【Cảnh báo: Đã kích hoạt phân cảnh quan trọng.】
【Yêu cầu ký chủ đọc đúng lời thoại được cung cấp. Trước khi rời khỏi phân cảnh, nghiêm cấm mọi hành vi vi phạm thiết lập nhân vật, nếu không, hậu quả tự gánh chịu, hậu quả tự gánh chịu!】
Ngu Nhược Khanh sững người, ngay lập tức, một đoạn thoại dài ngoằng hiện ra trước mắt nàng.
Ngay khoảnh khắc ấy, nàng có cảm giác cánh tay mình bỗng chốc nặng như đeo đá, dường như có một sức mạnh vô hình nào đó đang ngăn cản nàng cúi xuống giúp hắn.
Cùng lúc đó, những ngón tay thon dài của Tô Cảnh Trạch đã chạm vào mép dải lụa. Trong lúc hoảng loạn, Ngu Nhược Khanh vô thức giẫm một chân lên đầu kia của dải băng, ngăn không cho hắn cầm lên.
Tô Cảnh Trạch ngẩng đầu lên, hàng mi khẽ run rẩy đầy khó hiểu, còn Ngu Nhược Khanh thì chầm chậm đứng thẳng dậy.
Nàng liếc nhìn đoạn kịch bản khốn kiếp kia, hít một hơi thật sâu, khoanh hai tay trước n.g.ự.c.
"Trước kia tại hạ luôn nghe thiên hạ đồn đại đủ loại chiến tích lẫy lừng của Tô sư huynh, cứ ngỡ huynh là nhân vật xuất chúng nhường nào." Nàng buông giọng lạnh băng, "Nay được tận mắt chứng kiến, hóa ra cũng chỉ là một phế vật để mặc người đời chà đạp mà thôi."
Tô Cảnh Trạch hiểu rõ bản thân lúc này trông thê t.h.ả.m đến nhường nào. Trong một thoáng, cái lòng tự tôn mà hắn ngỡ đã bị bào mòn suốt bao năm qua dường như vừa nhói đau trước ánh nhìn lạnh nhạt của cô gái.
Hắn đã quen với việc dùng dải lụa che đi đôi mắt mù lòa, nhất là khi đối diện với một người mang tâm hồn thuần khiết mà hắn chưa từng gặp gỡ như nàng. Dường như chỉ có lớp vải ấy mới mang lại cho hắn chút an ủi và cảm giác an toàn.
Nhưng Ngu Nhược Khanh đã giẫm c.h.ặ.t lấy nó. Không thể lấy lại được, hắn đành bật cười chua chát.
"Cô nương nói không sai, Tô mỗ hiện giờ quả thực chỉ là một kẻ tàn phế không hơn không kém." Hắn cúi đầu, trầm giọng đáp lời.
"Ngươi vẫn còn chút tự mình hiểu lấy. Nhìn cái bộ dạng nhơ nhuốc của ngươi đi, đến cả kẻ ăn mày ngoài phố còn có lòng tự trọng hơn ngươi, thật khiến người ta phát tởm!" Ngu Nhược Khanh tiếp tục buông lời cay nghiệt, "Nếu ta mà phải sống lay lắt như ngươi, thà tự vẫn quách đi cho rảnh nợ, đỡ phải bôi gio trát trấu vào mặt mũi gia tộc!"
Thốt xong những lời thoại độc địa ấy, nhìn lại chàng thanh niên mang vẻ mong manh, yếu ớt đang lọt thỏm giữa vũng lầy dơ bẩn, chẳng hiểu sao Ngu Nhược Khanh cảm thấy mí mắt mình giật liên hồi, dữ dội hơn bao giờ hết.
Đây được xem là nhiệm vụ phản diện đúng nghĩa đầu tiên của nàng, thế nhưng, nàng lại lùi về sau mấy bước, xoay người nhảy lên con rối phi hạc, tháo chạy khỏi thung lũng trong bộ dạng lúng túng, bối rối như một kẻ chạy trốn.
Bên này, Tô Cảnh Trạch lại ngẩng đầu lên, thẫn thờ dõi theo bóng lưng nàng khuất dần.
Màu sắc linh hồn càng nhạt, chứng tỏ tâm tính càng thuần khiết, chính trực.
Một linh hồn mang màu trắng tinh khôi như nàng... Sao có thể tồn tại được chứ?
Con người trưởng thành trên đời, ai mà chẳng bị tác động bởi muôn vàn yếu tố ngoại cảnh. Làm gì có ai lớn lên rồi mà vẫn giữ được sự hồn nhiên, trong trẻo như một đứa trẻ?
Thế nhưng, cô gái gọi hắn một tiếng sư huynh ấy, lại thực sự sở hữu một tâm hồn trắng muốt không tì vết.
Điều này chứng tỏ, tận sâu trong thâm tâm, nàng vốn chẳng hề có ác ý hay bất mãn gì với hắn.
Việc nàng ra tay đ.á.n.h đuổi đám người ức h.i.ế.p hắn, rồi lại cố tình thốt ra những lời cay nghiệt kia... có phải là muốn chọc giận hắn, khích tướng để hắn tìm lại lòng tự tôn đã đ.á.n.h mất hay không?
Nhìn vệt sáng duy nhất trong thế giới tăm tối của mình tan biến, Tô Cảnh Trạch cúi đầu. Hắn nhẹ nhàng nhặt lấy dải lụa bị dẫm đạp, vô thức quấn nó quanh những ngón tay.
Một lúc lâu sau, hắn lại mỉm cười tự giễu.
Nếu chuyện này xảy ra vào mười hai năm trước, hắn tuyệt đối sẽ không để nàng đi mà chưa giữ nàng lại thưởng thức một tách trà.
Sau khi Ngu Nhược Khanh rời khỏi Vô Niệm nhai, sắc đỏ cảnh báo ch.ói mắt trong tầm nhìn của nàng mới dần dần tan biến.
Thanh âm máy móc quen thuộc của hệ thống lại vang lên trong đầu.
"Ký chủ, chúc mừng ngài lần đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ phụ." Hệ thống nói, "Điểm thưởng đã được cộng vào tài khoản."
Ngu Nhược Khanh chẳng có chút hứng thú nào với dăm ba cái điểm số này, nàng nhíu mày hỏi: "Vừa nãy rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"
"Để đảm bảo nhiệm vụ được tiến hành một cách thuận lợi nhất, sau khi hệ thống phân tích ra phân cảnh quan trọng, sẽ tự động đưa ra lời thoại phù hợp nhất với thiết lập nhân vật của ký chủ và cưỡng chế thi hành, đồng thời bảo vệ tính toàn vẹn của cốt truyện."
Ngu Nhược Khanh không nói thêm lời nào.
Đây là công việc của nàng, theo lý mà nói, nàng đương nhiên phải làm cho thật tốt.