Ngu Nhược Khanh tản bộ vào sâu bên trong. Dọc đường đi, nàng bắt gặp rất nhiều dấu vết sinh hoạt. Trên bạt ngàn cỏ xanh có một lối đi mòn hẹp in hằn những vết chân nông, bên đường còn có cả một mảnh vườn nhỏ xinh do bàn tay con người vun xới.

Có vẻ như vị Tô công t.ử này vẫn đang gắng gượng sống những ngày tháng nghiêm túc và cẩn trọng, chưa đến mức sa ngã, tuyệt vọng hoàn toàn.

Đang rảo bước, Ngu Nhược Khanh chợt vểnh tai lên khi nghe thấy vài âm thanh the thé ch.ói tai vẳng tới. Những âm thanh này y hệt như những gì nàng đã nghe thấy ở khu nhà đệ t.ử nội môn lúc sáng.

Ngu Nhược Khanh vội vã che giấu khí tức, lấy đà bay vọt lên cao, phóng tầm mắt nhìn xuống.

Cách đó chừng ba dặm, có một gian nhà nhỏ kèm một khoảng sân. Phía ngoài sân, có một nhóm người đang hống hách vây quanh một bóng người đang nằm rạp trên mặt đất. Ngay cạnh đó là một chiếc giỏ lỏng chỏng những đồ dùng sinh hoạt thiết yếu hằng ngày.

Lại thêm một màn cậy đông h.i.ế.p yếu gai mắt! Ngu Nhược Khanh bất giác trầm mặc.

"Huyền Sương Tiên Tông chẳng phải là đệ nhất tiên tông sao?" Nàng càu nhàu, "Sao đệ t.ử ở đây đạo đức kém cỏi thế này?"

Hệ thống vốn luôn giữ im lặng khi không có chuyện gì liên quan.

Mãi đến khi nhìn thấy Ngu Nhược Khanh hùng hổ xắn tay áo, nó mới nhận ra có biến, vội vàng lên tiếng ngăn cản: "Ký chủ, ngài định lại ——"

"Kẻ nào dám động đến người của ta, bọn pháo hôi này quả thực chán sống rồi." Ngu Nhược Khanh tức giận bừng bừng, "Đến ta còn chưa dám ức h.i.ế.p nhân vật chính, bọn chúng lấy tư cách gì mà dám làm thế!"

Hệ thống: ?

Không phải, sao cứ có cảm giác sai sai ở đâu ấy nhỉ?

Tô Cảnh Trạch nằm rạp trên mặt đất, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy mớ vật tư sinh hoạt mà tiên tông vừa gửi đến. Những giọt m.á.u tươi đỏ thẫm ch.ói mắt men theo những ngón tay tái nhợt đến trong suốt của hắn, tí tách rỏ xuống bùn đất.

Xung quanh hắn, những lời mạ lỵ, lăng nhục tục tĩu bủa vây, lặp đi lặp lại những câu châm chọc mỉa mai mà hắn đã phải nghe đến hàng trăm, hàng ngàn lần.

Mảnh vải trắng dùng để che đôi mắt đã bị đám đệ t.ử giật phăng, ném lăn lóc một góc. Một kẻ nào đó nhẫn tâm đạp mạnh chân lên vòng eo có phần gầy guộc của Tô Cảnh Trạch. Đế giày dính đầy bùn đất không ngừng chà đạp, nghiến mạnh. Vòng eo mỏng manh của hắn vốn chẳng thể chịu đựng nổi sức mạnh của một tu sĩ Trúc Cơ kỳ, phát ra những tiếng răng rắc rợn người.

Tô Cảnh Trạch lún sâu vào vũng bùn lầy lội. Bộ y phục vá víu nay đã nhuốm đầy m.á.u và bùn đất, dáng vẻ vô cùng thê t.h.ả.m, nhếch nhác.

Hắn rũ xuống đôi mắt vô hồn, mất đi ánh sáng. Tâm hồ tựa như giếng cạn, chẳng gợn chút sóng lăn tăn. Dường như hắn đã mất đi cảm giác đau đớn, cũng chẳng còn sót lại chút phẫn nộ nào.

Mỗi tháng, tiên tông đều cử người đem nhu yếu phẩm đến một lần. Nếu để hỏng hóc, e rằng tháng này hắn sẽ sống dở c.h.ế.t dở.

Nghĩ vậy, hắn lại càng ôm c.h.ặ.t vòng tay mình hơn.

Nhìn thấy thái độ dửng dưng của Tô Cảnh Trạch, bàn chân đạp lên lưng hắn càng tăng thêm lực đạo. Kẻ đó thô bạo túm lấy mái tóc dài của Tô Cảnh Trạch, mạnh bạo kéo giật khiến mặt hắn ngửa bật ra sau.

Khi nhìn thấy hàng chân mày của hắn nhíu lại, khuôn mặt thanh tú bấy lâu nay luôn phẳng lặng như nước rốt cuộc cũng hiện lên nét đau đớn, đám đệ t.ử thế gia vô cùng thỏa mãn, sự đắc ý vặn vẹo hiện rõ trên từng khuôn mặt.

"Tô đại công t.ử, nhìn bộ dạng của ngươi hiện giờ xem, đến con trạch nhép trong ruộng bùn còn không bằng." Tên đệ t.ử thế gia cười cợt mỉa mai, "Ai có thể ngờ rằng, kẻ từng ngang tàng ngạo nghễ như ngươi lại có ngày thân tàn ma dại thế này chứ?"

Mặc kệ những lời thêu dệt vớ vẩn, Tô Cảnh Trạch vẫn một mực im lặng.

Giữa trán hắn dần giãn ra, khôi phục lại dáng vẻ thờ ơ lãnh đạm.

Bản thân Tô Cảnh Trạch tự biết, mình chưa bao giờ là kẻ kiêu ngạo. Từ thuở bé thơ, mẫu thân đã luôn răn dạy hắn phải sống như một vị khiêm khiêm quân t.ử, giữ vững phong độ, hành thiện giúp đời.

Hắn chưa từng cậy quyền ức h.i.ế.p một ai, càng chưa từng quen biết đám đệ t.ử hống hách này.

Bọn chúng đố kỵ hắn đến nhường này, thậm chí vì muốn sỉ nhục, hành hạ hắn mà cất công giành giật lấy công việc vận chuyển vật tư hàng tháng... chung quy lại cũng chỉ vì bọn họ cùng xuất thân từ thế gia, mà quá khứ của hắn lại quá đỗi rực rỡ, quá đỗi ch.ói lòa mà thôi.

Rốt cuộc là một phế nhân như hắn đáng thương, hay là những kẻ hèn hạ như bọn chúng mới thực sự đáng buồn?

Nghĩ tới đây, Tô Cảnh Trạch không nhịn được mà bật cười tự giễu.

Nụ cười mỉa mai của hắn như châm ngòi nổ, khiến lũ đệ t.ử thế gia điên tiết.

Điều khiến bọn chúng căm ghét nhất chính là, dẫu cho Tô Cảnh Trạch có tàn phế đến mức t.h.ả.m hại ra sao, hắn vẫn luôn giữ khư khư cái ngạo cốt trong người, kiên cường bất khuất như cành liễu trước gió.

Chương 16 - Nữ Phụ Cầm Nhầm Kịch Bản Tu La Tràng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia