Dù vậy, nàng cũng không ảo tưởng mọi chuyện sẽ thành công ngay trong lần thử đầu tiên. Khi thấy Tô Cảnh Trạch do dự, Ngu Nhược Khanh đã chuẩn bị tinh thần, nếu hắn có thể dứt khoát mở miệng từ chối, đó cũng coi như là một bước tiến đáng mừng rồi.
Đợi mãi đến tận nửa buổi, Ngu Nhược Khanh mới nghe thấy Tô Cảnh Trạch cất lời.
Hắn gục đầu xuống, dường như đang phải vận nội công để thốt ra những lời vô cùng khó nói: "... Nhưng ta chỉ nợ muội một ân tình, nhận lời chỉ điểm cho muội đã là trả xong rồi. Việc bước chân ra khỏi thung lũng này lại là một chuyện hoàn toàn khác."
Vắt óc suy nghĩ suốt cả nén nhang, thế mà Tô Cảnh Trạch chỉ có thể nặn ra được một cái cớ cùi bắp, yếu ớt nhường này để uyển chuyển từ chối nàng. Thậm chí chính bản thân hắn khi thốt ra những lời này cũng mang đầy vẻ tội lỗi, ngượng ngùng đến mức không ngẩng nổi mặt lên.
Trái ngược hoàn toàn với sự tự tôn đầy mâu thuẫn của Tô Cảnh Trạch, Ngu Nhược Khanh vứt sạch liêm sỉ, viện lý do quang minh chính đại để phản bác: "Nhưng hôm nay ta có mang nhu yếu phẩm đến cho huynh mà, chẳng lẽ công lao này không được tính là một ân tình khác sao? Cứ cho là hôm nay không tính đi, nhưng ta đã đàm phán xong xuôi với chủ phong rồi, từ nay về sau ta sẽ đảm nhận việc giao đồ cho huynh, thế này thì nhất định phải tính là một ân tình chứ?"
Cái cớ mà Tô Cảnh Trạch phải vắt óc suy nghĩ suốt một chén trà mới nặn ra được, lại bị Ngu Nhược Khanh chặn họng, dập tắt ngay tắp lự.
Vị sư huynh tóc dài khẽ c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, cả người rơi vào trạng thái bế tắc trầm trọng nhất kể từ ngày lui về ở ẩn.
Hắn dường như đã cạn kiệt mọi lý do thoái thác, nhưng lại quên béng mất một điều quan trọng nhất: hắn hoàn toàn có quyền trực tiếp lên tiếng từ chối.
Tô Cảnh Trạch xét về độ dẻo miệng thì thua xa Ngu Nhược Khanh, mà độ "mặt dày" lại càng không có cửa để đọ.
Chỉ cần nàng nhẹ nhàng trùm lên đầu hắn vài cái "mũ cao", hắn lập tức câm nín, chẳng thể hé răng buông lời cự tuyệt.
Rõ ràng, yêu cầu oái oăm của Ngu Nhược Khanh đang đẩy Tô Cảnh Trạch vào thế bí cực độ. Cứ nhìn vào nguyên tác, từ đầu chí cuối hắn chẳng hề ló mặt ra khỏi Vô Niệm nhai nửa bước. Đủ để hiểu sự xáo trộn này sẽ gây ra cơn địa chấn kinh hoàng cỡ nào trong tâm trí hắn.
"... Ta chỉ có một điều kiện duy nhất." Cuối cùng, Tô Cảnh Trạch khó nhọc cất lời, giọng trầm khàn, "Ta không muốn để kẻ thứ ba nào biết chuyện này."
Nhìn vị sư huynh tóc dài trước mặt, đôi môi dưới vì c.ắ.n c.h.ặ.t trong vô thức mà ửng lên màu đỏ thắm, nhịp thở cũng trở nên gấp gáp, Ngu Nhược Khanh biết tỏng nàng đã mò đúng "ranh giới cuối cùng" của hắn rồi.
Cuộc đối mặt chính thức đầu tiên mà thu về chiến quả rực rỡ ngoài sức tưởng tượng nhường này, Ngu Nhược Khanh đắc ý vội vã gật đầu lia lịa: "Tất nhiên, tất nhiên rồi. Huynh cứ yên tâm, chuyện này tuyệt đối giữ kín, có trời biết đất biết và hai ta biết."
Tô Cảnh Trạch mỏi mệt ngả lưng tựa vào ghế. Ngu Nhược Khanh vừa ân cần châm trà cho hắn, vừa thản nhiên "phủ đầu" thêm một cú: "Nhưng mà..."
Vừa nghe thấy Ngu Nhược Khanh nhen nhóm một chủ đề mới, đôi lông mày của Tô Cảnh Trạch lập tức giật nảy, hàng chân mày nhíu c.h.ặ.t đầy cảnh giác.
"Tông chủ vừa thu nạp một đệ t.ử tên Lục Nguyên Châu. Tên nhóc này tuy tư chất thông minh nhưng vì bái sư hơi muộn nên hiện tại mới chạm ngưỡng Luyện Khí viên mãn."
Sợ hắn lại tìm cớ thoái thác, Ngu Nhược Khanh b.ắ.n liên thanh một mạch không ngừng nghỉ: "Tên nhãi này ngày nào cũng lẽo đẽo bám gót ta, e là khó lòng qua mắt được hắn. Hay là... ta bật mí chuyện này cho hắn biết luôn, huynh thấy sao?"
Nghe đến đây, nếp nhăn giữa hai đầu chân mày của Tô Cảnh Trạch mới dần giãn ra.
"Người được đích thân Tông chủ chọn làm người kế vị, ắt hẳn tâm tính vô cùng lương thiện." Hắn từ tốn nhận xét, "Tông chủ xưa nay đối đãi với ta rất hậu hĩnh. Nếu người đó là Lục sư đệ, thì muội cứ để đệ ấy đi cùng cũng được."
Ngu Nhược Khanh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Dù bị tên Lục Nguyên Châu kia làm phiền đến phát rồ, nhưng nàng cũng phải công nhận một điều: tên nam chính của bộ truyện thăng cấp này, với khả năng kết giao bằng hữu rộng khắp trong nguyên tác, cái mác "vạn người mê" của hắn quả nhiên không phải danh bất hư truyền.
Sự tiến triển thần tốc trong mối quan hệ giữa nàng và Thương Hàn Lăng chỉ trong một thời gian ngắn, suy cho cùng cũng nhờ công không nhỏ của Lục Nguyên Châu.
Lục Nguyên Châu luôn tỏa ra nguồn năng lượng tích cực, rạng rỡ và nhiệt huyết. Nếu Tô Cảnh Trạch có cơ hội cọ xát với hắn nhiều hơn, chắc chắn sẽ bị dòng cảm xúc tích cực ấy cảm hóa, suy nghĩ cũng sẽ dần trở nên cởi mở và lạc quan hơn.