Cuối cùng, ác giả ác báo, trong bí cảnh, vì mải mê tranh đoạt bảo vật của đội khác, hắn vô tình lạc vào động phủ của yêu thú. Khi được cứu ra, hắn không chỉ bị vuốt độc của yêu thú làm cho hủy dung, mà tính tình còn đại biến, hắc hóa đến mức độ triệt để.
Về sau, kết cục của hắn vô cùng t.h.ả.m hại. Thực lực của nhóm nhân vật chính mang thiên phú dị bẩm chẳng mấy chốc đã vượt mặt hắn.
Hơn nữa, những chuyện xấu xa mà Hoắc Tu Viễn từng làm đều bị phơi bày ra ánh sáng. Dù có Giang Nguyên Sương đứng sau làm chỗ dựa, giúp hắn không bị đuổi khỏi môn phái, nhưng với khuôn mặt gớm ghiếc bị hủy dung, cộng thêm sự tương phản gay gắt với vầng hào quang rực rỡ của nhóm nhân vật chính, Hoắc Tu Viễn đã trở thành trò cười cho toàn bộ môn phái.
Cuối cùng, hắn ấp ủ âm mưu ám hại nam chính nhưng không thành, c.h.ế.t không có chỗ chôn.
Hiện tại, chẳng rõ có phải do sự xuất hiện của Ngu Nhược Khanh đã tạo nên hiệu ứng cánh bướm hay không, mà Giang Nguyên Sương không hề phái Hoắc Tu Viễn đi, thay vào đó lại sai một mình nàng đến chủ phong tham dự đoạn cốt truyện trọng đại này.
Ngu Nhược Khanh ngắm nhìn dung nhan tuấn mỹ của sư huynh, trong lòng không khỏi cảm thán. Quả nhiên, một nhiệm vụ nguy hiểm nhường này, vẫn là để một mình nàng gánh vác thì hơn.
Sư huynh tuy mang danh là người che chở cho con đường phản diện của nàng, nhưng thiên phú tu luyện của huynh ấy quả thực quá mức tầm thường. So với thiết lập trưởng lão phản diện của sư phụ, định vị ban đầu của huynh ấy có vẻ nghiêng về vai trò một pháo hôi hơn.
Nay Ngu Nhược Khanh đã nhận định bản thân là một phần t.ử của gia đình phản diện Xích Luyện Phong, việc bảo vệ sư huynh đương nhiên là trọng trách không thể chối từ.
"Sư huynh, huynh cứ ngoan ngoãn ở lại Xích Luyện Phong nhé." Ngu Nhược Khanh trịnh trọng hứa hẹn, "Muội nhất định sẽ hoàn thành tâm nguyện thay huynh."
Nghe vậy, hàng chân mày thanh tú của Hoắc Tu Viễn giật giật vài cái. Hắn mang vẻ mặt cực kỳ bất lực, giơ tay che kín mặt, thống khổ nói: "Khanh Khanh, tất cả đều là lỗi của sư huynh. Hồi muội còn nhỏ, sư huynh không nên thường xuyên dùng những lời lẽ âm dương quái khí để xỉa xói người khác. Nhưng sư huynh thực sự đã rửa tay gác kiếm, thay tâm đổi tính từ nhiều năm nay rồi mà!"
Hắn thừa nhận, thuở ban đầu, có lẽ bản thân hắn cũng được tính là một kẻ lưu manh xảo quyệt. Nhưng kể từ lần đầu tiên hắn phát hiện ra vị tiểu sư muội vốn dĩ vô cùng đáng yêu, trong sáng, thiện lương lại có thể thốt ra những lời đen tối đến nhường nào, hắn và sư phụ đã quyết tâm làm lại cuộc đời, tuyệt đối không thể để đứa trẻ này bị dạy hư.
Nhằm tạo ra một môi trường trưởng thành lành mạnh cho sư muội, bao năm qua, Hoắc Tu Viễn luôn nỗ lực hành thiện tích đức, tu tâm dưỡng tính.
Đáng tiếc thay, cho dù hắn có tỏ ra ôn hòa, lễ độ đến mức nào, dẫu cho các vị trưởng lão và đồng môn khác đều cảm nhận được Hoắc Tu Viễn ngày càng trở nên trầm ổn, dịu dàng, thì trong mắt tiểu sư muội của hắn, mọi hành động đó đều chỉ là đang "nằm gai nếm mật", chờ đợi thời cơ để làm ra chuyện động trời hơn mà thôi.
Để uốn nắn lại cô tiểu sư muội sắp bị bọn họ dạy hư này, hai thầy trò vốn dĩ cực kỳ chán ghét việc tiếp xúc với các trưởng lão và đệ t.ử khác, nay lại hiếm hoi đạt được sự nhất trí cao độ. Bọn họ đồng ý để Ngu Nhược Khanh đến lớp học cùng các thân truyền đệ t.ử, chỉ mong bầu không khí chính trực của các đỉnh núi khác có thể ít nhiều lay chuyển được tâm tính của nàng.
Nhưng nhìn cái dáng vẻ thề non hẹn biển, nhất quyết phải làm kẻ ác của Ngu Nhược Khanh trước khi lên đường...
Hắn ngước mắt nhìn Giang Nguyên Sương, và cũng bắt gặp một ánh nhìn chất chứa nỗi bất lực tương tự từ trong đáy mắt sư phụ.
"... Thôi vậy." Giang Nguyên Sương buông một tiếng thở dài, cất giọng, "Khanh Khanh, một khi con bước ra khỏi đỉnh núi này, chắc chắn sẽ phải nghe những lời đồn thổi không hay. Đến lúc đó, tuyệt đối không được bận tâm."
Bà ngập ngừng giây lát, rồi lại dặn dò: "Nếu có kẻ nào dám làm con phật ý, con cứ việc đ.á.n.h trả. Dù có xảy ra chuyện tày trời nào, vi sư cũng dư sức bảo vệ con chu toàn."
"Đúng vậy." Hoắc Tu Viễn tiếp lời, "Sư muội, mỗi ngày đều phải nhớ liên lạc báo bình an cho ta. Gặp phải chuyện gì không giải quyết được, cứ việc nói cho sư huynh, sư huynh sẽ dọn dẹp sạch sẽ giúp muội."
Dặn dò xong xuôi những lời ruột gan ấy, hai thầy trò mới dùng ánh mắt phức tạp, chất chứa muôn vàn lưu luyến nhìn theo dáng hình nàng.
Ngu Nhược Khanh cảm động vô cùng, nhưng nàng vẫn nhịn không được lầm bầm: "Muội chỉ đi học ở chủ phong thôi mà, có phải rời khỏi môn phái luôn đâu. Hơn nữa tối nào muội chẳng về nhà ngủ, hai người làm vậy có phải hơi khoa trương quá rồi không..."