chỉ cần xây dựng nhà máy xay xát bằng guồng nước, thì bách tính không cần phải vất vả giã gạo bằng tay nữa!"