Cơn đau đầu dữ dội kéo đến, ta chậm rãi tỉnh lại.
Nô tỳ đã thay cho ta bộ y phục sạch sẽ.
Thấy ta tỉnh, tất cả mọi người đều mang tâm tư riêng mà nhìn về phía ta.
Lương Cảnh Nghi mang theo vài phần trách móc, nắm lấy tay ta, bày ra vẻ chỉ dạy vì ta không biết cố gắng.
"A Nguyên, ngươi có cha mẹ và người thân che chở. Tranh Tranh vừa mới mất mẫu thân, nhất thời kích động cũng là điều khó tránh.
"Ta và nàng ấy giống nhau, đều không có người thân, cô khổ không nơi nương tựa. Ta có thể hiểu nỗi khó xử của nàng."
Ta kinh ngạc nhướng mày.
"Ý ngươi là, cha và nương đối xử với ngươi không tốt? Nhiều năm như vậy, trong lòng ngươi vẫn luôn coi chúng ta là người ngoài sao?"
Lương Cảnh Nghi là cô nhi chi thứ không có mấy quan hệ với Tống gia chúng ta, nhưng từ ăn mặc đến chi phí sinh hoạt đều không khác gì ta, vị đích trưởng nữ của Tống gia.
Khắp kinh thành đều biết cha mẹ ta đối đãi với nàng tốt đến mức nào.
Sắc mặt cha mẹ lập tức trầm xuống, trong mắt tràn ngập vẻ thất vọng đối với Lương Cảnh Nghi.
"Không phải... ta không có ý đó."
Vành mắt Lương Cảnh Nghi đỏ hoe, vẻ mặt tủi thân.
"Ta vẫn luôn xem ngươi và thúc phụ, thúc mẫu như người thân... A Nguyên, sao ngươi bỗng dưng lại nói những lời tổn thương như vậy? Tranh Tranh thật sự rất đáng thương."
Đáng thương?
Nữ t.ử yếu đuối, cô khổ không nơi nương tựa mà nàng luôn miệng nhắc đến, lúc này lại đang đứng đối diện ta, nói ra những lời độc địa nhất trong đời.
"Cảnh Nghi, ngươi đừng phí lời với nàng nữa. Tống Nguyên nàng ta lòng dạ rắn rết, đáng đời c.h.ế.t không được t.ử tế!
"Ngươi có thể giúp ta cứu cha ra khỏi ngục, ta đã vô cùng cảm kích ngươi. Nếu không phải nàng ta từ giữa ngăn trở, nương ta sao có thể c.h.ế.t t.h.ả.m trong ngục? Điều ta hận nhất chính là lúc ấy không thể trực tiếp lấy mạng Tống Nguyên!"
Lương Cảnh Nghi chột dạ, vội vàng lớn tiếng ngăn lại:
"Vệ Tranh, đừng nói nữa! Chuyện này không trách A Nguyên!"
Người từng quả quyết nói rằng lòng mình chỉ thuộc về vị hôn phu của ta, lúc này lại dùng đôi mắt ngập tràn hận ý nhìn chằm chằm vào ta.
"Thanh Hà quận chúa, vì sao ngài cứ nhất quyết làm khó Lương cô nương?"
Đương nhiên nàng không dám để Vệ Tranh nói tiếp.
Bởi vì người cứu phụ thân của Vệ Tranh, vốn dĩ không phải nàng.
Lương Cảnh Nghi không chỉ một lần cướp lấy công lao của ta, biến thành công lao của chính mình. Đồng thời, nàng cũng không quên khắc họa ta thành kẻ vô tình vô nghĩa, còn đem hết thảy những nỗ lực ta âm thầm bỏ ra, tô điểm thành những gì nàng đã hy sinh.
Mà ta vốn chẳng mấy khi để ý đến những lời đồn nơi phố phường, nên cũng chưa từng biết bản thân đã bị người ngoài bôi nhọ thành dáng vẻ tội ác chồng chất như thế nào.
Đợi đến khi ta biết khắp phố lớn ngõ nhỏ đều ca tụng Lương Cảnh Nghi thiện lương, tựa tiên t.ử giáng trần, còn nói nàng xứng với thân phận Thanh Hà quận chúa hơn ta.
Lương Cảnh Nghi lại chân thành nắm lấy tay ta.
"A Nguyên, ta cũng chỉ là vì muốn tốt cho ngươi.
"Ngươi là khuê nữ chưa xuất giá, danh tiếng quá lớn chưa chắc đã là chuyện tốt. Còn ta chỉ là một cô nhi, sau này cho dù thật sự gặp phải tai họa gì, cũng sẽ không làm tổn hại thanh danh của Tống gia."
Điều kỳ lạ là, khi ấy ta lại giống hệt một con rối không có ý thức, đối với từng lời của Lương Cảnh Nghi đều tin tưởng không chút nghi ngờ.
Thậm chí ta còn hoài nghi, bản thân trước kia vốn chẳng hề có cảm xúc, rốt cuộc có thật sự là một người sống hay không.
"Ngươi bảo ta phải thương hại nàng ta, vậy sao ngươi không thương hại kẻ suýt nữa đã c.h.ế.t dưới tay nàng ta là ta?"
Ta hất tay Lương Cảnh Nghi ra.
"Nếu ngươi cho rằng chúng ta không nên kết oán, vậy vì sao không nói cho nàng biết, là ta và phụ thân mất nửa tháng trời điều tra, mới có thể lật lại bản án cho phụ thân nàng, khiến hiểu lầm giữa hai bên hoàn toàn được hóa giải?"
Lương Cảnh Nghi đưa tay lau nước mắt.
"Xin lỗi, ta không biết ngươi để tâm chuyện này đến vậy. Là ta lần này làm chưa chu toàn, quên dặn dò nàng thêm vài câu."
Ta khẽ cười.
"Quả thực là ngươi làm chưa chu toàn."
Ta thẳng thắn chỉ ra sai lầm của nàng, khiến nàng như một quyền đ.á.n.h vào tấm thép.
Không chỉ khiến nàng không thể tiếp tục dùng lời lẽ khéo léo để biện giải, mà còn khiến mọi người bắt đầu nghi ngờ, rốt cuộc những việc nàng làm có thật sự đều là bất đắc dĩ hay không.
Đây cũng chẳng phải lần đầu tiên Lương Cảnh Nghi làm như vậy.
Một tỳ nữ bên cạnh ta từng trộm trang sức của ta.
Sau khi bị phát hiện, nàng ta nói mình làm vậy là để chữa bệnh nặng cho cha mẹ.
Ta sai người âm thầm điều tra, phát hiện lời nàng ta nói là thật.
Nhưng ngoài mặt, ta không thể dung túng tiền lệ ấy, nếu không sau này phụ mẫu của toàn bộ hạ nhân trong phủ đều sẽ lần lượt "mắc bệnh".
Ta nhờ Lương Cảnh Nghi thay ta bí mật mang tiền bạc đến, lại sai người mời danh y chữa bệnh cho phụ mẫu tỳ nữ.
Kết quả, toàn bộ công lao đều rơi vào tay Lương Cảnh Nghi.
Còn tỳ nữ ấy lại tin rằng ta đã bí mật sỉ nhục nàng đủ điều, cuối cùng lén bỏ thêm một đêm than vào lò sưởi trong phòng ta, muốn để ta lặng lẽ c.h.ế.t ngạt ngay trong sân viện.
Vệ Tranh ngẩng cao đầu, bày ra dáng vẻ quật cường không sợ c.h.ế.t.
"Tống Nguyên sao có thể vì ta mà làm đến mức ấy? Cảnh Nghi, ngươi không cần tiếp tục giải thích thay nàng."
Phụ thân ta hừ lạnh một tiếng.
"Chuyện của phụ thân ngươi, quả thực là Nguyên Nhi nhờ bản hầu điều tra. Việc này vốn không nên tiết lộ, nhưng ngươi lại gây ra động tĩnh lớn như vậy. Dù là bệ hạ, cũng khó có thể giữ được phụ thân ngươi khi hắn đã trở thành cái gai trong mắt kẻ thù."
Phụ thân nhìn ta, trong đôi mắt vốn luôn lạnh nhạt nay lại nhiều thêm một phần xót xa, giống hệt mẫu thân.
"Nguyên Nhi, theo con, người này nên xử trí thế nào?"