9
Cố Gia Vinh thật sự lần nào cũng làm sụp đổ nhận thức của tôi về hắn. Tôi cứ nghĩ hắn đã đủ tồi rồi, không ngờ hắn còn có thể tồi tệ hơn.
Hắn gọi điện cho người quản lý. Người quản lý cằn nhằn dạo này hắn quá bỏ bê bản thân, ăn mặc nhếch nhác, mặt mũi xuống sắc trầm trọng làm mất đi một lượng lớn người hâm mộ yêu thích ngoại hình.
Nghe người quản lý nói vậy, Cố Gia Vinh có chút thẹn quá hóa giận.
“Thế mà lại có người chê Cố Gia Vinh tôi xấu à, mắt mũi để đâu rồi không biết? Khuôn mặt này nhìn thế nào cũng không thể thốt ra từ xấu được chứ?”
“Còn nữa, giải quyết người phụ nữ đó cho gọn vào, đừng để cô ta đi nói lung tung khắp nơi.”
Người phụ nữ đó?
Ngoài Tiêu Nhu ra Cố Gia Vinh còn có người phụ nữ khác sao?
Linh tính mách bảo chỗ này có biến, tôi chuẩn bị buổi tối sẽ lén xem điện thoại của Cố Gia Vinh.
Thật sự là hy sinh quá nhiều rồi, một đứa trẻ như tôi phải hy sinh cả giờ ngủ để đòi lại công lý cho cô Tiêu.
Mật khẩu điện thoại của Cố Gia Vinh là ngày sinh nhật của hắn. Tôi mở giao diện trò chuyện của hắn với người quản lý ra xem một lúc lâu. Bắt đầu bằng sự buồn cười và kết thúc bằng cái nhíu mày. Trời đất ơi, vậy mà Cố Gia Vinh lại ngoại tình. Lại còn bị bên nhà gái chụp ảnh giữ làm bằng chứng để đe dọa.
Hắn còn tỏ ra chẳng có gì to tát. Giá như hắn có một chút để ý đến Tiêu Nhu thì đã không thản nhiên như thế khi sự việc sắp sửa phanh phuy. Nói cách khác, chỉ cần hắn để ý đến Tiêu Nhu thì ngay từ đầu đã chẳng ngoại tình.
Tôi nhìn khuôn mặt vừa điển trai lại vừa xấu xa của Cố Gia Vinh mà không biết nói gì hơn. Sao lại có người làm bố kiểu này cơ chứ? May mà Thẩm Mộng Ảnh đã thoát khỏi đống bùn lầy từ 6 năm trước.
Tôi gửi ẩn danh toàn bộ những bằng chứng đó cho Tiêu Nhu. Tôi không muốn nhìn thấy cô ta tiếp tục bị lừa dối nữa. Tất nhiên nếu Tiêu Nhu đến mức này vẫn có thể vị tha tha thứ thì coi như tôi chưa nói gì.
Tôn trọng và chúc phúc.
10
Nhưng tôi suy nghĩ lại, Cố Gia Vinh không biết sợ phần lớn là do từ trước đến nay hắn sống quá thuận lợi. Vì đẹp trai nên hắn thành danh rất dễ dàng. Đóng phim cũng có năng khiếu, ở độ tuổi hăng hái nhất đã đoạt giải ảnh đế.
Tác giả đúng là trao cho hắn trọn bộ thiết lập của nam chính. Nhưng tính cách và nhân phẩm của hắn thì thật sự đáng quan ngại.
Bên ngoài có người hâm mộ tâng bốc, bên trong có Tiêu Nhu yêu thương. Có lẽ hắn còn chẳng biết trên đời này có hai chữ "từ chối" tồn tại.
Cho nên hắn mới tức giận vì Thẩm Mộng Ảnh giấu sự tồn tại của tôi suốt 6 năm, thậm chí còn nảy sinh ham muốn thắng thua.
Cho nên mới không kiêng nể gì mà đi ngoại tình, bởi vì hắn nghĩ Tiêu Nhu và người hâm mộ sẽ tha thứ cho mình một cách vô điều kiện.
Cho nên mới tức giận khi nghe người quản lý nói hắn xuống sắc khiến một lượng lớn người hâm mộ bỏ đi.
Nhưng số phận sẽ không mãi thiên vị Cố Gia Vinh, nhất là khi hắn không biết trân trọng.
Tiêu Nhu bình tĩnh hơn tôi tưởng tượng rất nhiều. Thậm chí tôi còn nghi ngờ không biết cô ta đã nhận được tin nhắn hay chưa. Cho đến khi nhìn thấy cô ta vô tình bỏ ớt vào món ăn nấu cho Cố Gia Vinh. Cố Gia Vinh không ăn được cay nên Tiêu Nhu chưa bao giờ bỏ ớt. Cho dù bản thân cô ta rất thích ăn cay.
Nhưng hôm nay, cô ta nhìn đĩa thức ăn vô tình thêm ớt đó rất lâu, cuối cùng vẫn bưng đến trước mặt Cố Gia Vinh. Lúc này tôi mới chắc chắn rằng cô ta đã đọc được những tin nhắn đó. Không phải là cô ta không có phản ứng gì.
Cố Gia Vinh không chú ý nên gắp ăn ngay một miếng, lập tức bị cay đến mức ho sặc sụa.
Tiêu Nhu không hề quan tâm hỏi han như trước nữa, ngược lại còn từ tốn thong thả ăn cơm.
Cố Gia Vinh ngồi ho khụ khụ ở một bên, còn cô ta thì tập trung ăn món thức ăn có bỏ thêm ớt đó.
“Tiêu Nhu, rốt cuộc em đang làm cái gì thế?” Tiêu Nhu đặt đũa xuống, mỉm cười hỏi tôi: “Nhiên Nhiên ăn no chưa? Ăn no rồi thì về phòng chơi nhé.”
Tôi nhìn cảnh tượng có phần quái lạ này rồi gật đầu. Đợi đến góc rẽ, tôi lén dừng bước. Nói thật là tôi chưa ăn no. Thế nên đương nhiên là không về phòng rồi.
11
Cố Gia Vinh bực bội nhìn Tiêu Nhu.
“Em không biết là anh không ăn được cay à? Sao đồ ăn lại có ớt?”
Tiêu Nhu không trả lời câu hỏi của hắn.
“Tối ngày 8 tháng 10, anh đã làm gì?”
Sắc mặt Cố Gia Vinh khựng lại, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc hắn cãi cãi chày cãi cối.
“Tất nhiên là anh ở công ty.”
“Vậy đây là cái gì?”
Tiêu Nhu lấy tấm ảnh giường chiếu ngoại tình của Cố Gia Vinh ra rồi đập mạnh xuống bàn.
“Đó chỉ là một lần sai lầm, cho nên bây giờ em đang chất vấn anh đấy à?”
Cố Gia Vinh đang nói cái gì thế nhỉ?
Sao có thể nói một cách danh chính ngôn thuận như vậy?
Lại còn sai lầm nữa cơ đấy?
Là sai lầm vì bị chụp lại thì có.
“Trong lòng anh, rốt cuộc em là cái gì? Anh đã bao giờ nghĩ đến chuyện kết hôn với em chưa?”
Cố Gia Vinh nghe Tiêu Nhu nói thì tỏ ra vô cùng thiếu kiên nhẫn.
“Em còn muốn thế nào nữa? Không phải bảo từ nhỏ đã thích anh sao? Trước đây chẳng phải nói chỉ cần ở bên cạnh anh là thấy vui rồi à? Sao bây giờ lại đòi hỏi lắm thế? Anh đã giải thích rồi mà em vẫn không chịu tin.”
Tiêu Nhu bị những lời của hắn làm cho tổn thương sâu sắc.
“Tôi nực cười quá rồi, sao lại có thể tin những lời anh nói yêu tôi là thật cơ chứ. Người anh yêu nhất rõ ràng là chính bản thân anh. Anh có thể không thích tôi nhưng tại sao anh lại phải lừa dối tôi?”
“Sáu năm trước anh có thể bỏ rơi Thẩm Mộng Ảnh đang mang thai, sáu năm sau anh lại có thể ngoại tình phản bội tôi.”
Cố Gia Vinh nhíu mày.
“Sáu năm trước là do Thẩm Mộng Ảnh tự mình gây chuyện. Lúc đó bác sĩ cũng đã bảo là đứa bé chẳng giữ nổi nữa rồi.”
Có lẽ Tiêu Nhu cũng không ngờ Cố Gia Vinh lại có thể thốt ra những lời như vậy.
“Nhưng đó cũng là con của anh mà.”
Cố Gia Vinh chẳng cho là đúng, làm sao hắn có thể bận tâm cơ chứ?
Ngay cả Tiêu Nhu còn sợ tôi nghe thấy nên đã hạ thấp giọng xuống, còn Cố Gia Vinh thì chẳng thèm làm gì cả.
Có lẽ trong lòng hắn, tôi nghe thấy cũng chẳng sao, bởi vì hắn vốn dĩ đâu có quan tâm đến tôi.
“Anh có thể có rất nhiều đứa con, không phải em vẫn luôn muốn có một đứa con sao? Chờ anh xử lý xong chuyện này anh sẽ cho em một đứa con. Dù thế nào đi nữa em vẫn là người phụ nữ anh yêu nhất.”
“Đây là phần thưởng cho sự ngoan ngoãn của tôi đấy à?”
Tiêu Nhu cười chua chát nhưng trong mắt lại lăn dài giọt lệ.
Tôi đứng ở góc khuất nhìn Cố Gia Vinh, thầm cảm thấy may mắn vì ngay từ đầu mình đã không hề mong chờ tình cha con từ hắn.
Tôi không muốn ở lại đây nữa, tôi muốn về với Thẩm Mộng Ảnh.
Tôi không biết trong lòng Tiêu Nhu nghĩ gì, sau ngày hôm đó cô ta lại giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, vẫn đối xử với tôi như trước.
Tôi thở dài một tiếng.
“Nhiên Nhiên, sao thế, có chuyện gì làm con phiền lòng à?”
Tiêu Nhu dịu dàng hỏi tôi.
Tôi nhìn Tiêu Nhu thầm nghĩ, đúng là phiền lòng thật đấy, sao đến mức này rồi mà cô vẫn tha thứ cho hắn được chứ?
Yêu đến thế cơ à?
“Cô Tiêu ơi, con nhớ mẹ con quá, con muốn về nhà.”
Tiêu Nhu không ngăn cản, ngược lại còn đưa tôi đến tận đoàn phim. Ở trên xe, cô ta xoa đầu tôi.
“Bé ngoan, cũng may là con không giống hắn.”
Hả?
“Cô Tiêu ơi cô nói gì cơ?”
Tiêu Nhu mỉm cười nói:
“Cô nói con là một đứa trẻ ngoan, rất giống mẹ con.”
…