"Nhưng mà... hôm nay lúc luận bàn, con lỡ ra đòn hơi nặng tay để phủ đầu hắn rồi." Ngu Nhược Khanh ái ngại gãi đầu, "Lục Nguyên Châu sau này chắc chắn sẽ tìm cách né xa con cho xem."

Thực tế đã chứng minh, nàng hoàn toàn sai lầm.

Ngày hôm sau, vừa bước vào lớp, Lục Nguyên Châu đi một mạch xuống dãy cuối cùng, rồi thản nhiên ngồi phịch xuống bên cạnh Ngu Nhược Khanh với vẻ mặt cực kỳ thân quen.

"Ngu sư tỷ, Thương sư huynh, chào buổi sáng." Lục Nguyên Châu vừa xoa bóp bả vai vừa nhăn nhó kể lể, vẻ mặt vẫn còn chút hoảng hốt: "Sư tỷ, cú đ.á.n.h hôm qua của tỷ uy lực khủng khiếp quá, đến tối nó bầm tím đen lại hết cả. May mà đệ có đan d.ư.ợ.c, hôm nay đã khỏi hẳn rồi."

Thái dương Ngu Nhược Khanh giật giật. Nàng vốn coi Lục Nguyên Châu là "con mồi" của mình, mà đã là con mồi thì làm sao có chuyện ngồi sát sàn sạt nhau như thế này được. Nàng lẳng lặng nhích sang ghế bên cạnh, dạt về phía Thương Hàn Lăng.

"Ai cho đệ gọi ta là sư tỷ?" Nàng lạnh lùng dằn mặt.

Lục Nguyên Châu mặt dày mặt dạn, ngoan ngoãn nhích theo, chễm chệ ngồi vào đúng chỗ Ngu Nhược Khanh vừa bỏ trống. Cảnh tượng hiện tại là ba người bọn họ đang ngồi chen chúc dính c.h.ặ.t vào nhau.

Hắn chống tay lên cằm, nở một nụ cười rạng rỡ tỏa nắng: "Thế gọi là Nhược Khanh tỷ, Nhược Nhược tỷ, hay Khanh tỷ tỷ nhé? Tỷ thích cách gọi nào?"

Gân xanh trên trán Ngu Nhược Khanh nổi lên cuồn cuộn. Nàng tiện tay lôi từ trong nhẫn ra một cuốn bí tịch dày cộp, thẳng tay phang tới tấp vào người Lục Nguyên Châu. Bị đ.á.n.h túi bụi, hắn vừa lùi vừa né, nhưng cái m.ô.n.g tuyệt nhiên không chịu xê dịch khỏi ghế nửa phân.

Hắn la oai oái, mồm miệng không ngừng van xin: "Sư tỷ, sư tỷ, đệ sai rồi... Đệ thực sự biết lỗi rồi mà!"

Lúc này Ngu Nhược Khanh mới hậm hực thu tay, hừ lạnh một tiếng.

Lục Nguyên Châu ngoan ngoãn im lặng được một lúc. Hắn gục mặt xuống bàn, nhưng chẳng bao lâu sau lại rụt rè ngẩng đầu lên, lén lút quan sát Ngu Nhược Khanh qua kẽ tay.

Một lát sau, hắn rụt rè thì thầm: "Sư tỷ, tỷ tốt với đệ quá. Tỷ là người bạn đầu tiên đệ kết giao được ở chốn này đấy."

Ngẫm nghĩ một chốc, hắn lại xoay sang thì thầm với Thương Hàn Lăng: "Sư huynh, nghe sư phụ kể huynh lợi hại lắm, đệ cũng muốn kết thân với huynh. Sau này ba chúng ta sẽ kết nghĩa làm 'Tam Kiếm Khách' nhé!"

Cả Ngu Nhược Khanh và Thương Hàn Lăng đều cạn lời.

"Muội hạ thủ nhẹ tay quá rồi đấy." Nửa nén nhang trôi qua, Thương Hàn Lăng buông một câu nhận xét lạnh tanh.

Thoáng cái đã nửa tháng trôi qua kể từ lần viếng thăm trước, Ngu Nhược Khanh rốt cuộc cũng có ý định lượn qua Vô Niệm nhai một chuyến, để xem dạo này Tô Cảnh Trạch sống c.h.ế.t ra sao.

Kỳ thực, sau vụ gặp gỡ bị hệ thống nhúng tay vào lần trước, trong lòng Ngu Nhược Khanh vẫn luôn canh cánh nỗi ấm ức không thôi. Nàng đinh ninh rằng, một kẻ phản diện đạt chuẩn thì phải có phẩm giá nhất định, cái trò ức h.i.ế.p một người tàn tật quả thật quá mức hèn mọn, rớt giá thê t.h.ả.m.

Nói là muốn đi thăm lại, nhưng Ngu Nhược Khanh mãi vẫn chưa tìm được cái cớ nào thích hợp.

Suy cho cùng, lần trước vừa mới buông lời nh.ụ.c m.ạ người ta xong, nay tự dưng vô duyên vô cớ xách mặt đến bái phỏng, nghĩ thôi cũng thấy sượng trân. Vì vậy, Ngu Nhược Khanh đã vạch sẵn kế hoạch: đợi đến tháng sau khi môn phái cử người đi giao nhu yếu phẩm, nàng sẽ chặn đứng đám công t.ử bột kia, tự mình đích thân giao hàng. Thế chẳng phải là danh chính ngôn thuận, trọn vẹn đôi đường sao?

Ngờ đâu người tính không bằng trời tính.

Nguyên nhân chẳng có gì cao siêu, chỉ trách tên Lục Nguyên Châu kia quá mức... ồn ào và phiền phức!

Cái tên nhãi ranh này ngày nào cũng lẽo đẽo bám đuôi nàng và Thương Hàn Lăng, mặt dày như thớt, kiên trì không biết mệt mỏi, khiến người ta hoàn toàn bó tay.

Nếu nàng nổi khùng tẩn cho một trận, Lục Nguyên Châu chẳng những không sợ mà lại càng khoái chí. Trong thế giới quan kỳ quặc của hắn, dường như việc "đơn phương chịu đòn" cũng là một hình thức thắt c.h.ặ.t tình cảm. Càng bị đập thê t.h.ả.m, hắn càng đinh ninh rằng tình cảm giữa hai bên đã tiến thêm một bước dài.

Đáng sợ hơn là khả năng học hỏi mang tầm vóc quái vật của hắn. Chỉ qua những trận đòn roi, hắn đã có thể suy một ra ba. Ngu Nhược Khanh tẩn hắn mới nửa tháng, mà khi lên sàn tỷ thí, Lục Nguyên Châu đã có thể dễ dàng đ.á.n.h bại đệ t.ử Trúc Cơ sơ kỳ - một màn chiến thắng vượt cấp điên rồ!

Đúng là nực cười đến lố bịch.

Đến cả kẻ mặt lạnh như Thương Hàn Lăng cũng bị hắn làm cho phát rồ. Viện cớ bế quan tu luyện, Thương Hàn Lăng đã cúp học liền tù tì mấy ngày nay, chui lủi trên Tinh La Phong để lánh nạn tìm chốn thanh tịnh.

Thấy Thương Hàn Lăng đã chuồn êm, Ngu Nhược Khanh cũng lập tức hạ quyết tâm: Cúp học!

Chương 36 - Nữ Phụ Cầm Nhầm Kịch Bản Tu La Tràng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia